The first 200 lines.
Neal: Ở đời không có gì là chắc chắn hết, chỉ có cơ hội là mãi trường tồn thôi.
Sara: Đó không phải thứ em muốn nghe
từ gã em mướn làm nhà tư vấn an ninh cho mình đâu.
Coi bộ, hơi bị trớ trêu nhỉ.
Nhân dịp gì thế ?
Mai là lễ ra mắt
dòng nước hoa mới dành cho phái nữ của Parfum Bijoux,
lấy cảm hứng từ phục trang của nữ hoàng nước Pháp Marie Antoinette.
Thế nó được tổ chức ở chỗ quái nào ?
Oh. Uh.
Thì, chí ít cũng đừng thắc mắc sao mùi nó như cái bánh kem vậy.
Eh, hiển nhiên là thế rồi.
Họ sẽ công khai công thức gốc
hàng chính hãng của nữ quý tộc Marquise de Tourzel,
và được bảo hiểm hoàn toàn bởi công ty Sterling Bosch.
Bộ em có hẹn gặp ai tại bữa tiệc sao?
Thế thì có sao không?
Chả sao hết.
Chúng ta đã thống nhất là cứ để mọi thứ bình thường mà.
Cũng đúng...
Và chúng ta đã làm được.
Người bạn tình.
Ý là-- "người tình 1 đêm ấy."
Người Pháp có đủ thứ từ để xài.
Mm-hmm.
Em sẽ gặp lại anh sau.
Anh sẽ làm bữa tối cho em ăn.
Thật hả? Thật mà.
Đó là cách mọi chuyện bắt đầu đấy.
- Anh muốn đền ơn em vì đã giúp đỡ vụ ở đường Delancy . - Oh.
Ra thế, cứ tưởng sau bữa tối mới là mục đích chính chứ.
Thế thì nhớ đền ơn anh vì vụ bảo vệ đó.
Mm-hmm.
Đừng để có sai sót gì hết đó. Chắc chắn rồi.
Giờ sao đây, em nên chọn
nhà hàng 5 sao or nhà hàng hải sản Cape Cod đây?
Cái này đi. Thôi mà, anh yêu! Chiều em tí coi!
Em à, đây là chuyến đi bất ngờ mà --
Phải, em biết chứ, nhưng bộ anh tính
đem hết đồ đạc trong nhà để đi 2 ngày thôi sao?
Đâu, may mắn cho em,
Cơ thể anh săn chắc, mạnh mẽ như vị thần Bắc Âu ấy.
Oh, và anh không phiền
nếu ta ghé qua sự kiện của hãng nước hoa Parfum Bijoux , chứ?
Chỉ 2 phút thôi mà.
2 phút ư? Cho xin đi. 2 tiếng? Mới đúng à.
Oh, anh yêu, vụ này quan trọng với Sara lắm đó.
Đúng thế, và cô ấy cũng lớn rồi,
và chuyện đó không quan trọng bằng việc anh và em
có khoảng thời gian riêng tư bên nhau.
Phải. Anh nói đúng.
Ta đã hứa sẽ không bàn đến chuyện công nữa.
Ai vậy? Oh, là Jones đó.
Cậu ta tới để... không phải việc công?
Chút xíu thôi mà. Mm-hmm.
Và khỏi có xét túi xách của anh.
Anh chơi xỏ em đó.
Cậu mang gì đến thế? Bản khai thuế của Ellen.
Cục không biết gì hết chứ? Dĩ nhiên là thế.
Người cung cấp tin bên Sở thuế vụ của Diana đã ghé qua.
Hay quá.
Chà, anh thấy sao?
Bà ta có giấu hộp chứ chứng cứ ytrong tòa nhà Empire State ?
Sau khi tham gia diện bảo vệ nhân chứng bà ta bắt đầu làm việc ở New York
đây là số an sinh xã hội của ông chủ -- Griffin-Moore.
Công ty an ninh tư nhân.
Vỏ bọc quá hoàn hảo để trốn tránh.
Uh-huh.
Và 1 trong các khách hàng của họ
là 1 công ty của tòa nhà Empire State .
Có thế chứ.
Thế thì, vấn đề là, làm sao ta lục soát chỗ đó?
Không cần. Cứ để Neal lo lấy.
Cậu ta có biết là cần phải tìm ở đâu?
Chắc chắn là sẽ biết.
Vậy là xong, tôi muốn cậu và Diana chú ý tới Neal.
Khi mà không có anh ở đây chứ gì.
Lúc nào mà chả thế.
Giữa việc bị tai nạn xe với mấy thứ khác,
El và tôi thật tình phải đổi gió 1 tí.
Không sao, tôi hiểu mà. Cám ơn.
Anh yêu? Anh có điện thoại kìa.
Chắc là khách sạn gọi đó. Còn nhớ mã vùng không vậy?
Anh mang theo bên mình mà, cưng.
Xong ngay đây mà.
Chị ấy vẫn chưa biết sẽ đi đâu nghỉ mát, huh?
Phải, sao biết được chứ,
nhưng cô ấy đang suy nghĩ nát óc để tìm hiểu đó.
Chứ sao nữa.
Sara: Và đến nơi rồi.
Neal: Wow. Nhìn nó kìa.
Giờ mới hiểu sao em muốn anh giúp.
Anh thích chứ? Dĩ nhiên rồi.
Peter: Chào. Elizabeth: Chào.
Neal: Chào.
- 2 người đã bắt đầu chuyến đi lãng mạn rồi hả? - Đúng thế đấy.
