The first 200 lines.
Này!
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Nói với em rằng đây là điều chúng ta nên làm.
Không, em yêu, anh biết em muốn giải quyết chuyện này.
Đó là việc em vẫn làm. Nhưng chúng ta đã cố hết sức rồi.
Đúng không? Chúng ta đã cố và xem nó đưa chúng ta đến đâu.
Và anh nghĩ nới đó sẽ tốt cho nó.
Cho tất cả chúng ta. Ngoài ra, đó là một ngôi trường tốt.
Con sẽ quay về vào cuối hè.
Vâng.
Anh sẽ không sao đâu. Anh hứa.
Anh hứa.
Anh yêu em.
Em cũng vậy.
- Nhớ gọi cho em. - Chắc rồi.
Mẹ thương con.
Wow.
Giỏi lắm Stephen.
Tuyệt vời!
Dừng lại, mẹ!
Cái gì vậy con? Cái gì vậy?
Một, hai, ba!
- Giỏi lắm. - Vâng.
Nó chết rồi.
Nó chết chắc rồi.
Hôm nay con của bố đã trưởng thành rồi.
Bởi vì...
Bố biết con đã nghĩ chúng ta làm vậy là để trừng phạt con, nhưng không phải vậy.
Biết không?
Ta và mẹ con muốn điều tốt nhất cho con.
Bố không hề biết mẹ muốn gì đâu.
Con không biết tại sao bố làm vậy.
Bố không phải là người bị đuổi học, anh bạn.
Không phải là mẹ muốn con đi, là bố.
Không phải vậy, Stephen.
Đúng vậy. Bố đang đuổi con đi.
Stephen, điều đó không đúng.
Ta và mẹ con đã nói chuyện rất lâu rồi...
- Về chuyện gì? - Chúng ta cần nghỉ ngơi, Stephen!
Con không muốn nghỉ!
- Tất cả chúng ta, được chưa? - Im đi, con ghét bố!
- Bình tĩnh lại nào. Bình tĩnh! - Không. Đừng chạm vào con!
- Đừng chạm vào con! - Con cần phải bình tĩnh lại!
- Đừng chạm vào con! - Bình tĩnh lại nào!
Dậy nào, dậy nào.
Trời sáng rồi.
Con đã sẵn sàng chưa?
Há miệng nào.
...toàn bộ New England sẽ bị bao phủ bởi tuyết...
Khi nó dừng lại,
những cơn bão sẽ nối tiếp...
hãy chắc rằng bạn đã chuẩn bị và kiểm tra mọi thứ thật cẩn thận...
sẽ có tuyết rơi dày dại khu vực này...
Tới lượt cháu nào.
Thử một cái nhé?
Giỏi lắm.
Nào.
Vậy nene tôi sẽ làm việc tiếp tục với anh ta 1 vài tuần nữa.
Tôi không có quyền quyết định.
Họ sẽ chuyển nó đến Boston.
Nhà tập thể cho các đứa trẻ khiếm thính.
Nhưng mọi thứ đang có kết quả.
Việc này phải cần thời gian.
Cậu bé là một đứa trẻ tuyệt vời. Chúng ta có thể...
Nó vừa làm gãy tay một đứa trẻ khác tuần trước.
Cậu bé không thể ở lại Sweetser.
Tôi rất tiếc.
Chúng ta đi thôi.
Joan!
Đợi một chút.
Tôi đoán nó giống như một...
Tôi đoán nó giống như giấy chứng nhận cho những người thông minh, nên về cơ bản tôi không có ý kiến gì.
Tôi...Tôi không...
Cô muốn cháu giữ cái này.
Nhớ giữ ấm nhé, được chứ?
Cậu không thể chăm sóc tất cả các đứa trẻ ở Maine đâu, Mary.
Tớ biết.
Ừm.
Sẽ không ai trách cậu nếu cần nhờ giúp đỡ đâu.
Cảm ơn.
Chào, tiến sĩ Wilson.
Cô thế nào rồi? Mọi thứ ổn chứ?
Quả là một ngày dài.
Dài như cả tuần.
Stephen vẫn nghe lời cô chứ?
Cậu ấy thế nào rồi?
Tôi đã nhận đầy đủ giấy tờ rồi.
Tôi sẽ chuyển cậu bé đến Covington.
Thật ra, tôi vẫn có thể sắp xếp được, nhưng...
Nó không còn là chính nó nữa.
Chỉ là một cơ thể mà tôi cho ăn, tắm rửa và thay đồ mà thôi.
Tôi đã mất nó vào ngày tôi mất Richard trong tai nạn ấy.
Mary. Trở thành nhà tâm lí không có nghĩa biến cô thành bậc cha mẹ hoàn hảo.
Điều đó không hề tồn tại.
Cô làm điều mà cô cho là đúng.
Tôi đã gửi nó đi.
Tôi đã từng gửi nó đi và nó không bao giờ trở lại nữa.
Mẹ sẽ mua cho em một chú chim nhại.
Và nếu chú chim nhại không hót...
