The first 200 lines.
Ở phần trước ...
Sao bạn gái của chị
lại có suất bác sĩ nội trú?
- Tôi đã quyên góp một khoản. - Leyla có biết không?
Tôi biết việc anh ký duyệt ngân sách khó khăn thế nào.
Không, cô không hiểu đâu.
Những người đó không phải bạn anh, Max,
họ là nhân viên của anh.
- Bao nhiêu người bị sa thải? - 148.
Những người đã xây dựng nên cái bệnh viện này,
và các bạn đều có trong danh sách đó.
Hôm nay tôi đã bảo vệ các bạn,
nhưng ngày mai thì không thể nữa.
- Cô có nhìn thấy không? - Có chứ.
Đó là đầu của một củ cà rốt bé.
Cháu ghét cà rốt.
Có lẽ đó là lý do cháu cho nó vào mũi
thay vì cái miệng của mình.
Mỏ vịt nhi khoa.
Tôi không thể tìm thấy nó.
Sao lại thế được?
Vì Casey kept sắp xếp đồ đạc
và cậu ấy thì không quá cởi mở.
Xin thứ lỗi.
Ừm ...
sự lo lắng ngày càng tồi tệ, bác sĩ Frome.
- Được rồi. - Tôi gần như không thể ra khỏi giường.
Buổi trị liệu lúc 9 giờ sáng này
là thứ giúp tôi tỉnh táo.
Vâng, xin chào?
Ồ.
Xin lỗi, tôi thề rằng chúng ta có một cuộc hẹn lúc 9 giờ.
- Vậy hả? - 9 giờ sáng thứ ba,
- luôn là vậy, đã 3 tuần rồi. - Ồ ...
Cô tới đây được bao lâu rồi?
Tôi rất xin lỗi ... Tôi mất y tá trưởng.
Lịch trình ... không phải sở trường của tôi.
Chúa ơi, được rồi.
Kiểm tra cái thùng ở cạnh điện thoại.
- Tôi được gì nếu tìm ra nó? - Không bị sa thải.
- Tôi tìm thấy rồi. - Được rồi.
Không phải. Là cái nhíp.
Gladys là cái lịch sống.
À đây rồi, khủng hoảng đã được giải quyết.
Tôi xử lý được rồi. Devlin, thứ ba, lúc 9 giờ.
Chào buổi sáng, bác sĩ, tôi có hẹn lúc 9 giờ.
- Ôi, không. - Lấy số đi cưng.
Đã có đợt sa thải trong toàn bệnh viện.
Đó là cơn ác mộng với tất cả mọi người, nên ...
Nó phải ở đâu đó quanh đây.
Không có ở đây. Hãy xem phòng biểu đồ.
Chúa ơi, hãy dùng cái nhíp của tôi. Bọn tôi có cần tìm một khoa cấp cứu thực thụ không?
Đây là khoa cấp cứu thật mà.
Chúng tôi mới mất y tá trưởng, Casey.
- Mẹ, đau quá. - Mẹ biết, con yêu.
- Tìm thấy rồi. - Cảm ơn Chúa.
Rồi, ta ổn rồi.
Vậy cái anh Casey này đang làm ở bệnh viện nào?
Sao bà không ngồi xuống nhỉ?
Kính coong.
Tôi nghe nói bệnh viện ta
vừa có Trưởng khoa phẫu thuật mới.
Tôi đã luôn hoài nghi chuyện họ coi trọng Khoa phẫu thuật hơn Khoa ung bướu.
Ha ha.
Tôi xin lỗi.
Chuyện này cứ ...
sai sai ...
Chỉ là mình tôi thấy, hay thật sự nơi này đã thay đổi?
Bác sĩ Kao là một ngôi sao đang lên, và bùm,
họ bắn cô ấy ra khỏi bầu trời.
Khoa cấp cứu giờ được gọi là Bể máu.
Khoa phẫu thuật thì được gọi là Chỗ sàng lọc.
Tiếp theo sẽ là ai chứ?
Nóng lòng muốn biết quá.
Làm ơn cho tôi một Golden Goddess với protein lỏng.
Và thêm phấn hoa ong, cảm ơn.
Thật tốt khi thấy bà vẫn có thể thêm phấn ong
trong khi 100 người vừa bị sa thải vì thiếu kinh phí.
Bệnh nhân muốn tới bệnh viện có đồ ăn ngon,
nên Veronica đáp ứng cho họ.
Quán mì ống, quầy sinh tố ... Đó là những gì mọi người muốn.
Họ cũng cần bác sĩ và y tá,
những người không đau khổ và mất tinh thần.
Trên đường tới đây,
các bác sĩ đang nói về việc nhảy tàu.
Các bác sĩ nội trú đang ứng tuyển vào bệnh viện khác.
Và khu ăn uống tự phục vụ này là ý đồ của Veronica.
Luận điểm tài chính của cô ta đủ thuyết phục
để bà không nhận ra
giá trị từng mảnh linh hồn của New Amsterdam.
- Chào. - Max, tôi biết là Veronica
là một kẻ khó ưa.
Đôi khi khó mà nuốt trôi, nhưng tôi đã thuê cô ta.
Nhưng về nhiều mặt,
cô ta là phương thuốc đặc trị mà bệnh viện này cần.
Có tác dụng phụ không? Có chứ.
