Confessions (Kokuhaku)

Confessions (Kokuhaku)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Confessions 2010 Bluray 720p x264 AC3-LooKMaNe-HDmovie vn
A Commentary by supick
Dịch: RWO | Sync: [email protected]

Tags

BluRay
x264
720p
720
AC3
HD
Published on: 2011-03-02
Downloads: 83
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Ai đã uống xong thì gửi trả lại hộp...

...theo đúng thứ tự rồi ngồi xuống.

Trường ta đã được lựa chọn từ hơn chục nghìn ngôi trường...

...trên khắp cả nước để phục vụ sữa cho các học sinh.

Các em sắp bước vào giai đoạn phát triển thứ 2.

Canxi trong sữa không chỉ giúp chắc xương,

mà còn để nuôi dưỡng trí não nữa.

Đây là mấy phim sex tôi tịch thu của Kamiyama tháng trước.

Cậu ta còn xoá các chỗ bị che mờ ở nhà Watanabe,

và định gửi cho tất cả con trai trong lớp.

Chắc chắn là các em đều biết cơ thể và trái tim các em...

...sắp trải qua tuổi dậy thì đầy khó khăn.

Cô không biết sữa có công hiệu gì tới thể xác và tâm hồn của những đứa trẻ 13 tuổi không nữa

Nhưng cô chắc sẽ có chút thay đổi vào kỳ kiểm tra sức khoẻ vào tháng 3 tới.

Dù lúc đó, cô đã đi rồi.

Cô chịu đựng đủ rồi. Đây là tháng làm giáo viên cuối cùng của cô.

Cô đang đùa ạ?

Tuyệt vời!

(25 tháng 3 - Lễ tổng kết lớp B)

Cô không biết cô có phải là một giáo viên tốt không.

Đừng làm ồn nữa! Cô đang cố nói kìa!

Cám ơn em, Hoshino.

Có ai biết giáo viên nào tên là Masayoshi Sakuramiya không?

Dạ có chứ!

Chú "siêu giáo viên" ấy viết cuốn sách này phải không ạ?

Chú ấy quá đỉnh.

Anh ấy là một giáo viên đầy tâm huyết,

đã viết sách và lên TV đấy.

Nhưng trước đó, chú ấy rất bất hảo phải không ạ?

Chú ấy nghỉ học rồi chu du thế giới, sau đó mới làm giáo viên.

Đúng thế đấy.

Năm ngoái, anh ấy biết mình chỉ còn sống được vài tháng nữa.

Nhưng anh không nhụt chí, mà dồn mọi tâm huyết...

...vào lớp học cho đến phút cuối cùng.

Anh ấy dạy ở...

...ngôi trường đầu tiên cô dạy học.

Thế cơ ạ!?

Kẻ yếu đuối luôn làm đau kẻ yếu hơn mình.

"Bỏ qua" và "cái chết" phải chăng là những lựa chọn duy nhất?

Không, thế giới ta đang sống không có giới hạn.

Nếu bạn rơi vào tình huống khó xử,

bạn có thể lẩn tránh tới chỗ an toàn hơn.

Lẩn tránh sao?

Vậy mình trốn luôn thôi!

Ra ngoài đây.

Hãy ghi nhớ những lời này của chú Sakuramiya.

Anh ấy thật sự là thiên tài.

Nhưng chẳng thành vấn đề.

Nếu so với chú Sakuramiya,

thì cô chẳng xứng đáng làm giáo viên.

Nhưng cô làm việc theo 2 nguyên tắc.

Một: Nói chuyện lịch sự với học sinh.

Hai: Cố hết sức đặt mình vào địa vị của chúng.

Nói chuyện khi cô thực sự cần nói.

Thắng thắn như bạn bè, nói về những gì mà chúng muốn.

Cô nghĩ cách nói đó của cô bị ảnh hưởng...

...bởi mấy diễn viên truyền hình thì phải.

Cô xin lỗi, Nagaguchi.

Dù em gửi cô nhiều email muộn,

nói rằng em muốn giảm cân, hay muốn chết,

Cô không thể trả lời em nhẹ nhàng được.

Bởi thực ra, cô chẳng tin vào bất kỳ điều gì các em nói.

