The first 185 lines.
Trong các tập phim X-Men trước...
Những ký ức chỉ là những hình ảnh mờ nhạt vang vọng cùng cảm xúc.
Có quan trọng không nếu bạn nghe thấy tiếng khóc chào đời của nó,
nếu bạn nhớ cảm giác khi nghe thấy những âm thanh đó?
Nhìn kìa, thằng bé có đôi mắt của anh.
Đó là con trai của ta, Nathan Summers.
Máu mủ là máu mủ. Gia đình là một sự lựa chọn.
Là buông bỏ quá khứ và đơn giản trở thành một gia đình.
Tôi nói thật nhé, mấy huyền thoại đó chẳng hề lột tả đúng về ba mẹ tôi đâu.
Vào ngày con chào đời, mẹ con bảo rằng con có đôi mắt của ba.
Ba yêu con, con trai.
Thứ gì đó hoặc ai đó đã kéo những người bạn của chúng ta xuyên thời gian.
- Em không sao chứ? - Chúng ta không đơn độc.
Tên tôi là Jean Grey.
Cô có thể gọi ta là Mẹ Askani.
Cháu cảm thấy không cần phải sợ.
Nathan, lại đây.
Nathan?
Phụ đề bởi booner & darrow.
Nhiều tháng sau sự biến mất của nhóm X-Men,
ngôi trường mà họ từng gọi là nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Nơi từng là chốn nương tựa cho các dị nhân trẻ tuổi,
nay là tàn tích ám ảnh của một giấc mơ vụn vỡ.
Trong một diễn biến khác...
Kể từ khi nhóm X-Men biến mất,
hiện tại của anh ngày càng trông giống với tương lai của tôi hơn.
Lạc quan một chút cũng đâu chết ai, Bishop.
Chúng ta còn chưa thử nghiệm cái thứ khỉ gió này.
Anh chắc chắn đã khóa được vị trí của họ chứ?
Kể từ khi họ mất tích, đã có những gợn sóng trong dòng thời gian.
Tôi đã có thể theo dõi những biến động đó ngược về hai thời điểm khác nhau.
Ai Cập cổ đại, năm 3000 Trước Công Nguyên,
và thế kỷ 40.
Chúng ta đang nhắm tới hai kỷ nguyên tăm tối nhất của nhân loại.
Và cả hai đều có một điểm chung.
Apocalypse.
Bình minh trong triều đại đầu tiên của hắn và đỉnh cao quyền lực tối thượng của hắn.
Và tôi từng nghĩ phát minh ra du hành thời gian mới là phần khó nhất.
Tôi sẽ về quá khứ.
- Chắc lòng anh hướng về tương lai rồi nhỉ? - Ừm.
Lần nhảy đầu tiên sẽ khá khó khăn đấy.
Thở đi. Thư giãn.
Hãy xuôi theo dòng chảy thời gian.
Bishop, thiết bị này đang nhổ toẹt vào mặt thời gian đó.
Anh có thể xin lỗi nó sau.
Chúng ta phải đưa nhóm X-Men về lại thập niên 90.
Đầu hàng đi, dị nhân,
hoặc đối mặt với cơn thịnh nộ của Đấng Cứu Thế của chúng ta, Apocalypse.
Đáng ra mình nên về quá khứ.
Trích lời người bạn thân yêu của tôi,
"Ôi, trời đất quỷ thần ơi."
Dẹp mấy trò đùa đi.
Chúng ta phải di chuyển thôi,
trước khi một lũ hộp sắt khác đánh hơi được vị trí của chúng ta.
Daniel?
Ngọn gió nào đã đưa anh tới đây vậy?
Anh còn nhiều mánh lắm, em à.
Bao gồm cả vé khứ hồi về nhà cho toàn đội.
Sao vậy?
Anh không thích nét mặt đó đâu.
Có nhiều chuyện xảy ra từ sau vụ Tiểu hành tinh M.
Đó là lỗi của tôi.
