The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Cuối cùng chúng ta cũng đến được Chốn Tốt Đẹp.
Chốn của tôi đấy.
Tôi được vào rồi. Nên lại có thể nói thế mà.
Em chắc là ta đi đúng hướng chứ?
À, em chưa từng đến Chốn Tốt Đẹp.
Nhưng mà em chắc là đúng.
Sao em biết?
Bởi vì...
cảm giác như đang về nhà ấy.
Cún bay kìa!
Gần đến rồi đấy. Thêm chút nữa thôi.
Cún bay à?
Trời đất, Michael.
Sao mày không nghĩ ra thứ này ở vùng cũ?
Mấy gã này giỏi thật.
CHÀO MỪNG! BẠN ĐANG ĐI VÀO
CHƯƠNG 51
Tôi thấy mình như Dorothy khi vừa đến xứ Oz ấy,
phấn khích, hoài nghi,
cao hơn hẳn mọi người xung quanh.
Mọi người muốn làm gì trước nào?
Đua go-kart với khỉ.
Hẳn rồi.
Ước mơ cả đời tôi đấy.
Khỉ là đối thủ go-kart lý tưởng.
Chúng đủ hài để giễu nhau, nhưng không đủ khôn để thắng.
JANET: ĐĂNG KÝ Ở ĐÂY!
- Là tôi à? - Cô là Janet Tốt Đẹp.
Ta ở Chốn Tốt Đẹp. Còn ai vào đây nữa.
Được rồi. Dễ ợt ấy mà.
Tôi được sinh ra để làm việc này. Không phải sinh.
Được rồi.
Giờ tôi biết hết mọi thông tin về Chốn Tốt Đẹp rồi.
Nói cho vuông, nó đỉnh lắm.
Điều đầu tiên là
con người không thể thấy hết Chốn Tốt Đẹp một lần, không thì nhũn não mất.
Hay. Có lẽ cuối cùng não tôi cũng có nếp nhăn.
Bác sĩ nói não của tôi mịn như vỏ trứng ấy.
Mọi người cần chờ ở đây một lát, để thích ứng.
Khi sẵn sàng, mọi người sẽ được vinh danh trong gala chào mừng,
được dàn dựng phép thuật bởi Chốn Tốt Đẹp, dựa trên tính cách mỗi người.
Như quảng cáo tiệc Instagram có nhắm đối tượng ấy.
Em đã mua một kính râm ngầu nhất đời qua một quảng cáo như thế.
Nhìn kìa.
Hệt như tôi ở trong Internet ấy.
Được rồi.
Ta cứ đi tiếp được chứ?
Trông ông hơi xanh xao.
Ông mệt vì bay khinh khí cầu à?
Ông mà nôn, chắc là ra bướm hay gì đó.
Tôi không sao.
Tôi chỉ...
Tôi không thuộc về nơi này.
Chưa ai nói quỷ sẽ bị gì nếu đặt chân vào nơi này.
Hứa với tôi, nếu tôi có bị bốc hơi, mọi người cứ tiếp tục vui.
Trời đất, tiếng chuông đó êm ái quá.
Như não tôi được massage...
- ...bởi nai con. - Ôi trời.
Nhỡ đấy là báo động có quỷ, để cảnh sát biết tôi ở đây?
- Muốn tôi giữ cỏ giùm không? - Tôi không có cỏ.
Chờ chút.
Được rồi, giờ thì có.
Cầm lấy đi.
Họ sẵn sàng chờ mọi người vào rồi.
Hội đồng Chốn Tốt Đẹp đang chờ chúng ta.
NĂNG LƯỢNG TA CÓ VÀO TUỔI 12
HOÀN TOÀN HIỂU Ý NGHĨA CỦA TWIN PEAKS
Ôi trời, xem nơi này di.
MỌI LỜI HAY HO HỌ TỪNG NÓI SAU LƯNG BẠN
Karlie Kloss thích tôi.
Tôi biết mà.
- Về bữa tiệc này... - Vâng.
Mọi người ở Chốn Tốt Đẹp đều được mời?
Như, Aristotle sẽ đến dự chứ?
Xin lỗi, Chidi, Aristotle ở Chốn Xấu Xa. Ông ta biện hộ cho chủ nghĩa nô lệ.
- Socrates? - Không nốt.
Phiền hà quá. Nhai nhồm nhoàm.
- Plato? - Lại do chủ nghĩa nô lệ.
Biết có ai ở đây không?
Hypatia thành Alexandria. Biết cô ấy không?
Hypatia?
- Thành Alexandria? - Đúng rồi.
Biết chứ.
Hypatia. Tôi sẽ hỏi cô ấy rất nhiều câu
liên quan đến những ý niệm lớn về vũ trụ.
Kiểu như... "Tại sao?"
Và còn nữa... "Thế nào?"
Mừng mọi người đến Chốn Tốt Đẹp.
Michael, thật mừng khi ông đến được đây.
Trông ông rạng rỡ quá.
Ông có sự điềm tĩnh mà quyền uy của một chú chó tìm bom.
Tôi chỉ muốn nói
là cảm ơn rất nhiều vì cho tôi lên đây với bạn bè.
Tôi biết là trái thông lệ khi người như tôi
đến thăm Chốn Tốt Đẹp, nhưng thế này quá tuyệt.
Và tôi không có cỏ đâu, nên không cần cảnh sát.
Michael, ông và các bạn là những anh hùng,
và ông quá được chào đón ở đây.
Thật ra, chúng tôi có tin rất hay.
Trong khi số còn lại ổn định chỗ ở,
chúng tôi muốn làm lễ tuyên thệ cho Michael
để ông ấy thành kiến trúc sư chính thức của Chốn Tốt Đẹp.
Ôi, trời.
Michael, mời theo chúng tôi.