Ơ, vậy nghĩa là sao ạ!?

Cô có nhớ 1 chương trình giải trí.

Một cô gái gửi thư cho một giáo viên trẻ và nói rằng cô yêu anh ta.

Tôi nhớ cái đó!

Nói rằng sẽ tự tử nếu anh không tới. Anh ta lo lắng và đồng ý gặp cô tại một khách sạn.

Cô gái đứng chờ và chụp ảnh anh ta.

rồi đưa cho bố mẹ, khiến họ kéo lên trường làm loạn.

Thật nực cười...

Đó chỉ là trò chơi khăm ngu xuẩn của một cô gái đang tức vì bị mắng.

Chàng giáo viên tin cô ta thật là ngu ngốc.

Vậy cô không tin bất cứ thứ gì chúng em nói!?

Chỉ là vì học sinh.. các em...rất giỏi nói dối.

Cô ơi, em bị ốm. Em ra ngoài được không ạ?

Cứ đi đi.

Do vậy, từ đó, nếu học sinh nam nào gọi cho cô

dù là học sinh trong lớp, cô vẫn nhờ...

...một giáo viên nam lớp khác đi thay.

Như bất kỳ nam sinh nào trong lớp gọi bảo...

...muốn gặp cô, cô đều nhờ thầy Tokura ở Lớp A.

Em thấy thế là vô trách nhiệm khi làm giáo viên.

Ô thế cơ à?

Cô hiểu. Các em cứ nghĩ theo cách đó cũng được.

Lúc nào các em cũng nghĩ tới chuyện cưới một anh chàng Johnny giàu có...

thì các em sẽ dần chỉ quan tâm tới mình, thu vào một thế giới của riêng các em.

Dễ dàng quên mất "sống" đơn giản là như thế nào.

Cô sẽ phải làm gì đó để các em không nói 'Tôi muốn chết' một cách đơn giản như vậy.

Cô sẽ dạy bài học cuối cùng rất quan trọng.

Cô có con, nhưng sống độc thân.

Cô đã định cưới người là cha của Manami.

Chúng tôi đều là giáo viên, nhưng anh ấy là người cô có thể trông cậy.

Lúc chuẩn bị cưới thì cô mang thai.

Và anh ấy thì bị chuẩn đoán mắc HIV.

HIV. Thứ virus phá huỷ hệ thống miễn dịch.

Thứ virus gây ra bệnh AIDS.

Anh ấy bị lây khi ở nước ngoài.

Không sao đâu, em cứ thở đi.

Nó không truyền qua không khí.

Cũng không qua bắt tay, hắt xì

tắm tại bể bơi.

Thậm chí nếu em ở gần những người có HIV, cũng không có gì đáng lo cả.

Cô cũng không hề bị nhiễm.

HIV không chắc 100% truyền qua đường tình dục.

Nhưng cô không tin mình không nhiễm bệnh và đã suy nghĩ lại.

Cuối cùng, cô sinh con mà không cưới.

Đó là quyết định của cô.

Sao cô không cưới chú ấy?

Dù đứa bé không bị nhiễm,

nhưng người cha thì có. Và nếu như...

nhiều người biết, thì nó sẽ bị xa lánh.

Cần gì phải quan tâm người ta nghĩ gì!

Nỗi ám ảnh bệnh tật sẽ theo đứa bé kể cả khi người cha qua đời.

Nó chỉ làm đứa bé tổn thương. Cô đồng ý đó là bản án dành cho anh ta.

Thế thì ác quá!

Nếu làm khác đi thì còn ác độc hơn.

Dù anh ấy là người muốn ôm Manami nhất, nhưng anh không thể...

Nỗi khổ sở của anh ấy lớn gấp trăm ngàn lần nỗi khổ của cô.

Cô chăm chút, yêu thương Manami từng chút một.

Khi nó tròn 1 tuổi, thì cô đi làm trở lại.

Khi nó đi học, nó chờ cô ở nhà trẻ.

Sau đó, cô nhờ bà Takenaka đến từ trung tâm tình nguyện để chăm sóc cho đứa bé

Bé chăm sóc một chú chó tên là Shaggy.

Manami rất thích chú chó ấy,

nên nó luôn tự đem đồ cho chó ăn.

