The first 175 lines.
BÊN BỜ BIỂN XANH
Kịch bản K. Mintsa
Đạo diễn Boris Barnet
Đồng đạo diễn S. Mardani
Một chiếc thuyền đã bị đắm trong bão trên biển Cax-piên.
Hai ngày hai đêm liền họ bị trôi giạt về phía nam.
Hai ngày liền hai mạng sống trẻ chống chọi với cái chết.
Đừng cù tôi! Tôi sợ cù lắm.
Ở phía nam của biển Cax-piên …tại nước Azecbaidan xô-viết…
...có một hòn đảo.
Ôi đảo đẹp quá nhỉ?
Ừ…, đẹp thật!
Đừng nói với tớ là cậu đồng ý!
Alyosha ! Nhìn về đằng kia kìa !
Họ đang làm gì ở đó nhỉ?
Sao tớ có thể biết được?
Tư thế trông hay thật!
Toàn là đàn bà!
- Những người phụ nữ! - Ừ,những người phụ nữ. - Phải rồi!
Anh chỉ nên thỉnh thoảng động vào vịt chết thôi!
Cả cái đảo này phải đi cúi gập người mỗi khi anh đi săn!
“Hải âu nhỏ, hãy bay nhanh hơn!”
“Chiều buông xuống trên biển xanh!”
“Hãy kể ngay cho ta nghe”
“Người yêu ta ra sao?”
“Nói với anh ấy rằng ta sẽ không khóc đâu”
“rằng trọn đời ta sẽ không chán yêu anh”
Cậu và tớ đã bị nguy kịch
11 lần trong những lần biển động dữ dội.
Bão táp không làm tớ sợ đâu.
Nhưng nói với phụ nữ : "Anh thích em”.
Thì, thì tớ lại sợ.
- Cậu không sợ à, cậu ý? - Kh.... - Lạ thật!
Có ai ở đây không?
- Chào chị. - Chào anh.
Anh tìm ai,hở công dân đẹp trai?
- Tôi có thể nói với một thành viên của nông trường không? - Anh có thể!
- Tôi nhìn đằng kia rồi, không có ai! - Thế thì nhìn ở đây!
- Cái gì đây? - Giấy đi đường của tôi.
- Đường nào? - Của tôi. Chị đọc đi!
Bị xóa hết rồi!
Thế anh cần gì, công dân?
Sao lại hỏi “ tôi cần gì’’? Không phải chỗ các chị đã yêu cầu một thợ cơ khí à?
- Đúng rồi. - Vậy thì, anh ta đây.
-Thợ cơ khí ư? - Thợ cơ khí!
- Chắc chắn chứ? - Chắc chắn!
- Ôi, ông bạn! - Sao vui thế?
Sao lại không! Chúng tôi tưởng không thể đi biển ngày mai được.
- Thế thợ cơ khí của các chị đâu? - Họ nhập ngũ hết rồi.
…Họ đi Cận Đông…
Trên hạm đội Thái Bình Dương!
Chúng tôi ở đây với các bạn trong ba tháng đánh bắt.
- Còn đây, là gì? - Là đội của tôi.
- Họ ngại tôi à? -Ừm, nói thế nào nhỉ…
Nghệ sĩ, lại đây làm quen! Anh ấy đã đến!
- Anh là thợ cơ khí à? - Chính tôi.
A, nhẹ cả người! Xin chào!
Chủ tịch nông trường.
- Cuối cùng họ đã đến! - Vâng, cuối cùng.
Masha, đưa anh ấy đi xem tầu.
Đi nào!
Nó đây. Anh có thể nhìn nó.
- Đẹp thật! - Đẹp à?
"Rất đẹp”!
- À! “Rất đẹp”! - Và thậm chí còn hơn thế!
Vậy nhìn nó kỹ hơn… …vì “còn hơn thế”.
Và tại sao tôi phải nhìn nó?
Tôi có thể lái tất! (sửa chữa tất). Mô tô, ô tô…
- Cả máy bay! - Cả máy bay!
Nói dối!
Cái gì đây?
Chuỗi vòng hạt trai tôi thích nhất!
Anh đi tìm ngay đi!
Lặn đi, lặn đi!
Người ta bảo cậu tìm đi!
Thật xấu hổ!
Tôi xin chị, chị đừng lo. Anh ta sẽ tìm thấy chúng. Anh ấy là tay bơi giỏi.
Chị đừng lo, tôi đã bảo mà.
Trong khi chờ đợi, hãy đưa tôi đi gặp ban lãnh đạo nông trường.
Tôi có tờ công lệnh.
Mời chị!
Cũng bị xóa!
- Gì bị xóa? -Tờ giấy.
Đâu, giấy còn đây, dấu cũng còn. Nhưng chữ mất hết rồi!
Không sao! Xin chị, vẫn đưa tôi đi chứ?