Cô ta chưa biết gì hết, nên đừng có ai lỡ lời nha.
Thế thì thôi vậy.
Thế bàn về đôi bông tai được chứ?
Chúng là ngọc bích phải không? Chúng đẹp quá.
Chà, cám ơn. Của bà tôi cho đó.
Oh, nói tới đẹp thì...
Elizabeth: Oh, lạy chúa.
Lấy từ phòng ngủ của nữ hoàng Marie Antoinette ở cung điện Versailles đó.
Nó có mùi giống bánh không?
Bánh ư. Là sao?
Oh, không có gì hết.
Tôi muốn đi xem coi nhân viên làm ăn thế nào.
Để tôi dắt cô đi. Hay quá.
Thế...cậu và Sara thế nào?
Đang suy diễn ra đó hả? Rõ ràng là thế mà.
Sao anh đi chơi chi cho sớm thế?
Thôi đủe rồi. Nhớ lấy, tôi chỉ lo nhất vụ --
Lỡ mà có ai chết thôi. Biết rồi khổ lắm.
Oh, khách sạn Rusty Egret.
Uh.
Chắc là bảo nhận phòng đây.
A lô?
Chà, mọi chuyện đều ổn hết.
Tốt quá.
Giờ 2 người có thể tận hưởng chuyến đi rồi.
Mong cậu cũng thế.
Tôi sao? Đừng có xạo.
Tôi biết cậu có nhiều thứ phải lo,
và tôi muốn cậu giấu chuyện đó với Peter .
Tôi hiểu rồi.
Tôi chỉ muốn anh ấy an toàn thôi.
Không bàn tới vụ này nữa. Giữ anh ta tránh xa ra.
Peter: À, chúng ta đã làm xong thủ tục nhận phòng,
nhưng không có ai trông nom con chó của ta hết.
Oh.Nhờ Bermans thử coi sao. Bận rồi.
Để tôi trông Satchmo cho.
Sao? Thôi khỏi.
Ý gì đây? Anh không tin tưởng giao con chó cho tôi coi sao?
Tôi không tin tưởng giao nhà cho cậu coi.
Vậy thì, cứ mang Satchmo sang nhà tôi là được chứ gì.
Quá hay luôn. Kỳ nghỉ cho Satchmo.
Thế cũng được. Cầm lấy đi.
Oh, thôi khỏi.
Tôi sẽ dùng bộ dự phòng anh giấu ngoài vườn.
Có sẵn tờ hướng dẫn trên bàn ấy.
Đồ đạc nhà tôi rất đắt tiền, nên khi chúng tôi về,
Chúng tôi sẽ thay ổ khóa và mã báo động.
Mong là không còn gì nữa hết.
Mà chắc là Sara có thể tạt qua
và coi sóc Satchmo, luôn chứ? Hmm, sao cơ?
Được chứ.
Uh, cũng được. Sao lại không?
Đương nhiên rồi. Phải đó.
An tâm đi.
Cứ an tâm, mà tận hưởng chuyến đi. Đi đi.
Neal: Satchmo sẽ được chăm sóc chu đáo. Nó sẽ ổn thôi.
Họ biết chuyện rồi. Đúng là thế thật.
Nè, chờ xíu, mình tạt qua tiệm cà phê được chứ?
Em muốn uống 1 ly cà phê sữa đá.
Trừ khi ta sắp đi tới chỗ nào lạnh lẽo thì thôi.
Thì cứ mua đi có sao đâu.
Cho anh ly ca cao nóng nha.
Sara: Ra, đây là hệ thống bố trí bảo an.
Có vẻ đơn điệu quá, nhưng không dễ ăn đâu.
Tinh mắt lắm.
Thông số ổn định rồi.
Chỉ có mỗi 1 rắc rối. Hmm?
Chúng ta bị cướp viếng rồi. Sao cơ?
Nhìn đi.
Mọi người, đừng có manh động!
Cướp đây.
Làm như bọn tao bảo, và không ai bị thương hết.
Mày, đi ra kia. Nằm xuống.
Ê, thằng to xác kia,
chìa hết 2 tay ra cho quý cô này 1 cách chậm rãi coi.
Còn bây giờ, tất cả, nhìn xuống đất hết.
Oh.
Đừng có giở thói anh hùng, các bạn thân mến.
Cưng ơi, không có lấy được.
Oh, chúa ơi.
Uh, em làm được mà. Dễ lắm. Cứ việc đập thật mạnh vô.
Ả sẽ nổi điên nếu không lấy được chai nước hoa đó.
Chưa bằng tên bạn trai đâu.
Nằm yên hết không ăn đạn bây giờ!
Chắc hắn sẽ giết ai đó quá.
Sara, khoan đã!
Tôi mới rời đi có 2 phút, mà đã thành tiệc hóa trang rồi sao?
Câm miệng và nằm xuống sàn ngay.
Mau lên! Sara, làm theo lời hắn đi.
Cô ta tính làm gì với cái đó ta?
Biến mau.
Cứ làm thế
thì dễ chết lắm, cô em à.
Penny: Oh, Chúa ơi. Chuồn thôi.
Cám ơn, mọi người.
Chúng ta mắc kẹt rồi.
Anh thật là ga lăng.
Vì em, cưng à, thì sao cũng được.
Chiếc xe chết tiệt.
Lối này.
Ê.
Đưa chìa khóa đây.
Vợ tôi đang trong xe mà.
Ai mà cần biết chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.