The first 200 lines.
‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
‎Chào các quý cô.
‎Chào.
‎Xin lỗi, chúng tôi tìm Doris Laird?
‎Mẹ D sao?
‎Ừ, bà ấy ở trong văn phòng.
‎Là bếp đấy.
‎- Muốn tôi dẫn đi không? ‎- Thôi, khỏi cần.
‎Bà Laird?
‎Tốt, tìm được tôi rồi.
‎Xin lỗi. Nghĩ sẽ làm xong ‎trước khi có các cô đến.
‎Có gì đâu. Bà cứ làm.
‎Sống ở ký túc xa nam là gan đấy.
‎Ồ, tôi không sống ở đây.
‎Chỉ chăm nom nơi này và đám sinh viên.
‎Bạn bè nghĩ tôi điên, nhưng tôi thích lắm.
‎Cũng lâu rồi à?
‎Năm năm.
‎Sau khi chồng mất,
‎tôi nhận ra nếu không tìm thói quen mới ‎liên quan con người…
‎Có vẻ bà tìm được rồi, còn hơn thế nữa.
‎Chúng không tệ như cô nghĩ.
‎Cô biết đấy, chúng bốc mùi và ồn ào,
‎nhưng chúng xem tôi như người bà yêu quý.
‎Và sau vụ việc đó,
‎tối nào một đứa cũng đưa tôi ra xe.
‎- Tốt quá. ‎- Đúng vậy.
‎Mà thôi.
‎Như trên điện thoại, trinh sát Duvall ‎và tôi đã đọc vụ của bà.
‎Bọn tôi đều đã nắm được ‎chi tiết vụ tấn công, nên…
‎không cần nhắc lại gì cả.
‎Cảm ơn cô.
‎Tôi chỉ muốn biết còn điều gì ‎bà nhớ được về vụ tấn công
‎hay nghi phạm
‎mà vì lý do nào đó,
‎lúc đó bà chưa nhắc không?
‎Có lẽ là chi tiết sau đó bà nhớ ra.
‎Ký ức có thể trở lại từng chút một.
‎Thật ra tôi...
‎đã rất cố để không nghĩ đến chuyện đó.
‎Tôi hiểu.
‎Có lẽ,
‎một thứ khiến tôi suy nghĩ,
‎không phải duy nhất, ‎mà trong tình cảnh đó...
‎Tôi nghĩ về...
‎cách cư xử của hắn.
‎- Ý bà là sao? ‎- À...
‎có lúc, hắn thực sự…
‎rất nhẹ nhàng.
‎Tôi biết, nghe thật...
‎Không, thật ra một nạn nhân khác ‎cũng nói như vậy.
‎Ồ...
‎điều đó làm tôi thấy...
‎Có lẽ là bớt...
‎Không biết nữa.
‎Có nói với hắn không?
‎- Có. ‎- Ừ, tôi cũng vậy.
‎Hắn nói đã khao khát làm vậy
‎từ khi hắn bắt đầu nhớ được.
‎Và hắn đã cố gắng đấu tranh hết sức mình,
‎nhưng rồi một ngày hắn chợt...
‎đầu hàng.
‎Tôi rất ấn tượng ‎khi bà có thể trò chuyện nổi.
‎Chồng tôi hay nói, "Dodo, em đâu cần ‎luôn tiếp chuyện mọi người."
‎Có một lúc tôi chẳng cất nổi nên lời.
‎Tôi tưởng sẽ bị dìm chết.
‎Nhưng hắn chỉ bắt tôi tắm rửa.
‎Giao cho Ingram, hôm nay tôi chưa làm tới.
‎Anh ấy nắm được rồi.
‎Có vụ đột nhập tuần trước, ‎cửa hàng đường 76,
‎anh ấy cần xem vụ đó.
‎Được rồi, cảm ơn.
‎Cô làm gì đó?
‎Chơi xếp hình à?
‎Phải. Tôi đang chơi xếp hình.