Cậu ấy sẽ thấy vòng trai mà. Xin chị, không phải lo đâu.
Alyosha ! Gặp lại chúng tôi nhé, đồng ý chứ?
Chị đừng lo.
Thế là cuộc sống của họ ở nông trường “Những ngọn lửa cộng sản” bắt đầu.
Ăn không ngon vì một cô gái mới gặp chỉ một lần hả?
Không bao giờ!
Thôi đừng nói dối nữa!
Cậu phát điên vì cô ấy!
Cậu ăn mỗi tẹo!
Không đúng. Khẩu vị của tớ vẫn hết ý.
Cậu cũng phát điên vì cô ấy!
Tớ thấy rõ là như vậy!
Thôi đi!
Này, Alyosha ! Không cãi nhau nữa nhé.
Cứ ngồi ở đó một lúc.
Tớ quay lại ngay. Ăn ngon nhé!
Mỗi sáng, dưới trời nắng to chói chang,
trong bão táp hay biển động mạnh,
trong gió lạnh phương bắc hay gió như thiêu đốt, thổi từ Ấn Độ tới,
Alyosha và Youssouf ra khơi cùng với những ngư dân.
... Và một hôm…
“Vào mùa thu mưa gió”
“anh tha thẩn quanh nhà em”
“Hỡi Nastya, có phải từ nơi đó?”
“Anh mơ về em trong đăng-ten và ruy-băng xanh”
“Hỡi Nastya, có phải từ nơi đó?”
“Anh mơ về em trong đăng-ten và ruy-băng xanh”
- Alyosha không ở trên tầu. - Sao lại thế?
Sao lại thế?
- Thế đấy! - Tôi sẽ đi tìm cậu ấy.
Alyosha nói rằng cậu ấy mệt tim, và cậu ấy không muốn đi biển.
Tim cậu ấy bị làm sao? Khỏe hơn tất cả mà!
Alyosha !
Tầu đợi cậu để ra khơi!
Sao thế? Cậu khóc à?
Sao có thể khóc bây giờ, vào lúc giữa mùa thế này?
Cậu đau ở đâu à?
Đúng ở đó!
Cậu cần bác sĩ không?
Không cần!
Giữa mùa thế này…
...không hay chút nào.
Không có động cơ, ngư dân phải đi biển bằng thuyền buồm.
Alyosha !
Nào đẩy nào!
Đẩy đi, ông nội! Thế, rất tốt.
Tiếp đi, tiếp đi !
Đêm đó, khi những ngư dân đi đánh cá trở về,
Alyosha trở về từ thành phố.
Tha lỗi cho tôi, Masha.
Alyosha, chúng ta cần nói chuyện.
Nếu tôi tâm sự nỗi đau của tôi với núi, thì núi cũng sẽ chảy nước mắt!
Sao cậu lại nhìn tôi như thế?
Đừng có nhìn tôi như thế!
Bảo cậu ta đừng nhìn tôi như thế.
Tôi muốn nói về bạn tôi…
...Về bạn và đồng chí thân nhất của tôi…
Anh ấy đang đứng kia!
Kẻ giả vờ ốm và lười biếng.
Hãy nhìn anh ấy thật kỹ!
“Alyosha, tớ đã nói với cậu: (tiếng Azec) " Chúng ta đi nào!”
Nhưng cậu ta…
...cậu ta khóc!
- “ Cậu có cần bác sĩ không?” - "Không, không, không cần!”
Tất cả mọi người…
Tất cả mọi người đều nói với cậu ấy…
Tất cả mọi người khẩn cầu cậu ấy : "Alyosha, chúng ta đi nào!”
“Chúng ta đi nào!”
Cậu ấy không nhúc nhích.
Xin lỗi, nếu, cậu ta đã nhúc nhích! Thì là đi đâu?
Đi về thành phố,
để mua… ...mua chuỗi vòng rởm!
Một đống thứ vớ vẩn!
Cậu có hiểu không, cậu là thợ cơ khí duy nhẩt của nông trường! Của cả nông trường này!
Cậu có hiểu rõ điều đó không?
Cậu không hiểu!
- “ Tầu có động cơ đã ra khơi được ư?" - "Không!"
Chúng ta đã đánh được bao nhiêu cá?
Kém 5 lần so với yêu cầu.
Tại sao cậu có thể lừa cả nông trường?
Và tôi?
Hãy để tôi giải thích!
Cậu biết đấy, Youssouf ! Tớ nhìn cậu và tớ tự nhủ:
Theo ý tớ, chính cậu phải lấy Masha!
- Tớ ư? - Cậu đấy.
Tớ ư?
Alyosha...
Cậu nói nghiêm túc chứ?
Tớ sẽ cưới cô ấy!
Tớ sẽ cưới cô ấy!
No comments yet. Be the first to leave one.