The first 200 lines.
Cứu!
Ai đó cứu tôi với!
Có ai ở đó không?
Này.
Chết tiệt. Chắc mình chết rồi.
- Anh chưa chết đâu. - Ai đó?
Ai đó?
Gào thét không ích gì đâu.
- Tôi đã thử rồi. - Bật đèn lên đi!
Làm được thì tôi đã làm.
Chuyện quái gì thế? Tôi đang ở đâu?
Tôi cũng chưa biết nữa.
Mùi gì thế?
Tôi đâu thấy gì, đồ ngu.
Chết tiệt!
Cứu!
Cứu!
Không ai nghe thấy đâu.
- Chuyện quái gì đây? - Bình tĩnh, bình tĩnh đi.
Anh có bị đau không?
Tôi không biết. Có đấy!
Anh tên là gì?
Tên tôi là Hoảng Vãi Chưởng. Còn anh tên gì?
- Chuyện này là sao? - Tôi là Lawrence Gordon, tôi là bác sĩ.
Tôi cũng mới tỉnh dậy như anh.
Biết hắn là ai không?
Không.
Anh có biết vì sao ở đây không?
- Không. - Điều cuối cùng anh nhớ là gì?
Không nhớ gì cả.
Tôi đang ngủ ở nhà, khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở nơi quái quỷ này.
Còn anh?
Tôi… Tôi cũng chả nhớ gì.
Tôi đang trên đường đi làm về, sau đó tôi chả nhớ gì nữa.
Lần đầu tôi thấy xác chết.
Ngoài đời nhìn khác quá.
Họ không cử động.
Trông xích thế này
có lẽ ai đó không muốn ta đi quá xa.
Anh có thấy vết sẹo nào không?
- Hả? - Sao? Bọn chúng chuyên làm thế.
Chúng bắt cóc, chuốc thuốc,
khi tỉnh dậy thì thận đã bị bán trên eBay.
Không ai lấy thận của anh cả.
Ngồi đó thì sao anh thấy được chứ?
Vì nếu thế anh sẽ đau khủng khiếp
hoặc chết luôn rồi. Tin tôi đi.
- Anh là bác sĩ phẫu thuật à? - Phải.
Vậy
anh có định cho tôi biết tên không?
Adam.
Ừ, Adam…
việc ta cần làm là…
nghĩ xem tại sao ta ở đây.
Kẻ đem ta đến đây đã có thể giết ta.
Nhưng lại không làm vậy.
Có lẽ là muốn gì đó từ chúng ta.
Vấn đề là muốn gì.
- Đồng hồ đó. - Thì sao?
Nó mới tinh.
- Thì sao? - Thì…
rõ là hắn muốn ta biết thời gian.
Chờ đã. Có lẽ tôi có thể với tới cánh cửa.
BẬT TÔI ĐI
Gì đấy?
Này.
- Một cuộn băng. - Ở đâu ra thế?
Trong túi tôi.
Nó ghi "Bật tôi đi".
BẬT TÔI ĐI
Nào.
Ném qua đây đi.
Không được à?
BẬT TÔI ĐI
Dùng áo đi.
Hả?
Dùng áo.
Nào.
- Không được. - Tìm xung quanh xem.
Phải có gì đó chứ.
Chẳng có gì cả.
Chắc chắn phải có.
Nào. Anh làm được mà.
Nào. Lại đi.
Giỏi lắm, Adam.
Có lẽ anh đang thắc mắc mình ở đâu.
Để tôi nói cho anh biết.
Có thể anh sẽ chết trong phòng này.
Đến giờ, anh chỉ núp trong bóng tối
nhìn người khác sống cuộc sống của họ.
Nhìn vào gương thì anh thấy gì?
Anh chỉ là một kẻ vừa nóng nảy vừa đáng thương.
Đa phần là đáng thương.
Vậy hôm nay anh sẽ ngồi chờ chết chứ, Adam?
Hay anh sẽ tự cứu mình?
Tôi không hiểu.
Ném cái máy sang đây.
Không.
Anh ném cuộn băng qua đây.
Nghe này, chúng ta phải hợp tác
nếu muốn thoát khỏi đây. Ném sang đây.
Lỡ vỡ mất thì sao. Ném cuộn băng đây.
Bác sĩ Gordon.
