The first 194 lines.
[nếu sinh linh trên thế gian chịu cảnh lầm than,]
Tâm như nước tĩnh.
Tâm như nước tĩnh.
Tâm như nước tĩnh.
Tâm như nước tĩnh!
Tâm như nước tĩnh!
Hừ!
Một đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy cả đồng cỏ
nhưng tâm như nước tĩnh...
Á!
Trận Phong Thần.
Hôm nay trận đã khởi động,
ngươi bị lửa của Tướng Tinh đốt cháy,
cũng là số kiếp của ngươi.
Hãy cùng hắn
vào trần gian đi.
Đừng qua đây!
Cứu với!
Đừng qua đây!
Tránh ra! Tránh ra!
Đừng qua đây!
Này, các người xem kìa,
trên trời có thứ gì vậy?
Chắc là đom đóm.
Vừa Lập xuân,
đom đóm ở đâu ra?
Đúng đó.
Thiên thạch Tứ Thú,
châu chấu trên trời xuất hiện,
Phong Thần khởi động,
Tướng Tinh đến.
Tộc Vũ Nhân
có một pháp khí
tên là
đôi cánh Phong Lôi.
Con của Tướng Tinh
chỉ có hợp thành một thể với đôi cánh Phong Lôi
mới có thể cưỡi gió
lên thẳng Cửu Trùng Thiên.
Tộc Vũ Nhân?
Có điều,
bổn thái sư sẽ không cho chúng
có cơ hội diệt Ân Thương ta đâu.
Đừng phản kháng vô ích nữa,
nếu không muốn diệt tộc từ đây
thì giao đôi cánh Phong Lôi và Tướng Tinh ra đây.
Mơ giữa ban ngày!
Vậy thì đừng trách ta không khách sáo.
Vân Trung Tử.
Sao ngươi lại thành bộ dạng quỷ ma thế này?
Văn lão tặc,
ngươi không cảm thấy rất buồn cười à?
Đôi cánh Phong Lôi
một khi đã hợp thể
thì ngày lấy nó ra
cũng là lúc hồn bay phách tán.
Con của Tướng Tinh,
đạo của chúng sinh,
giao hết cho ngươi đó.
Con của Tướng Tinh!
Vân Trung Tử.
Ngươi lại làm hỏng chuyện tốt của lão phu!
Lão tặc Văn Trọng nhà ngươi,
có Vân Trung Tử ta ở đây,
đừng mơ làm gì đến Tướng Tinh.
Vậy thì xem thử
pháp lực của ai
mạnh hơn.
Nhân pháp Địa, Địa pháp Thiên, Thiên pháp Đạo,
Đạo pháp Tự nhiên!
Tiên trưởng!
Đứa bé này chính là Tướng Tinh,
ta sẽ giao nó cho ngươi.
Nó đã có tên rồi,
tên là Tân Hoàn,
trong người có đôi cánh Phong Lôi.
Mười tám năm sau
nhất định sẽ khởi động trận Phong Thần.
Được.
Đứa này cũng là hậu nhân của tộc Vũ Nhân,
ta sẽ đưa nó về núi
nuôi nấng trưởng thành.
Tiên trưởng,
ta thấy đứa bé này có duyên với ta,
hay là ta đưa cả hai đứa về.
Đặt tên nó
là Lôi Chấn Tử đi.
Nhảy đi! Nhảy mau lên!
Mau nhảy đi!
Ngươi nhảy đi chứ, Lôi Chấn Tử!
Đứng lâu quá trời mà không chịu nhảy.
Có phải sợ tè ra quần rồi không? Nhanh lên đi.
Chẳng phải ngươi nói chờ ngươi mười tám tuổi sẽ có cánh thần trời sinh sao?
Nhanh lên đi, đờ ra đó làm gì?
Ta nhìn mà sốt ruột giùm luôn đó.
Nó là thằng nhát gan! Nhảy đi!
Chỉ có mấy mét thôi mà,
đừng nói là ngươi không bay qua được nha.
Đứng lâu quá trời mà không chịu nhảy.
Nhảy đi!
Hắn tưởng hắn là Tân Hoàn chắc?
Câm mồm, đừng nhắc hắn với ta!
Vậy ngươi nhảy xuống mau đi!
Nhảy đi!
Nhảy đi đồ nhát gan, đừng nói ngươi sợ chết nha.
Mau nhảy đi, nhanh lên!
Nhanh lên!
Nhảy đi!
Không phải đồ nhát gan thì nhảy nhanh đi!
Nhảy nhanh đi, đồ nhát gan.
Cười ta!
Cười ta hả!
Không không không không.
Là hắn!
Là hắn!
Không phải ta!
Là hắn!
Ai?
Là hắn!
Không phải!
Hắn, là hắn!
Đều là hắn cả!
- Không phải ta... - Cầm mồm!
Xin lỗi, xin lỗi.
Biết người này là ai không?
Lôi Chấn Tử,
ta bảo kê.
Hiểu chưa?
Hiểu rồi, hiểu rồi, biết rồi.
Chẳng phải muốn nhìn ta nhảy sao? Ngẩng đầu lên,
nhìn ta nhảy nè!
Nhìn nè!
Không dám nữa.
Lần sau đừng để ta nhìn thấy các ngươi ở con phố này.
Cút!
Vâng, vâng.
Đi mau, đi mau!
Vừa nhảy vừa cút!
Nhảy cao lên!
Hoàn gia tha mạng.
Hoàn gia tha mạng.
Lần sau không dám nữa đâu, Hoàn gia.
- Hoàn gia tha mạng. - Cút mau!
Nhảy!
Tân Hoàn!
Ai bảo đệ lại lo chuyện bao đồng nữa?
Chuyện của đệ đệ sao lại là lo chuyện bao đồng chứ?
Ta không muốn thấy ai bắt nạt đệ đệ ta.
Ta đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi,
đệ là đệ đệ của ta!
Được được được,
ta là đệ đệ của huynh.
Huynh muốn nói sao cũng được,
nói chung ta bảo vệ huynh là được rồi.
Còn về ca ca tỷ tỷ đệ đệ muội muội hay gì đó,
sao cũng được.
Chấn Nhi,
vi phu đã nói bao nhiêu lần rồi,
không cho phép con ra ngoài làm chuyện ngông cuồng,
sao con không nghe chứ?
Con chỉ muốn chứng minh
con không kém cỏi hơn Tân Hoàn,
con có gì sai chứ?
Lôi Chấn Tử,
không được nói chuyện với nghĩa phụ như vậy.
Tại sao lại không được?
Câu nệ lễ nghi, xem trọng phép tắc,
nhìn mà chán.
Tiểu gia đây sống vui sống khoẻ là được.
Con...
Hầu gia,
người bớt giận đi.
Có điều Lôi Chấn Tử,
ngươi cứng đầu thật đấy!
Không giống như Tân công tử,
tư chất hơn người.
Ta nói này, sao cô càng khuyên càng tệ vậy?
Hầu gia,
người xem hắn kìa.
Tốt xấu gì ta cũng do tiên trưởng cử đến,
bình thường hắn toàn bắt nạt ta như vậy.
Mấy trăm tuổi của ta
sống uổng mất rồi.
Ngồi ngay ngắn lại!
Không dậy!
Con dậy ngay cho ta!
Con dậy ngay cho ta!
Không dậy, không dậy, con không dậy!
Con...
Phụ thân,
hôm nay người gọi bọn con đến
có chuyện gì không?
Tại con cả,
suýt nữa làm hỏng chuyện lớn.
No comments yet. Be the first to leave one.