Ngay từ đầu tôi đã gửi Nathan tới đây vì một tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng nhìn xung quanh mà xem.
Điều tối thiểu tôi có thể làm là trở thành một phần trong cuộc đời con.
Làm điều gì đó tốt đẹp.
Anh thấy đó, Forge, chẳng hại gì nếu chúng tôi đi theo cả.
Jean, tôi hiểu chứ.
Nhưng chúng ta không biết ai hay thứ gì đã đẩy các cậu qua thời gian.
Dù đó là thứ gì,
nó đã chọn gửi tất cả các cậu vào những thời khắc then chốt trong đời Apocalypse.
Vậy lỡ như họ gửi các cậu tới để ngăn Cable trở thành
người chiến binh mà thằng bé cần phải trở thành thì sao?
Và lỡ như chúng tôi được gửi đến đây
để giúp thằng bé thành người chiến binh sẽ đánh bại Apocalypse thì sao?
Chúng ta sắp tới căn cứ hoạt động của hội Askani rồi.
Ít nhất hãy cho chúng tôi một ngày để nói lời tạm biệt.
Được. Các cậu có một ngày.
Rồi chúng ta sẽ rời khỏi đây.
Trước khi chúng ta phá hỏng toàn bộ dòng thời gian chết tiệt này.
Ngươi dám quấy rầy quá trình tái tạo của ta.
Thưa Chúa tể Apocalypse,
Thần mang đến tin tốt đây.
Chúng thần đã tìm thấy một vật chứa mới tiềm năng cho ngài.
Một cơ thể sẽ đảm bảo
ngài không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau tái tạo thêm lần nào nữa.
Ai?
Vật chứa mới này là ai?
Nó là một kẻ ngoại cảm.
Một cậu bé mà hội Askani nhắm tới để làm đấng cứu thế của chúng.
Vậy đưa nó đến cho ta.
Hãy đem theo các Kỵ sĩ của ta.
Làm mọi thứ cần thiết để đoạt lấy đứa trẻ này.
Hãy học cách kiểm soát nó để nó không thể kiểm soát cháu.
Nhưng cháu không hiểu.
Làm sao cô có thể dùng tâm trí để ra lệnh cho virus?
Nó thậm chí không còn đau mấy nữa.
Ngoại cảm hoàn toàn dựa vào sự tập trung.
Chỉ cần cháu tiếp tục rèn luyện,
cháu cũng sẽ có thể tập trung để vượt qua nỗi đau.
Thật khó tin khi một đứa bé ốm yếu đang chống chọi với bệnh tật
lại được cho là sẽ lớn lên để đánh bại Apocalypse.
Tin chú đi nhóc, đó chính là lý do tại sao nhóc sẽ là người làm được điều đó.
Cháu đã chiến đấu trong từng giây phút của cuộc đời mình, Nathan à.
Kể từ ngày cháu cất tiếng khóc chào đời.
Đó là điều Mẹ Askani luôn nói, nhưng...
Cháu không biết nữa.
Sao vậy?
Không có gì ạ.
Nathan.
- Có một... - Này, này.
Chú tìm thấy một quả bóng chày trong đợt tiếp tế mới nhất.
Nghĩ rằng Nathan có thể muốn chơi trò gì đó khác
bằng cánh tay nhiễm virus máy móc của mình.
Cháu chơi được không ạ?
Đi đi. Đi chơi cho vui nào.
Đôi khi anh lo Mẹ Askani đã thêu dệt nên lời tiên tri này
để làm thằng bé cảm thấy tốt hơn.
"Con không phải là trẻ mồ côi với loại virus người máy vô phương cứu chữa,
"con được định mệnh an bài để cứu thế giới."
Không biết liệu gánh nặng của cả thế giới đặt lên vai
có làm một đứa trẻ thấy khá hơn không, Scott.
Điều đó mang lại ý nghĩa cho những gì thằng bé đã và sẽ đánh mất.
