The first 200 lines.
Mấy đứa xuống ăn sáng!
Mấy đứa ơi?
Phil, anh gọi con xuống nhé?
Ừ. Đợi anh chút.
Mấy đứa!
- Cái đó là... - Được rồi.
Mấy đứa ơi? Xuống mau!
Sao bố mẹ cứ la toáng lên khi bọn con ở tít trên nhà?
- Nhắn tin là được mà. - Này. Không có chuyện đó đâu.
Trời ạ! Con không được mặc đồ như thế.
- Mặc thế này thì sao? - Anh yêu.
Anh có ý kiến gì về cái váy con bé đang mặc không?
Xin lỗi nhé.
Ừ, trông dễ thương lắm, con yêu.
- Cảm ơn bố. - Không, váy ngắn quá.
Ai cũng biết con là con gái rồi. Không phải phô ra đâu.
Luke lại bị kẹt đầu vào lan can rồi.
Để anh. Dầu em bé đâu?
Ở cạnh giường...
Em không biết. Tự tìm đi.
Thôi nào!
Hồi còn trẻ tôi nổi loạn lắm.
Đó, anh thấy chưa? Em nói rồi đấy.
Tôi...Tôi chỉ không muốn con mình
đi theo vết xe đổ của tôi.
Nếu Haley không bao giờ tỉnh dậy khi lõa lồ trên một bãi biển ở Florida,
tức tôi đã xong nghĩa vụ của mình.
- Của hai chúng ta. - Ừ.
Tôi đã xong nghĩa vụ của hai chúng tôi.
Cố lên, Manny! Đá đi!
Đừng để nó giành bóng. Đá đi!
Manny, cố lên! Bên phải!
Không!
Con bị ngáng chân, Jay à. Sao không phạt đền?
Gloria à, đang thua 0-6. Bớt chút đi.
Bọn tôi khác nhau lắm.
Jay là dân thành thị.
Anh ấy kinh doanh lớn.
Tôi là gái quê.
Làng rất nghèo, nhưng cực kỳ đẹp.
Làng tôi nổi tiếng nhất cả Colombia vì...
Từ gì ấy nhỉ?
- Giết chóc. - Đúng thế. Giết chóc.
Manny, ngăn nó lại!
Ngăn lại! Con làm được mà!
Tức thật, Manny à!
Thôi nào, huấn luyện viên. Thầy phải thay thằng bé đó.
Cô muốn loại nó ra à? Tôi đạp cô ra luôn được không?
- Em yêu à. - Sao cô không lo cho con trai mình?
Suốt nửa trận đầu, nó chỉ toàn thọc tay vào quần.
Cả sáu tuần nay tôi cũng muốn nói thế với cô ấy.
Tôi là Josh. Bố của Ryan.
Chào, tôi là Gloria Pritchett. Mẹ của Manny.
- Đây chắc là bố cô. - Bố à?
- Phải. - Không đâu. Buồn cười thật.
Thật ra tôi là chồng cô ấy.
Đừng có bị đánh lừa bởi...
Đợi tôi chút.
Bé nào ngoan thế nhỉ? Ai thế nhỉ?
Ai thế?
- Con bé xinh quá. - Cảm ơn bà.
Chào bảo bối. Xin chào.
Chào đi con.
Bọn tôi vừa nhận nuôi bé từ Việt Nam.
Và bé sẽ được về nhà mình lần đầu tiên.
Bé xinh như thiên thần. Chắc anh và vợ vui lắm.
Xin lỗi nhé. Bố cần mua đồ ăn vặt.
Xin chào.
Thế mọi người đang nói gì thế?
Bọn tôi đã ở bên nhau được...
Đã năm năm rồi. Đúng không?
Và mới đây, bọn tôi quyết định muốn có con.
Ban đầu, bọn tôi nhờ bạn đồng tính nữ của bọn tôi mang thai hộ, nhưng...
Nhưng bọn tôi thấy bản chất họ vốn luôn thô lỗ.