Đây là lời cảnh tỉnh cho anh.
Công việc hàng ngày của anh là báo tin cho mọi người
rằng họ sắp chết.
Giờ thì anh sẽ chính là nguyên nhân gây ra cái chết.
Trong trò chơi này, mục tiêu của anh là giết Adam.
Từ giờ đến sáu giờ.
Có một gã trong phòng với anh.
Khi trong máu có nhiều chất độc như vậy
thì anh chỉ có thể…
tự sát.
Muốn thắng trong trò chơi này…
hãy tìm xung quanh anh.
Nhớ rằng,
dấu "X" là kho báu.
Nếu đến sáu giờ, anh chưa giết được Adam…
thì Alison và Diana sẽ chết,
bác sĩ Gordon ạ.
Và tôi sẽ để anh chết rũ trong này.
Trò chơi bắt đầu.
Đưa cho tôi. Nhanh nào.
… thì Alison và Diana sẽ chết,
bác sĩ Gordon ạ.
Và tôi sẽ để anh chết rũ trong này.
Nhận ra ai không?
Trò chơi bắt đầu.
- Hắn biết chúng ta. - Thôi nào.
Anh nghĩ sao?
- Là trò đùa đúng không? - Suỵt.
Trò chơi bắt đầu.
Nghe này.
Nghe theo con tim.
"Nghe theo con tim" là sao?
Ở đó, ngay cạnh anh, trên bồn cầu.
Nào.
Có gì không?
Không có gì cả.
Nhấc nắp lên.
Nhanh.
Đáng lẽ phải xem ở đây trước.
Cái gì thế?
Này.
Đưa tôi cái còn lại đi?
Chết tiệt!
Hắn không muốn chúng ta cưa xích đâu.
Hắn muốn ta cưa chân.
Tôi nghĩ là tôi biết hắn là ai rồi.
- Anh nói gì cơ? - Không phải là quen biết.
Mà là nghe nói.
Lạy chúa! Nói xem nào?
Lần trước tôi nghe…
cảnh sát chưa bắt được gã.
Và lý do duy nhất tôi biết
vì tôi là nghi can.
Để tôi kể từ đầu.
Chết lâu rồi.
Ít nhất là ba tuần.
Nạn nhân là nam giới, 46 tuổi.
Chết vì mất quá nhiều máu.
Hầu hết là từ động mạch đùi.
Ông ta bò từ cuối lồng
và chui qua dây kẽm gai rất nhanh,
bò xa được thế thì thật đáng kinh ngạc.
Bị cắt rất sâu, dấu vết của dịch dạ dày trên sàn nhà.
Còn tìm thấy cái này nữa.
Chào Paul.
Anh là một người ở tầng lớp trung lưu, khỏe mạnh, bình thường.
Nhưng tháng trước,
anh đã rạch tay mình.
Anh tự làm đau mình vì thật sự muốn tự sát
hay chỉ là muốn gây sự chú ý?
Tối nay anh sẽ cho tôi thấy.
Thật mỉa mai là nếu anh muốn chết,
anh chỉ việc đứng yên.
Nhưng nếu anh muốn sống,
anh sẽ phải tự rạch tiếp.
Chui qua đống dây kẽm gai để mở cửa.
Nhưng nhanh lên.
Đúng ba giờ, cánh cửa kia sẽ khóa lại
và căn phòng này sẽ là mồ chôn anh.
Anh sẽ đổ bao nhiêu máu để sống sót, Paul?
Cửa có hẹn giờ.
Trước ba giờ, nó sẽ mở khóa.
Sau đó khóa lại.
Anh ta có hai tiếng.
Một mảnh ghép hình.
Có lẽ tôi sẽ ở đây lâu đấy, Sing.
Báo chí bắt đầu gọi hắn là "sát nhân Jigsaw".
Thật ra,
về nguyên tắc, hắn…
không thật sự giết người.
Hắn chưa giết ai cả.
Hắn tìm cách để các nạn nhân tự giết chính họ.
Chào Mark,
nếu anh ốm nặng thế
thì sao tôi lại có nhiều ảnh anh bảnh bao thế nhỉ?
Thử làm một bài kiểm tra về bệnh của anh nào.
Hiện giờ có một loại chất độc tác dụng chậm trong máu anh.
No comments yet. Be the first to leave one.