The first 200 lines.
Thái Bình Luân
Tháng 07 năm 1945 Chiến Trường Hoa Đông, Trung Quốc
Tôi đã hứa sẽ đưa các anh về.
Bắn.
3 giờ trước.
Nhặt súng của cậu lên cho tôi đi
Rõ
Lính thông tin
Gọi 003 theo sát trận địa phía trước
003 001 gọi
Mệnh lệnh của sư trưởng, nhanh chóng tiến vào trận địa của địch ở phía trước.
Nhanh lên. Nhân lúc anh ta hôn mê thì đưa về trạm xá.
Chịu khó
Trạm trưởng à
Người gãy chân này hôn mê rồi
Sát trùng cho anh ta trước đã
Tiên sinh, hãy uống chút nước đã.
Xung phong
Tập trung hỏa lực oanh tạc xe tăng của địch
Rõ.
Hỏa lực của địch quá mạnh
Chỉ sợ xe tăng của chúng ta tê liệt mất
Tấn công từ mặt chính diện đã chịu thiệt không ít rồi.
Kho đạn dược của chúng ở tháp pháo phía sau. Các anh ở đây đợi lệnh.
Tôi sẽ đưa tiểu đội xung kích từ cánh trái tiến vào.
Hay để tôi dẫn tiểu đội xung kích đi cho
Tiểu đội xung kích.
Có
Đi với tôi.
Sư trưởng.
Chưa từng có tướng quân nào dẫn đầu lính xung kích đâu.
Hỏa tiễn
Hỏa lực yểm trợ.
Chỉ có thể tiến, không thể lùi về sau.
Chúng ta phá mạng lưới dây thép, cho nổ tung kho đạn.
Thuốc mê.
Anh ơi
Cứu... cứu em.
Sư trưởng!
Lên cho tôi.
Gọi 003.
Tọa độ 95650 63930
003 003 đây là 001 nghe rõ trả lời
Đưa cho tôi
Gọi hỏa lực đánh sập lô cốt địch
Tập trung hỏa lực đánh sập lô cốt địch
Tọa độ 95650 63930
Được.
Cái đồ chơi rách nát này hướng về phía nào
Hướng về nơi hiểm yếu
Chuẩn bị
Sư trưởng. Nhìn về phía kia.
Xem hỏa lực
Bắn...
Tỉnh lại đi!
Khoan đã
Tôi không phải người Nhật.
Tôi là bác sĩ từ Đài Loan đến.
Làm sao lại biết nói tiếng Trung chứ?
Không đi lính không bị giày vò....
Nói tới đi lính đương nhiên là vì dân vì nước
Đại trượng phu thân nơi tam quan hạ
Sinh tử hai chữ hựu luân hồi
Hành lễ!
Năm 1945 - Phụng Thiên Đoàn tàu chở tù binh Nhật.
Khôn Huynh!
Tôi cắt tóc rồi
Vốn dĩ đợi anh trở về mới cắt
Nhưng mà con mèo ở nhà chấy nhiều quá
Tôi cũng bị lây nên phải cắt bỏ đi
Masako
Đầu tiên, xin cảm ơn ý nguyện của mọi người đến đây giúp chúng tôi
ở chỗ chúng tôi lúc này chưa có thù lao
Chúng tôi chỉ có thể lo ngày 2 bữa cơm.
Ngoài ra những cái khác đều không có
Hiểu rồi chứ. Nếu các vị đồng ý thì xin ở lại.
Tiểu Tôn. Đến ngay.
Giúp bọn họ sắp xếp công việc nhé. Đây là những người mới đến.
Đến đây, đi nào. Tất cả đi theo hộ lý trưởng nhé.
Hộ lý trưởng sẽ sắp xếp công việc cho mọi người.
Đi nào, động tác nhanh chút.
Đến đây.
Đây là sổ ghi tên tất cả các thương binh
Cô cầm đi đối chiếu xem ai là ai nhé
Đừng để người khác làm sai.
Tôi không biết chữ
Nhưng tôi biết cách chăm sóc người khác.
Cũng được.
Tôi tin anh ấy vẫn còn sống.
Bất kể là chân trời góc bể tôi cũng muốn tìm thấy anh ấy.
Đây là số mệnh của tôi.
Thượng Hải đầu đông năm 1947
Tử La Lan mỉm cười với lời thì thầm
Ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao sáng trên kia
Đóa hoa hồng lặng lẽ cất lời
Tâm tình của cô ấy qua mùi hương
Những chú linh dương dịu dàng đáng yêu
Nhảy qua nhảy lại lặng lẽ lắng nghe.