- Tưởng tượng họ mang thai thì sao? - Không được.
Thôi khỏi.
Anh thấy rồi nhỉ? Mọi người đang thích thú với Lily.
Anh bước vào thì đột nhiên đổi thái độ,
"Ồ, SkyMall. Phải mua thanh treo cà vạt tự động thôi."
Được rồi, này nhé, em sẽ nói cho họ một bài.
Đừng làm thế mà.
Em phải ngồi với họ
- trong năm tiếng nữa. - Đúng thế.
Được rồi. Em xin lỗi.
- Xem đứa nhỏ với su kem kìa. - Quá lắm. Xin lỗi cô.
Xin lỗi, nhưng...
Không nhờ "su kem" như bọn tôi
thì nó đã phải lớn lên trong trại mồ côi.
Và biết không, ai đánh giá
- thì chú ý... - Mitchell!
- Nghe nhé. Tình yêu không quản màu da... - Mitchell.
...tín điều, giới tính.
Mấy người thật đáng xấu hổ.
- Một lũ nông cạn, bảo thủ... - Mitchell.
Sao thế?
Con bé đang cầm bánh su kem.
Bọn tôi sẽ trả tiền dùng tai nghe cho mọi người.
Anh bạn, sao con cứ bị kẹt hoài thế?
Con nghĩ lần này sẽ thoát được.
Con phải nói thôi. Thằng bé cần phải gặp chuyên gia.
Rồi đấy. Tự do rồi.
Thanh kiếm Excalibur.
- Bạn con sẽ qua nhà chơi hôm nay. - Ai?
- Mẹ không biết cậu ấy đâu. - Cậu ấy à?
Một anh trai. Chị sẽ hôn anh ấy chứ?
- Im ngay. - Thôi mà.
- Này, im đi! - Không, em im thì có!
Luke, Alex, ra ngoài đã
- được không? - Rồi sao nữa?
- Cãi nhau dưới trời nắng cho mới lạ. - Haley.
- Bố đùa đấy. - Cậu bạn ấy là ai?
Anh ấy tên là Dylan.
Biết không, chắc con nên bảo cậu ấy đừng đến.
Vì cả nhà sẽ lại làm con xấu hổ thôi.
Con yêu, đợi đã nào.
Con 15 tuổi rồi và đây là lần đầu con mời bạn nam về nhà.
Thì cũng đúng là mẹ có hơi ngạc nhiên,
nhưng mẹ sẽ không làm con mất mặt.
Để bố sạc máy quay cầm tay.
Bố đùa mà. Thôi nào. Con biết bố mà nhỉ?
Tôi là ông bố rất ngầu. Tôi thích thế.
Rất hợp thời. Tôi biết lướt web.
Tôi nhắn tin có "Ahihi", cười kiểu mới. và "QTQĐ", tức "Quá trời quá đất"
và "CLGT", tức "Cần lời giải thích?"
Này nhé, tôi còn thuộc hết mấy điệu nhảy trong phim Hội Diễn Âm Nhạc , nên...
Ta sẽ cùng nhau sánh vai
Đúng thế đấy
Tất cả đều là siêu sao Cái gì, cái gì bạn biết đấy
- Bố! Mẹ! - Gì thế con?
- Luke bắn trúng con. - Em không cố ý.
- Con có sao không? - Có.
Thằng quỷ nhỏ đó bắn con.
- Ăn nói cẩn thận! - Là súng hơi bằng nhựa thôi mà.
Chỉ là tai nạn thôi.
Lúc ta mua cho nó cây súng em đã cảnh cáo anh điều gì?
- Anh giải quyết đi. - Anh bạn nhỏ, như thế không hay đâu.
Vậy thôi sao? Không phải thế.
Ta đã thỏa thuận nếu thằng bé bắn trúng ai, thì anh phải bắn nó.
- Thỏa thuận đó nghiêm túc à? - Đúng thế.
