The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
NHÌN THẤY BIỂN
Tiếp tục đi, cậu còn chờ gì nữa?
- Xin lỗi? - Đi nói chuyện với cô gái đó đi.
Cô ấy rõ ràng đang đợi cậu.
- Tôi? - Đúng, cậu đó. Còn ai khác nữa?
Tôi không biết tại sao không ai hỏi chuyện cô ấy.
Có lẽ cô ấy không thích khiêu vũ.
Hoặc các chàng trai không dám bắt chuyện với cô ấy.
Vì vậy, cô ấy chán.
Chào.
Tên tôi là Nicolas.
Muốn khiêu vũ?
Cô không thích khiêu vũ?
Cô ấy thích khiêu vũ, nhưng chỉ là không phải với bất kỳ ai.
Được rồi, tôi hiểu rồi.
Không, đợi đã. Nghe tôi này. Nhắc lại xem tên cậu là gì?
- Nicolas. - Nghe tôi, Nicolas.
Nicolas, thật tự tin.
Đừng nghĩ một cô gái như cô ấy sẽ nhảy với một chàng trai như cậu.
- Tôi không biết. - Tôi biết.
Vì vậy, xin lỗi.
Để làm gì? Tôi không làm gì sai cả.
Vì đã làm phiền cô ấy.
"Tôi xin lỗi, thưa cô, tôi sẽ không làm vậy nữa."
Bình tĩnh, Max. Đó chỉ là khiêu vũ thôi.
Ngay cả như vậy!
- Tiếp tục! Nói đi! - Anh điên thật rồi!
Cậu không sao chứ?
Tôi ổn!
- Cảm ơn cô. - Tự giúp mình đi.
Cảm ơn cô!
Anh dự định sẽ đi đâu vào kỳ nghỉ?
- Đến Vendée. - Anh trai cậu đâu?
Đang hoàn thiện chiếc xe của ông Calmel.
Chúng ta không thể uống mà không có anh ấy.
- Anh sẽ đi Vendée à? - Đúng rồi.
- Cần giúp một tay? - Không, tôi ổn.
Im lặng, nghe này.
Anh có nghe thấy tiếng lích kích hay không?
- Không lích kích. - Hoàn hảo.
Một chiếc xe khác đã cho tôi xuống địa ngục.
Tôi không hiểu anh có gì chống lại Citroëns.
Chúng là những chiếc xe xấu xa. Thậm chí thấp hèn.
Khi chúng ta còn nhỏ, bố chỉ lái chiếc DS 19.
Đi nghỉ là một mớ hỗn độn.
Clément và tôi thay phiên nhau ói.
- Đúng, DS cũ là một chiếc xe hơi. - Chúng tôi xanh mặt khi đến được đó.
Chúc mọi người có một kỳ nghỉ tốt.
- Hẹn mai gặp lại. - Hẹp gặp lại.
Xin chào.
Tôi bỏ nhà ra đi.
Và… Chồng cô có biết không?
Không. Vẫn chưa.
Dù sao thì chúng tôi cũng chưa kết hôn.
Bây giờ chuyện gì sẽ xảy ra?
Sớm thôi, anh ấy sẽ về nhà
và anh ấy sẽ không tìm thấy tôi,
nên anh ấy sẽ mở cửa, gọi tên tôi.
“Prudence, em có ở đó không?”
- Prudence? - Đó là tên tôi.
Prudence?
Anh ấy sẽ gọi vào điện thoại di động của tôi,
nó sẽ đổ chuông trong căn hộ kể từ khi tôi để nó ở đó.
Cô đã để lại cho anh ấy một ghi chú?
Đúng. Tôi chỉ viết là tôi sẽ ra đi.
Cô nghĩ anh ấy sẽ làm gì?
Anh ấy sẽ hiểu. Anh ấy sẽ không làm gì đâu.
Tôi có thể ở lại với anh?
Chỉ vài ngày. Tôi sẽ không gây rắc rối gì đâu.
Cô đang làm gì vậy?
Không có gì. Lấy đồ đạc của tôi.
Chúng tôi gần xong rồi.
Xin chào.
Chào.
Xin lỗi vì sự lộn xộn, đây là một nơi nhỏ bé.
Tôi mà không cẩn thận thì nó trở nên lộn xộn nhanh lắm.
Nó…
Không, nó rất đẹp.
Tôi có thể lấy nồi áp suất không?
Và đây là chìa khóa của anh.
Vậy là xong.
- Vậy, tạm biệt. - Tạm biệt.
Tại sao cô lại ở với Max?
Anh có biết nhiều người đàn ông sẽ trao nhẫn cho bạn gái trong buổi hẹn hò đầu tiên không?
Vào buổi hẹn hò thứ hai, anh ta thừa nhận đã bán đồ trang sức.
Tuy nhiên, nhận được nhẫn thì cảm động.
Vậy, tôi có thể ở lại với anh?
Bây giờ không phải là thời điểm tốt, kỳ nghỉ của tôi mới bắt đầu
và sáng mai tôi sẽ đi xa cùng với anh trai.
Anh ấy không có bạn gái sao?
Anh ấy đã có.
Cô ta đã bỏ rơi anh ấy, đó là lý do tại sao chúng tôi sẽ đi xa cùng nhau.
- Giống như những ngày trại hè của chúng tôi. - Anh đi đâu?