Nơi xa sông dồn sóng lớn
Phát ra tiếng thét gào
Nơi xa sông dồn sóng... lớn
Phát ra tiếng thét gào
Giấc mơ hạnh phúc
Giấc mơ hạnh phúc.
Cảm ơn mọi người
Hết sức cảm ơn.
Cám ơn Ngô viện trưởng
Cám ơn các em nhỏ trong dàn hợp ca của cô nhi viện chúng ta
- Rất hay. Đàn rất hay. - Không hay, con bị phân tâm
Cám ơn phần đệm đàn piano của tiểu thư xinh đẹp Chu Uẩn Phần
Biểu hiện của em tối nay rất lãng mạn đó
Hâm mộ chết đi được.
Cám ơn nhé chị gái tốt của em.
Đoan trang một chút.
Con không còn là sinh viên đại học nữa đâu
Mẹ... còn nói nữa, con nói giầy chật mẹ không tin.
Lôi tướng quân.
Trong lòng chúng tôi ngài là anh hùng.
Tướng quân, ngài có thể nói chuyện với chúng tôi một chút.
Chân của ngài bị thương như thế nào?
Bởi vì tôi giẫm phải vỏ chuối
Các con.
- Xem ai đến này - Chú Lôi
- Các con có vui không? - Vui ạ.
Quân nhân
Làm bạn thì còn có thể
Nhưng nếu muốn kết bạn trăm năm
Phải thật thận trọng
Mẹ, từ lúc 15 tuổi con đã nghe mẹ nói vậy rồi.
Con chính là đứa phản nghịch.
Mẹ
Đây là thời đại của sự lãng mạn
Lãng mạn
Muốn làm cách mạng sao?
Giám đốc ngân hàng giao thông Thượng Hải.
Phu nhân của Chu Trọng Đinh tiên sinh, nữ sĩ Viên Thịnh Lan.
Đã tặng sợi dây chuyền kim cương
Cám ơn sự khảng khái của hai vị
Được.
Các con hát rất hay
Cái này cũng không phải là công lao của tôi
Là vị kia
Tiểu thư Chu Uẩn Phần
Cô ấy thường đến giúp đám nhỏ lên lớp
Là người đặc biệt có lòng nhiệt tình nên bọn trẻ đặc biệt yêu mến cô ấy.
Khiêu vũ thôi
Hôm nay vừa nhận được điện báo
Vụ kiện khoản vay tại Mỹ hôm qua cuối cùng cũng được quốc hội
Quốc quân tại đông bắc đại bại
Quân cộng sản thu được chắc là bị khống chế quyền lực
Thời cuộc đang thay đổi.
Anh nên có chút sắp xếp.
Tôi không lo
Có lẽ thay một tốp người mới sẽ tốt hơn chút.
Anh vừa từ Đức trở về
Châu Âu bị chiến sự tàn phá dữ dội.
Cả trăm thành phố cần khôi phục lại
Chiến tranh cho anh thấy
Rất nhiều, rất nhiều cơ hội
Vậy ư?
Em họ à...
Anh muốn biết
Anh trong lòng em có chút cơ hội nào hay không vậy?
Không có.
Chào cô.
Tôi là Lôi Nghĩa Phương
Tôi biết anh là ai
Không ai không biết anh
Anh là anh hùng kháng Nhật có tiếng
Các báo đều gọi anh là
Lôi điên
Chính là người điên, không phải anh hùng
Không biết tôi có vinh hạnh được mời cô nhảy một điệu không?
Hôm nay... không thể rồi
Giày của tôi nhỏ nửa số
Chân tôi đang rất đau
Cười gì mà cười
Không sao cả.
Dù sao chân của tôi cũng không tốt lắm
Tôi biết vì sao
Mọi người gọi anh là người điên
Vì sao?
Vì anh thực sự là người điên.
Tôi cũng biết mọi người vì sao gọi cô là Chu Đại Đảm.
Bạn tôi không ai gọi tôi là Chu Đại Đảm cả.
Hiểu
Bởi không có ai đủ can đảm tỏa sáng trên đôi chân trần với điệu waltz cả.
Đôi giày này đúng thật là nhỏ nửa số.
Mẹ tôi cho tôi ra ngoài với anh
Anh làm sao làm được vậy?
Tôi nói nếu bà ấy không đồng ý
Lập tức 6 vạn lính mới của quân đoàn 7, sư 7 dưới quyền
Đều đến đứng gác trước cửa nhà cô.
Tôi còn cho rằng quân nhân đều rất là nghiêm túc.
Tôi rất nghiêm túc mà.
Chiếc xe này xem ra cũng rất đơn giản
Có thể để tôi lái thử không?
Nó bây giờ là của cô.
Người ta nói xe jeep là để đàn ông chạy
Tôi không tin.
No comments yet. Be the first to leave one.