Đầu năm nay, Takenaka phải vào viện.

Mỗi ngày, cô rời trường cùng lúc bé rời nhà trẻ.

Trừ thứ 4, có buổi họp hội đồng.

Nên cô đón Manami sớm, bảo bé...

chờ trong phòng y tế tới lúc tan họp.

Manami rất thích một nhân vật là Cotton Bunny.

Cặp, khăn tay, mùi xoa, giầy...

Shimomura này, em vẫn nhớ chiếc túi này phải không?

Mẹ mua cho con đi mà!

Mẹ đã mua cho con 1 cái rồi đó thôi.

Sao cô không mua cho nó? Mỗi cái túi thôi mà.

Giờ nghĩ lại, có lẽ em nói đúng.

Bởi vì đó là...

Manami?

Manami! Manami!

...thứ cuối cùng Manami muốn có.

Cô ơi!

Vào ngày 13/2...

Cô ơi!

...cảnh sát cho rằng đứa trẻ bị trượt chân xuống hồ và chết đuối.

Có vài mẩu bánh mỳ ở gần Shaggy,

đó chính miếng bánh cô đưa Manami ở nhà trẻ.

Manami đã bí mật đi qua hồ mỗi tuần.

để cho Shaggy ăn.

Nó khóc kìa!

Ôi, bé muốn khóc quá!

Manami đã qua đời.

Cô sẽ chẳng bao giờ được chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của nó nữa.

Tay cô chẳng thể nào cảm nhận gò má bé bỏng của nó nữa...

Mái tóc mềm của bé...

Cái chết của Manami...

...có lẽ là lỗi của cô. Cô thất bại khi bảo vệ bé.

Nhưng...

Cô sẽ không để chuyện kết thúc như vậy.

Manami đã chết.

Nhưng đó không phải tai nạn.

Manami đã bị học sinh trong lớp này giết.

Cái gì bảo vệ các em?

Bố mẹ ư? Vũ khí ư?

Không! Kẻ đồng loã với các em...

là Luật Vị Thành Niên.

Theo điều 41 của Luật Hình sự, người dưới 14 tuổi...

không bị trách nhiệm pháp lý khi gây tội.

Và không thể trừng phạt chúng. Tuyệt quá phải không?

Có một cô bé 13 tuổi giống các em.

Cô ta trộn mọi loại thuốc vào thức ăn của cả nhà

gọi đó là nghi lễ thánh, rồi ghi lại kết quả...

một cách chi tiết trên blog cá nhân.

Vụ Rắc Rối Điên Khùng sao?

Đúng đó. Chính là Vụ Rắc Rối Điên Khùng.

Đó là tên cô ta dùng trên blg,

báo chí dùng tên đó và biến nó thành một câu truyện kinh dị.

Nhưng, họ chẳng tìm ra nguyên nhân vì sao...

...cô ta sát hại gia đình tàn nhẫn như vậy.

Sau đó, những tin đồn ngớ ngẩn bắt đầu nảy sinh...

...và làm những đứa trẻ cùng độ tuổi ngưỡng mộ.

Người duy nhất bị phạt nghiêm khắc...

...là giáo viên nói cho cô bé chi tiết về các loại thuốc.

Cô bé đó chỉ cần viết vài lời hối cải...

...ở trung tâm giam giữ vị thành niên và được cải tạo giáo dục.

Nếu các em giết một ai đó, các em cũng không bị xử phạt.

Và chúng tôi chẳng thể nào...

ngăn chặn những tội ác do các em gây ra.

Nếu muốn, em có thể giết người bằng gậy bóng chày...

...hay một con dao làm bếp...

...hay bóng tập thể dục ở phòng thể chất...

...hay thậm chí bằng tay không!

Và chẳng có ai ngăn cản các em.

Đau quá...

Cô xin lỗi.

Nhanh lên nào!

Chắc các em muốn biết thủ phạm là ai, đúng không?

Cô xin lỗi, nhưng cô sẽ không nói tên của họ đâu.

Cái gì!? Sao thế được!

Cha của Manami chính là Masayoshi Sakuramiya.

More Vietnamese subtitles for Confessions (Kokuhaku)

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left