Chúng ta phải nói cho thằng bé biết chúng ta là ai.
Cuối cùng cũng được nói lời chào.
Chỉ để bồi thêm cho thằng bé lời tạm biệt sao?
Chúng ta không thể mạo hiểm phá vỡ dòng thời gian.
Mặc xác cái dòng thời gian không cho phép một đứa con được ở bên ba mẹ nó.
Có lẽ chúng ta nên đưa thằng bé đi cùng.
Forge sẽ không bao giờ để chúng ta làm thế.
Và hội Askani sẽ giết chúng ta nếu chúng ta cố thử.
Không nếu như mẹ của họ bảo họ đừng làm vậy.
Đến gặp bà ấy đi.
Đến gặp Mẹ Askani và làm cho bà ấy hiểu.
Buổi sáng an lành.
Ngọn gió nào đưa cậu tới đây?
Tôi muốn cảm ơn bà vì đã cưu mang tôi và bạn bè trong vài tháng qua.
Người Askani chúng tôi có một câu nói.
"Cảm tạ cho hôm nay. Thỉnh cầu cho ngày mai."
Vâng, tôi có nghe qua rồi.
Bà tin rằng số phận là thứ phải được đón nhận.
Và cậu đang vật lộn với gánh nặng đó sao?
Không, không phải tôi.
Mà là bà.
Cậu tới đây vì lời tiên tri của Nathan.
Nó có thật không?
Cậu nghĩ ta lừa dối một nhóm người tị nạn tuyệt vọng
vì lợi ích gì?
Để viết truyện cổ tích sao?
Để viết nên hy vọng.
Lời tiên tri này, nó từ đâu ra? Ai đã viết nó?
Tất cả những gì được biết là một đứa trẻ sinh ra vào một ngày mùa xuân
kẻ sẽ kết liễu Kẻ Sẽ Sống Sót
và đập tan những Hòn Đá của Bờ Biển Vĩnh Hằng,
cái nôi sức mạnh của Apocalypse,
dẫn đến sự diệt vong của hắn.
Nathan giết Apocalypse sao?
Thằng bé chỉ là một đứa trẻ.
Không chỉ là một đứa trẻ.
Đừng chống lại thời gian.
Mùa của các cậu là mùa hè, của thằng bé là mùa xuân.
Tách biệt, nhưng cùng nhau, cả hai có thể giúp xua tan mùa đông.
Đủ những lời nói úp mở rồi.
Bà thực sự là ai?
Những câu trả lời cậu tìm kiếm không giúp ích gì cho Nathan,
hay định mệnh của thằng bé.
Vậy thì sao?
Sau khi thằng bé hoàn thành định mệnh vĩ đại của mình?
Thì mọi thứ kết thúc.
Thế là chưa đủ với tôi.
Không ai thoát khỏi sự thất thường của thời gian.
Anh chỉ không hiểu làm sao em, trong số tất cả mọi người,
với sự tôn trọng của em dành cho trật tự tự nhiên của vạn vật,
lại có thể can thiệp vào thờ...
Em sẽ không xin lỗi vì đã cho bậc cha mẹ cơ hội để nói lời tạm biệt với con của họ.
Anh rành về việc chế tạo vệ tinh hơn là nuôi dạy trẻ con.
Mọi thứ cứ như một vòng quay điên cuồng từ khi ta gặp nhau.
Chúng ta chưa bao giờ thực sự có cơ hội ngồi lại
và nghĩ xem chuyện này sẽ đi tới đâu.
Chuyện gì sẽ đi tới đâu?
Một người đàn ông của khoa học, một người phụ nữ của đức tin, hẹn hò...
Ừm, đôi chim cu thấy Nathan đâu không?
Lẽ ra chúng tôi sẽ chơi ném bóng,
nhưng rồi nhóc đó chộp lấy quả bóng chày và chạy đi cùng Scott với Jean rồi.
Có lẽ thằng bé không biết là phải ném nó lại.
No comments yet. Be the first to leave one.