‎Vì tôi chỉ rảnh rỗi mấy lúc vậy.
‎Các trinh sát?
‎Đặc vụ Billy Taggart. Đi nào.
‎Vậy câu chuyện là thế nào?
‎Hôn nhân sắp đặt sao?
‎Sếp bắt các cô đến FBI?
‎Đặc vụ Taggart, nếu không muốn đến, ‎tôi đã chả đến.
‎Mời FBI là ý của bọn tôi.
‎Rồi, nói xem tôi giúp được gì.
‎Bọn tôi cần ông lập tức ‎tiến hành đẩy nhanh phân tích Y-STR.
‎- Có hai mẫu khớp nhau. ‎- Đã thấy trong hồ sơ.
‎Giờ có thêm mẫu thứ ba cần xét nghiệm.
‎Có một nạn nhân nữa.
‎Thu được vài tế bào ‎từ quả cầu tuyết ở phòng ngủ.
‎Đưa tôi mẫu. ‎Tôi có thể yêu cầu làm trong 48 tiếng.
‎Tuyệt quá. Cảm ơn.
‎Còn gì nữa?
‎ViCAP tìm tội phạm hàng loạt sao?
‎Điều tra viên kỹ, tâm huyết, ‎dữ liệu sẽ đầy đủ.
‎Và dám chắc các điều tra viên
‎tỉ mỉ, tâm huyết ‎với án mạng hơn hiếp dâm.
‎Khá chắc, phải.
‎Không phải ông vừa giải ngố bọn tôi.
‎- Bọn tôi trải qua rồi. ‎- Đã quá rành.
‎Rồi, hệ thống thiếu sót.
‎Mà ViCAP hiệu quả nhất ‎khi thủ phạm có hành vi đặc biệt.
‎Gã của các cô ‎chỉ là người xấu bình thường.
‎Nạn nhân rất đa dạng. ‎Già, trẻ, màu da khác nhau.
‎- Không có kiểu mẫu. ‎- Có, phụ nữ đơn thân.
‎Không đủ để thu hẹp phạm vi cho ViCAP.
‎Không nói là không. Cứ dùng.
‎Dành thời gian ra.
‎Sẽ có nhiều kết quả. Đừng kỳ vọng.
‎Đã quản lý kỳ vọng. Cảm ơn.
‎Rồi, còn gì nữa?
‎Điều nên biết ngoài hồ sơ?
‎Không có.
‎Hết rồi.
‎Các cô thông minh. ‎Hẳn có một hai linh cảm.
‎Có lẽ chưa có chứng cứ.
‎Nên không muốn nói bừa.
‎Tôi như ViCAP, trinh sát.
‎Dữ liệu tôi tạo tốt ngang ‎dữ liệu tôi nhận.
‎Mô tả bản thân hấp dẫn, Taggart. ‎Dùng vào hồ sơ hẹn hò à?
‎Được rồi.
‎Tán tỉnh từ từ. Bù lại ‎nói suy nghĩ của tôi nhé?
‎Được chứ.
‎Gã này hiếp dâm lần một.
‎Rồi rất lâu sau, ‎một năm rưỡi, mới lại ra tay.
‎- Ừ. ‎- Khoảng cách giữa lần hai và ba?
‎- Năm tuần. ‎- Phải.
‎Thời gian rút lại. Hắn leo thang.
‎Và không chỉ thời gian.
‎Vụ đầu tiên ở Aurora, không vũ khí.
‎Hắn không dùng cũng không nhắc đến.
‎Chính xác.
‎Vụ kế ở Westminster, hắn nhắc đến súng.
‎Đe dọa bắn nạn nhân. ‎Nhưng cô ấy không hề thấy, nên…
‎có thể có hoặc không. Ta chịu.
‎Vụ ba, không chỉ có súng, ‎hắn còn chĩa vào đầu nạn nhân.
‎Mối đe dọa tăng dần. ‎Sự việc bạo lực, thường xuyên hơn.
