The first 131 lines.
Meo!
Ăn rồi!
Nó bay đến chỗ mình kìa!
Cao quá!
Thôi chết rồi.
Đừng có đánh bóng bay ra ngoài nữa chứ.
Đi lấy bóng đi, Tsubaki!
Á!
Cậu ấy lại làm thế nữa à?
- Bai bai! - Chào nhé!
A! Có người chết!
Kế chuồn là thượng sách...
A... Đau quá...
Trời à, là Kousei. May là không trúng người khác!
Ủa? Tsubaki? Cậu đến đây từ lúc nào?
Ế? Bể cửa sổ rồi! Ở đâu cũng toàn màu đỏ?
Cậu lại làm vỡ nữa phải không? Bọn tớ vừa mới sửa nó xong mà!
Một tay đập giỏi cũng tương đương với số kính bị ném vỡ đấy!
Cậu đừng có đập về phía này được không?
Tớ chỉ tuột tay một chút thôi!
Đến mùa hè cuối cùng năm cấp Hai. Tớ sẽ trở thành tay đập quán quân ba năm liên tiếp.
Còn tớ thì phải dọn dẹp cái đống này.
Biết rồi!
Dọn nào... dọn nào...
Chả biết có phải đi xin lỗi không? Lại còn phải viết tường trình về thiệt hại nữa.
Nguy hiểm lắm, thiệt tình!
Nhỡ mấy ngón tay của cậu bị thương thì sao?
Vẫn ổn mà?
Nhà ngay cạnh nhau, lại còn là bạn thuở nhỏ.
Đến đây thì lại tò te trong phòng... Giống như đôi vợ chồng son nhể?
Vợ chồng cái quái quỷ?
Mà tại sao cậu lại mang điện thoại di động vậy?
Không phải cậu đang tập với đội bóng đá à?
Đừng có đi giày vào phòng, Watari!
Cái ông hiệu trưởng hói đó.
Chỉ là vỡ cái kính mà nói cả tiếng.
Ít nhất nó chỉ kéo dài 1 giờ, phải không?
Tớ mắc kẹt cả tiếng với cậu! Đặt vào vị trí của tớ đi!
Cũng quái lạ là tòa nhà xây kiểu gì mà gần sân thể thao đấy chứ!
Đúng không?
Tớ không quan tâm! Chỉ cần các bạn nữ cổ vũ thì tớ sao cũng được hết!
Rồi rồi!
Đói quá đi!
Vậy giờ thức ăn hơn tình cảm nhỉ?
Tới của hàng tiện lợi đi? Thấy sao hả?
Tớ cũng đi.
Tớ nữa!
Tại sao lại như vậy chứ?
Tại sao chỉ có mình tớ bị mắng thế?
Cây kem dễ thương quá! Mua gấp!
Bà thím không thèm nghe...
Kousei, sao cứ nói về vỡ kính mãi thế?
Mặc dù cậu không bị mắng, nhưng cậu phải viết hai lá thư xin lỗi nhỉ.
Chuyện nhỏ. Như miếng bánh!
Tớ làm bảo mẫu cho cậu ấy từ nhỏ đến lớn riết cũng quen rồi!
Đi chơi với lớp thì cầu treo bị đứt...
Rơi xuống từ ván nhảy mười mét...
Từ hồi lớp ba cơ à?
Cứ nghĩ tớ chết rồi chứ?
Im đi nào!
Tớ là con một, vậy mà giờ có một chị gái lăng xăng lúc nào cũng phải để mắt tới.
Cậu tốt bụng thật đấy, Kousei?
Đừng đùa nữa?
Nhưng Kousei, đừng có tốt quá đấy nhé.
Cậu biết không... người tốt lúc nào cũng chịu thiệt thòi!
Óooo! Tin nhắn của bé Keiko!
Tớ có việc rồi, gặp sau!
Cậu ấy có bao nhiêu bạn gái?
Ba người.
Cậu ta giống như một gã lăng nhăng! Có gì hay ho chứ!
Nhưng Watari là người tốt mà.
Kẻ thù của phụ nữ thì có!
Cậu thì sao, Kousei?
Hử?
Đã thích ai chưa?
Gì?
Miwa nói thế này nè.
"Khi bạn cảm mến một ai đó, thế giới xung quanh sẽ tràn ngập màu sắc..."
Chả có ai lại thích người như tớ cả.
U ám!
Mắt cậu chả lấp lánh gì cả! Chúng ta chỉ mới 14 tuổi thôi mà!
Mắt tớ màu đen thì lấp lánh thế nào được!
Trời ơi! Nói chuyện có lý tí đi! Cậu hiểu tớ muốn nói gì mà!
Mắt cậu không lấp lánh! Làm ơn cư xử cho giống một thằng con trai tuổi dậy thì đi!
Cư xử!
Ừm.
Ánh mắt cậu sáng thật, Tsubaki.
Trong mắt cậu, chắc chắn thế giới hiện lên rất sống động.
Không giống tớ...
Khi nào bố cậu về nhà?
Ừmm... một tháng, cũng có lẽ là hai...
Vậy cậu không biết à?
Nó sẽ thay đổi tùy theo khách hàng.
Cũng đúng ha...
Nếu có chuyện gì xảy ra, gia đình sẽ giúp đỡ cậu...
Mà cũng phải, hôm nay tớ ở một mình.
Vậy thôi nhé, mai gặp lại!
Ờ! Tạm biệt!
Ồ!
Xin chào? À không, xin lỗi nhá! Tớ quên nói với cậu ấy rồi!
Ưm, được rồi ngày mai tớ chắc chắn sẽ nói. Đừng có lo!
Nếu tớ nói... Ưm. Chắc chắn.
Vậy đừng có lo nhé?
Con đã về...
Mẹ.
Miwa nói thế này nè.
"Khoảnh khắc tôi gặp anh ấy,"
"cuộc đời tôi đã thay đổi"
"Những gì tôi nghe, những gì tôi thấy..."
"Những gì tôi cảm nhận được..."
"Cảnh vật như ngập tràn màu sắc"
Nhưng... Với tôi...
Những gì tôi thấy chỉ là hai màu đen trắng.
Giống như màu của nốt nhạc... Hay những phím piano...
Mùa xuân năm tôi 11 tuổi... Tôi...
Tôi đã không thể chơi piano được nữa.
Chết đi này!
Thiệt tình, phản ứng chán chết!
Sức sống của cậu đâu hết rùi?
Tuổi 14 xuân đẹp đẽ không bao giờ quay lại đâu!
Hết giờ học mà cứ lủi thủi trong phòng...!
Cậu đang nghe cái gì vậy?
Đừng có giật mạnh!
Ủa đây, đây là bài hát mới của Millions mà?
Bữa giờ thấy được quảng cáo nhiều lắm!
- Ồn quá... - Tuyệt quá!
Kousei, mai là thứ Bảy nên chắc cậu rảnh nhỉ.
Đừng có nói như đúng rồi!
Vậy là cậu có kế hoạch hả?
Một bạn nữ cùng lớp nhờ mình giới thiệu bạn ấy với Watari...
Và bọn tớ sẽ gặp nhau vào ngày mai.
No comments yet. Be the first to leave one.