- Tới Saint-Jean-de-Luz. - Có xa không?
Chà…
Tôi sẽ cho cô thấy.
Hãy tưởng tượng đây là một bản đồ của Pháp.
Brittany sẽ ở đây, và chúng tôi sắp ở đây.
Saint-Jean-de-Luz ở đó.
Cô cần phải vượt qua dòng định mệnh, dòng đời của mình. Nó không hẳn là gần.
Tôi có thể đi cùng anh không?
Chà, chuyện là, anh trai tôi là…
Làm ơn.
Tôi chưa bao giờ ra biển.
Đó là anh ấy.
Đây là Clément, anh tôi. Đây là Prudence.
- Chào. - Chào.
Xin lỗi.
Cô ấy là ai?
Em không biết, cô ấy là Prudence.
- Cô ấy đến từ đâu? - Hư không.
Chú biết cô ấy bao lâu rồi?
- Em thực sự không biết cô ấy, em… - Bao lâu?
Kể từ đêm qua.
Và cô ấy sẽ đi với chúng ta?
Ừ, cô ấy… Cô ấy tự mời mình đi cùng.
Khi nào chúng ta vứt bỏ cô ấy?
Tại sao anh muốn vứt bỏ cô ấy?
Bởi vì! Nó được cho là chỉ có chúng ta.
- Cô ấy chưa bao giờ ra biển. - Các chàng trai!
Các anh có đến không?
Một chiếc Citroën cùi bắp.
Cảm ơn. Tạm biệt.
Là anh của anh luôn ở trong tâm trạng xấu hay là do tôi?
Đừng lo, anh ấy chỉ gắt gỏng một chút thôi.
Lúc này anh ấy có chút vấn đề, vì vậy… Nó sẽ qua.
Tôi có thể nói là tôi đang làm phiền anh ấy.
Cô nghĩ vậy?
Tại sao anh ấy không bao giờ cười hay nói chuyện?
Tôi đã nói với cô, anh ấy có chút vấn đề.
Cô không hiểu đâu. Đó là vấn đề về anh em trai.
Anh ấy ghen tỵ vì chúng ta ở bên nhau.
- Chúng ta không cùng nhau. - Phải.
Nhưng anh ấy nghĩ chúng ta như vậy.
Là anh cả, anh ấy phải hẹn hò với những cô gái xinh đẹp,
và tôi, một trong những người xấu xí.
Đó là lý do tại sao anh ấy hờn dỗi.
Giữ cái này cho tôi.
- Clément. - Vâng.
- Anh ổn chứ? - Vâng.
Em trai anh nói là anh đang hờn dỗi vì anh ghen tỵ.
Tôi không hờn dỗi.
Tôi không biết tại sao nó lại nghĩ tôi ghen.
- Ghen với ai? - Với anh ấy.
Tôi không hiểu tại sao, nó hoàn toàn ngu ngốc.
Anh thề là anh không ghen à?
Tất nhiên là không.
Nhìn tôi và nói đi.
Tôi không ghen đâu.
Được rồi.
Vậy thì ổn rồi.
Mọi thứ đều ổn.
- Cô đã nói gì với anh ấy? - Không có gì. Tất cả đều tốt.
Ôi, cứt, chạy đi!
Prudence! Prudence!
- Tên lập dị đó là ai? - Đó là Max!
- Max? - Bạn trai của Prudence.
Em sẽ giải thích sau!
Prudence, quay lại đi!
- Xin thứ lỗi cho anh. - Tại sao anh ta lại ở đây?
Em không có ý kiến!
Anh ta có thể ở bất cứ đâu, anh ta là một người bán hàng.
Còn Prudence? Cô ấy ở đâu?
Prudence!
Prudence, tha thứ cho anh! Quay lại đi, anh xin lỗi!
Anh sẽ không làm bất cứ điều gì với em hoặc bạn bè của em!
Anh thề!
Anh chàng đó đệch mẹ thật điên rồ.
Prudence!
Prudence, nếu em không đi ra, anh có thể làm điều gì đó ngu ngốc.
Anh ta có vũ khí không?
Dĩ nhiên là không! Tại sao anh ta lại có?
- Đệch. - Prudence,
Anh sẽ bắt đầu đếm. Trước khi anh đếm đến mười,
em đi ra. - Anh ta điên rồi.
Chạy vào vòng tay anh, chúng ta sẽ quên tất cả!
- Một. - Đừng nghe hắn nói, hắn điên rồi.
Hắn hành động như một thằng ngốc,
rồi hắn xin lỗi. - Bốn.
Hắn đã làm điều đó cả trăm lần. Anh có ổn không?
- Bảy. - Bây giờ.
Cô làm chúng tôi sợ. Cô đã ở đâu?
Ở đó, không quá xa.
Và mười!
Quá tệ, Prudence!
Tôi đang đến với em.
Em đã yêu cầu nó.
- Chúng ta làm gì? - Chúng ta đừng động đậy.
Anh ta chỉ có một khẩu súng bắn pháo sáng,
để trông thật đáng sợ. - Đi nào.
- Prudence! - Giữ bình tĩnh…
Tôi bình tĩnh!
Em ở đâu?
Prudence!
Đi nào, chạy!
Prudence!
Prudence!
Tình yêu của anh!
Anh cần em!
No comments yet. Be the first to leave one.