Mẹ sẽ mua cho em...
một chiếc nhẫn kim cương...
911, xin cho biết tình hình của bạn?
Xin chào?
Vâng, tôi là Mary Portman.
ở số 28 Delphi Lane.
Tôi nghĩ có kẻ đột nhập vào nhà tôi.
Được rồi, xin giữ máy.
Cô Portman, cô có ở nhà không?
Cô có nghe tôi nói không?
- Cô Portman, cô còn đó không? - Alô?
Tôi xin lỗi, tôi nhầm.
Chỉ là một con chồn thôi.
Lại đây nào. Thứ này sẽ giữ ấm cho cháu.
Cháu ổn chứ?
Đợi một chút.
Joan, cảm ơn cô đã gọi lại.
Tôi xin lỗi, tôi biết là đã trễ rồi.
Làm sao cậu bé có thể đến đây được?
Tôi biết là không,
nhưng xin cô, Joan.
Nó có thể ở lại đây.
Đợi một chút.
Điều đó có cần thiết không?
Cho nó một cơ hội nữa được không?
Cảnh sát tham gia vào chuyện này có làm nó tốt hơn không?
Tôi sẽ cố gắng hết sức. Cậu bé chỉ có 9 tuổi thôi, Joan, làm ơn!
Cô có thể để nó cho tôi...
Joan, tôi sẽ gọi lại cho cô.
Tom!
Tom!
Chúa ơi.
Tom!
Anh chắc không muốn dùng một ly nữa trước khi đi chứ, Joe?
Cảm ơn cô, Mary. Tôi cần phải bắt đầu ngay, phải hỏi từng nhà.
Một cậu bé không thể sống sót trong điều kiện thời tiết này.
...mặc dù trên trang web của công ty...
họ thể hiện những con số và tỉ lệ cao hơn.
Tôi cảm thấy thật bất lực.
Đúng vậy, tôi...
Tôi đã ra ngoài cả buổi chiều để tìm cậu bé.
Chúa ơi, Joan.
Tôi không nghĩ nó đang ở đó một mình.
Được rồi.
Hãy hứa là cô sẽ gọi lại cho tôi ngay khi có tin tức gì nhé.
Được rồi.
Được rồi.
Được rồi. Gặp lại sau.
Tom!
Mary?
Này?
Cậu không nghe tớ gọi hả? Tớ đã rất lo lắng.
Cậu đang làm gì ở đây vậy?
Tớ..tớ chỉ...
Tớ nghĩ là tớ sẽ chuẩn bị giường của Stephen...
Trong trường hợp Tom quay lại.
Oh.
Mấy giờ rồi?
Trễ rồi.
Aaron Hart đang đợi cậu ở văn phòng đấy.
Ý cháu là, đứa trẻ bị nhốt trong nhà tình thương...
gần như nửa cuộc đời, mà không ai quan tâm tới nó...
Và bây giờ bỗng nhiên cả thị trấn quyết định sẽ làm gì đó.
Cô có biết bao nhiêu đứa trẻ bỏ trốn hay...
mất tích hằng năm ở nước Mỹ không?
Cháu cũng không biết.
Cô không thấy cái chết tiệt này sao lại lên đây được à?
TRẺ EM MẤT TÍCH
Ngoài ra, cậu bé đã chết, ai cũng biết điều đó.
Được rồi Aaron, hôm nay như thế là đủ.
Sao cũng được.
Cảm ơn.
Bố cháu sẽ đến đón cháu chứ?
Uh-huh.
Trẻ vị thành niên?
Mọi thứ thế nào rồi?
Nó ghét tôi nhiều hơn hay ít hơn... Hôm nay nó ghét cả thế giới à?
Không, cậu bé chỉ gặp khó khăn trong việc chuyển nhà và cuộc li dị.
Thật khó để nhớ rằng nó đã từng là một đứa trẻ dễ thương....
từng thích chơi ném bóng với bố nó vài năm trước.
Lúc nào cũng cáu gắt.
Cậu bé sẽ vượt qua.
Chỉ là khoản thời gian khó khăn thôi.
Cô có nghe về cơn bão đang tới không?
Có.
Nếu nó trở thành bão tuyết, chúng ta có thể bị mất điện trong vài ngày.
Ờh.
Cô không nên ở đây một mình.
Aaron và tôi nghĩ là sẽ đến một khách sạn trong thị trấn.
Ừh.
Nếu vậy, tôi mong là có cơ hội được mời cô đi ăn tối.
Tôi sẽ ổn thôi.
Con trai tôi, nó bị bệnh nên tôi không thể di chuyển nó được.
Rất tiếc vì điều đó.
Tôi không biết là cô có con trai. Cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi.
Nó18 tuổi, Stephen.
Nó là con riêng của chồng tôi.
Tôi không biết điều đó...
Chồng tôi đã mất, nên chỉ có hai chúng tôi mà thôi.
Bốn chúng ta có thể ăn tối chung một ngày nào đó.
Cô biết chứ, cô, tôi và những đứa trẻ bướng bỉnh.
No comments yet. Be the first to leave one.