Và giờ anh phải tuân thủ.
- Con xin lỗi. - Nói dối.
- Bắn đi. - Thằng bé phải dự tiệc sinh nhật.
- Điều gì quan trọng hơn hả bố? - Cứ bắn nó sau bữa tiệc.
- Nó sẽ về tới nhà lúc hai giờ. - Không được.
- Có khách xem nhà lúc hai giờ. - Ba giờ thì sao?
Không, nó đi đá bóng lúc ba giờ.
Rồi ta phải rời khỏi nhà lúc năm giờ cho bữa hẹn ăn tối.
Anh có thể bắn nó lúc 4:15 chiều.
Ừ, lúc đó chắc là được.
- "Bắn Luke." - Xin lỗi nhé nhóc, lên lịch hẳn hoi rồi.
Thôi nào!
Con muốn nghỉ chơi bóng đá. Trò này con nít quá.
Không, con không được nghỉ.
Nếu con không nhìn cô bé đó thì đã ngăn được đội bạn ghi bàn.
Cô ấy không phải cô bé. Mà là phụ nữ.
Em biết không, Gloria. Chuyện em gây sự với bà mẹ...
- Sao lại làm thế? - Nếu có người ý kiến về gia đình em,
- em sẽ... - Anh chỉ nói thôi.
Em có thể xuống nước một chút. Chỉ vậy thôi.
Ừ. Nhưng anh thích sống dưới đó.
- Còn em sống trên này! - Ừ.
Nhưng em đâu cần nóng tính thế suốt.
Anh chỉ nói vậy thôi. Manny, con đồng ý với dượng chứ?
- Con muốn tỏ tình với Brenda Feldman. - Ôi trời ạ.
- Manny, con bé 16 tuổi. - Ồ, chỉ có mẹ được yêu người lớn tuổi à?
- Này, ăn nói cẩn thận. - Con muốn đến cửa hàng cô ấy làm việc.
Nhưng con muốn lấy chiếc áo sơ-mi lụa trắng trước đã.
Được thôi. Nếu đó là điều con thật sự muốn làm.
Nói thật. Không muốn quá đáng,
nhưng nếu mặc chiếc áo trắng lùng thùng
để tỏ tình với một cô bé 16 tuổi,
con sẽ bị treo trên cột cờ
bằng quần lót trắng lùng thùng.
- Dừng xe đi. - Con định đi đâu?
Thấy chưa? Anh làm nó buồn rồi.
Nếu để nó mạnh mẽ hơn chút xíu thì...
Trời. Nó đang hái hoa.
Manny rất nồng nhiệt, như bố ruột của nó.
Chồng trước của tôi rất đẹp trai, nhưng điên rồ lắm.
Hình như bọn tôi chỉ suốt ngày cãi nhau rồi làm tình,
cãi nhau rồi làm tình.
Có lần, tôi không đùa đâu, bọn tôi đã cùng nhau rơi xuống từ cửa sổ.
Lúc đó đang cãi hay làm tình?
Tôi mới nghe chuyện này lần đầu.
Anh không thấy lo sao?
Trên máy bay con bé không ngủ và giờ vẫn tỉnh như sáo.
Đừng lo nữa mà.
Không được. Trại mồ côi đó toàn phụ nữ.
Có thể nó không ngủ được vì đã quen với hình ảnh phụ nữ.
- Có thể là thế. - Nên anh giữ nó đi.
Em nói vậy là thế quái nào?
Vâng, lúc mong chờ đứa bé tôi đã tăng vài cân,
đó là quãng thời gian khó khăn.
Nhưng đúng là cơ thể có xu hướng lưu nạp chất dinh dưỡng
rất mẫu tính và ban sơ, một loại sinh lý học phân tử.
Nhưng đó là khoa học.
Không thể cưỡng lại được, nên...
- Em có nói gì đâu. - Em nói hết rồi còn gì.
- Đếm đến ba nhé. - Một.
- Ba. - Hai. Được thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.