Vãi linh hồn, cái tiếng chuông êm ái kìa.
Nó thật sự là tiếng chuông tuyệt nhất tôi từng nghe.
Và đấy là lời của một người có bố đỡ đầu
là đồng hồ nổi tiếng nhất thế giới.
Big Ben là bố đỡ đầu của cô á?
Tiếng đó nghĩa là...
giờ mở tiệc.
Khi mọi người bước qua, không gian sự kiện sẽ biến đổi
thành bữa tiệc được thửa riêng cho bản tính mỗi người.
Nắm tay nhau cùng bước qua nào.
Quái thật.
Đây là phòng tiệc khách sạn Jacksonville SuperSuites mà tôi dự
dạ hội cuối cấp và phiên tòa giao thông.
Nhưng đây hẳn phải là tiệc của tôi,
vì đấy là cái bô mà Stone Cold Steve Austin
từng dùng để đánh Vince McMahon hồi 1998.
Khoảnh khắc kinh điển đấy. Đừng phán xét nhé.
Rất xin lỗi, mọi người.
Chốn Tốt Đẹp dùng trải nghiệm sống của mọi người để lên kế hoạch tiệc,
nhưng nó chỉ được thiết kế để vào từng người một.
Khi mọi người cùng bước vào, nó thành...
Kết hợp của cả bốn.
DÀNH RIÊNG CHO KHÁCH VIP
TÔM!
Hoàn hảo.
Không đâu, Eleanor,
vì không có đường đua go-kart, và không có khỉ.
Không có ý gì nhé, nhưng não cô đang phẳng đấy.
Thấy mấy cửa xanh đó chứ?
Có thể dùng nó để đến bất kỳ thời gian, hay địa điểm nào, có thật hay tưởng tượng.
Cứ nghĩ mình muốn đi đâu,
muốn làm gì, rồi bước qua.
Vậy là có thể dạo chơi với khủng long,
hay chứng kiến lần ra mắt vở Hamlet ở Rạp Globe.
Tôi sẽ chơi Tokyo Drift với khỉ. Ngàn năm nữa gặp lại nhé.
Anh đi tìm Hypatia được không?
Anh hứa là hoàn toàn trong sáng.
Thật ra là, trong sáng cách tân.
Quên câu đùa đó rồi đi với anh nhé. Anh quá lo khi gặp cô ấy.
Anh cần ai đó ngầu để đổi chủ đề nếu anh nói gì đó cùi quá.
Được. Chờ em chút.
Tahani, phòng này đầy
những người thú vị nhất từng sống.
Tám với họ, tìm hiểu cuộc đời họ,
rồi gặp nhau ở đây để ta buôn chuyện về họ nhé.
Eleanor Shellstrop, tôi đã rèn luyện cả đời cho ngày này.
Tôi rất vinh hạnh vì việc này.
Thấy thật thích. Đây sẽ là mục đích mới của tôi.
Mọi thứ đâu vào đấy cả.
Tuyệt. Bắt đầu nào. Mặc áo chùng nghi lễ vào.
Trời, vai của ông mặc áo chùng hợp quá.
Ký cuộn giấy này đi.
Tôi chưa từng ký tên mình.
Chọn chữ ký gì nhỉ?
"Tiến sĩ Bựa". Hay là, không...
"Vận động viên chẳng quan tâm con nít".
Khoan, không...
"Gái trung học mê Zac Efron".
Như thế, có thể vẽ trái tim trên chữ "I".
Hoàn hảo. Và đây là huy hiệu chính thức.
Giờ tôi biết cảm giác của Mary Lou Retton rồi.
Và thật tuyệt.
Giờ ông chính thức phụ trách Chốn Tốt Đẹp.
- Xin lỗi, "phụ trách"? - Phải. Giờ ông là sếp.
Mọi chuyện xong xuôi về pháp lý, và chúng tôi nghỉ, hiệu lực tức thì.
Không thể đảo ngược được, nên giờ ông lo hết nhé.
Đừng cố tìm chúng tôi. Đừng rút lời nhé, tạm biệt!
Nhanh lên! Đi!
Xin chào? Anh em Chốn Tốt Đẹp ơi?
Có ai ở đây không?
"Ý tưởng cải thiện Chốn Tốt Đẹp".
"Nhạc có thể ăn.
Trời ạ.
Bánh donut mini khổng lồ, không chỉ donut thường.
Dave sẽ giải thích".
Dave? Giải thích được không?
Chào, cô là... Hypatia thành Alexandria?
Phải. Khỏe chứ?
Quá khỏe luôn ấy.
Tôi phải nói là tôi tưởng cô vẫn còn... là người Hy Lạp cổ đại.
Không, ở đây chúng tôi thức thời mà.
Ở Trái Đất, gần đây có vụ gì lớn nào?
Cách mạng Công nghiệp, Dự án Manhattan, "Gangnam Style"...
Có vẻ tôi hiểu được nó đấy.
- Đúng chất cô ấy! - Phải.
Anh có thể xác định. Đây chính là Hypatia thành Alexandria.
Em biết. Đúng là thế.
Xin lỗi, tôi là Eleanor. Chàng kỳ quái ủy mị này là Chidi.
Chúng tôi mới đến.
Câu hỏi đầu tiên, sao cô có chữ "thành" trong tên thế?
Như kiểu cô chơi ở đó nhiều nhất à?
Vậy thì tôi là Eleanor thành Quán bar Nhà máy Pho Mai?
Còn nữa, là "Hy-pay-sha" hay "Hy-pat-ia"?
Hay theo tiếng Hy Lạp cổ, "Ai-đặt-tia"? Thảo luận chuyện này vui lắm đây.
Nói này. Cứ gọi tôi là Patty.
No comments yet. Be the first to leave one.