Nhưng cuối cùng, New Amsterdam sẽ khoẻ mạnh hơn
vì thế đó.
Đào tươi, vào tháng 11.
Chuẩn bị tới, thương vòng hàng loạt cấp độ 2.
Cháy một nhà thờ ở trung tâm thành phố. Tôi cần mọi người ở đúng vị trí.
Walsh, chuẩn bị phòng bỏng.
- Rõ. - Turan, ta cần
- phẫu thuật tổng quát. - Vâng.
Brunstetter, dọn dẹp các giường bệnh.
Ta cần không gian. Và cần nhiều máu.
Có ngay.
Có biết bao nhiêu người không?
Không rõ, toàn bộ nhà thờ.
Phẫu thuật luân phiên thế nào?
- Anh ta có xấu tính với em không? - Mỗi chị nói thế.
- Cô ấy nói là thích tôi hơn cô. - À rồi.
Có đủ máu ... Ta có 17 panh máu O âm tính,
tiểu cầu và AB đang tới.
Được rồi.
Đội bỏng thứ hai đang tới, và nếu không tải nổi,
Khoa nhi nói là họ có chỗ.
Và tôi ở đây với cô cả ngày hôm nay.
Chắc chứ?
Sau cuối tuần vừa rồi, tôi muốn giúp bằng mọi cách có thể.
Ổn chứ?
Xe đầu tiên đã tới.
Nữ, tầm 60 tuổi, bỏng độ 2 và độ 3 trên diện rộng.
Walsh!
- Chồng tôi đâu? - Máu, X-quang phổi.
Nam 45 tuổi, ho khan,
khó thở, huyết áp 110/70,
đã đặt truyền tĩnh mạch, 1 chai nước muối, 10 lít oxy.
Anh ấy cần đặt ống. Turan!
Còn bao nhiêu nữa?
Nơi đó như cái ống khói vậy.
- Mới bắt đầu thôi. - Được rồi.
Chỉ số oxy là 65 và đang giảm.
Cô ấy có một nút nhầy. Thở nhanh.
Cô ấy cần được hút ngay.
Yakub, 12 tuổi. Bỏng độ 2 và 3
tới 3/4 cơ thể.
- Chechi? - Chechi!
- Chechi! Chechi ... - Này.
Yakub, chúng tôi sẽ chăm sóc bà ấy.
Chúng tôi sẽ bảo bà ấy là cậu ở đây, được chứ?
- Chechi! - Đứa trẻ tội nghiệp.
Có vẻ cậu ấy bị nặng nhất.
Vết bỏng ở bàn chân là nghiêm trọng nhất.
Anh đã thấy bao giờ chưa?
Tôi đoán là cậu ấy cố gắng dập lửa.
Em trai này là một anh hùng.
Nút nhầy đã xử lý. Mức SpO2 ở mức 97%.
Rồi, tốt. Cô ấy ổn định rồi.
Whoa! Từ từ nào.
Các người đã làm gì?
Thưa cô, cô đang ở bệnh viện New Amsterdam.
- Không. Đưa tôi quay lại đó. - Nghe tôi nói này.
Phổi của cô đầy chất nhầy.
Tôi cần phải quay lại đó.
Tôi đang nói chuyện với Chúa, và cô đã phá hỏng tất cả.
Chúa đang nói chuyện với tôi.
Gọi Iggy xuống đây nhé. Được rồi, được rồi.
Hít sâu giúp tôi, được chứ?
Nằm xuống đi.
Thứ này sẽ có ích, tôi hứa đấy.
Ta nên đi chụp cộng hưởng từ.
Nữ, 24 tuổi, tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh.
Đã cấp 2 lít oxy tại hiện trường.
Giường 27, đi nào.
Cái này sẽ làm dịu hơi thở của anh.
Không hề. Tôi không ... thở được.
Cái nịt của anh đang hạn chế việc thở.
- Ta phải bỏ nó đi. - Không. Không.
Anh sẽ thoải mái hơn.
Tránh xa tôi ra!
Mọi chuyện ổn chứ?
Đừng chạm vào tôi.
- Tôi có nên lấy lệnh không? - Không, đợi đã.
Để tôi.
Rồi. Lại từ đầu nhé.
Tôi là Kai, xưng là "anh". Tên anh là gì?
Bỏ nịt ngực ra khiến anh thấy không an toàn, bị lộ?
Tôi hiểu, thật đấy.
Nhưng vấn đề là, khói và nịt ngực,
phổi của anh đang phải vật lộn,
đó là lý do anh phải tháo nịt ngực ra.
Ta làm vậy nhé?
Được rồi.
Tên tôi là Temi. Xưng là "anh".
Rất vui được gặp anh, Temi.
Để tôi. Thưa cha, tôi là bác sĩ Goodwin.
Đi cùng tôi chứ?
Họ đều từ nhà thờ sao?
Vâng, hầu hết.
Và họ nói rằng tôn giáo đang chết dần.
Tôi cần biết rằng họ đều ổn.
Họ đang được chăm sóc rất tốt, tôi hứa.
Cha có một vết bỏng khá khó chịu đó.
Cha muốn ngồi xuống, và để tôi xem chứ?
Á!
Nắm lấy tay nắm cửa như một tên ngốc,
cố gắng đưa mọi người ra ngoài.
Cảnh sát ... có đây không?
Một vài người không có giấy tờ sao?
No comments yet. Be the first to leave one.