‎Như tiến triển của con nghiện, ‎tăng liều mới đủ phê.
‎Có mặt tích cực đấy. ‎Kẻ đang lên cơn sẽ bớt cẩn thận.
‎Có lẽ lần sau, hắn sẽ cẩu thả. ‎Để lại gì đó.
‎- Bị nhân chứng thấy. ‎- Hoặc...
‎có thể lần sau, hắn sẽ bóp cò.
‎Lựa chọn thứ ba.
‎Ta đảm bảo không có lần sau.
‎Mà tôi muốn nói ra ‎phỏng đoán của cảnh sát.
‎Ta đến để moi thông tin. ‎Không phải ngược lại.
‎Có thể lão biết cảnh sát "bẩn".
‎Hoặc sẽ cho cả đội biết suy nghĩ của ta.
‎Vụt cái, ta nổi khắp bang ‎là hai cô cảnh sát
‎cố đổ tội vụ này cho đồng nghiệp. Miễn đi.
‎Vụ này ta phải tự tìm câu trả lời.
‎Được rồi, qua đi.
‎Cảm ơn.
‎LYNNWOOD, WASHINGTON NĂM 2008
‎Tiếp, bắt đầu.
‎Tôi giúp gì được?
‎Tôi nhận được cái này vài tuần trước?
‎Là trát đòi hầu tòa ‎và nó ghi đợi thêm chỉ dẫn,
‎nhưng tôi không nhận được gì.
‎Tôi thắc mắc mình có cần làm gì không?
‎Đưa tôi xem.
‎Được rồi.
‎Cô Adler,
‎theo máy tính của tôi, ‎có vẻ như cô đã bỏ lỡ ngày ra tòa hôm qua
‎và có lệnh bắt giữ cô.
‎Sao cơ?
‎Sao tôi biết được? ‎Trên đó đâu ghi ngày ra tòa.
‎- Ừ, bình tĩnh... ‎- Quá đáng.
‎Được rồi, giờ để tôi…
‎Sao họ có thể bắt cô ‎vì việc cô còn chẳng biết?
‎Được rồi,
‎có vẻ thông báo điều trần ‎được gửi đến địa chỉ khác
‎với địa chỉ trên trát hầu tòa.
‎Đường Columbus, Seattle. Cô ở đó à?
‎Columbus? Tôi chuyển đi năm năm rồi.
‎- Tuyệt giao với những người ở đó. ‎- Ôi trời.
‎Sao họ gửi trát đòi hầu tòa ‎đến đúng địa chỉ,
‎mà thông báo điều trần sai?
‎À, hai loại thông báo này ‎do hai văn phòng khác nhau đưa ra.
‎Họ không liên lạc nhau.
‎Đó là vấn đề. Theo tôi.
‎Được rồi, vì thông báo điều trần ‎gửi đến nhầm địa chỉ,
‎không do cô, thẩm phán hủy lệnh bắt
‎xếp lại chiều nay đọc cáo trạng.
‎Cái này đưa luật sư
‎và bảo họ chiều nay ‎cô phải đến gặp thẩm phán.
‎Tôi đâu có luật sư.
‎Tôi phải làm gì đây?
‎Rồi, bình tĩnh.
‎Để xem nào.
‎Ông Hughes!
‎Chờ đã.
‎Không, cô Bell, không.
‎Sao chưa biết tôi nói gì ông đã từ chối?
‎Kinh nghiệm cay đắng?
‎Cô bé này cần gặp Thẩm phán Costas ‎ba giờ chiều nay
‎và cần luật sư công. Là nghề của ông mà?
‎Đâu làm ở sở cảnh sát. ‎Là luật sư tòa chỉ định.
‎- Ông Hughes sẽ giúp cưng. ‎- Xin lỗi. Không.
‎Xin lỗi. Theo lịch sáng tôi còn bốn vụ
‎một kiến nghị trước phiên tòa ‎chiều nay. Thua.
No comments yet. Be the first to leave one.