The first 200 lines.
Tên tôi là Barry Allen, và tôi là người nhanh nhất hành tinh.
Bên ngoài tôi là một pháp sĩ pháp y bình thường,
nhưng một cách bí mật, với sự giúp đỡ của những người bạn ở S.T.A.R. Labs,
tôi đấu tranh chống tội ác và các metahuman như tôi.
Tôi truy lùng kẻ đã giết mẹ tôi,
nhưng trong lúc đó, tôi đã gây ra những mối đe dọa mới cho thế giới
và tôi là người duy nhất đủ nhanh để ngăn chặn điều đó.
Tôi là The Flash.
Tập trước...
Sao anh thậm chí còn không cho tôi một mật danh?
Anh nghĩ nên gọi tôi là gì?
Golden Glider.
Người thông minh rất quyến rũ, Cisco.
Sao anh không giết tôi luôn đi?
Tao đoán bây giờ mày nợ tao một mạng.
Tên tôi là Jay Garrick.
Ở hành tinh của tôi, tôi cũng là người nhanh nhất như cậu.
Khi cậu tạo ra Singularity ở Thành phố Trung tâm,
cậu cũng đã tạo ra một liên kết giữa hai trái đất.
Bằng cách nào đó tôi đã đến đây.
Không chỉ có một lỗ hổng, mà là 52.
Nhưng lỗ hổng lớn nhất
là ở đây, bên trong S.T.A.R Labs.
Chào, Iris. Chuyện gì thế?
Barry, tớ cần cậu giúp, ngay bây giờ!
Tiếng súng à? - Đúng vậy.
Tớ đang ở tháp Baldwin! Tớ không tìm được đường ra.
Cửa sổ, có cửa sổ không?
Đằng kia!
Ừ, ngay đằng trước.
Được rồi, tớ đang ở cạnh cửa sổ. Sao?
Được rồi, tốt lắm, cậu cần phải nhảy xuống.
Gì? Cậu điên à? Không đời nào.
Iris! Cậu tin tớ không?
Có. Tớ tin cậu.
Được, vậy nhảy đi.
Mình có thể làm được. Mình có thể làm được.
- Được rồi. Cậu ổn chứ? - Ừ.
Được rồi. Đợi đã, có bao nhiêu tên trên đó?
Hai. Bọn chúng có súng.
Tốt, giờ chúng có thể ngủ một giấc trước khi bị CCPD đánh thức.
Vậy thật ra cậu đã nghĩ cái gì thế?
Tớ đã điều tra một vụ lừa đảo bất động sản.
Ý tớ là, bọn chúng đã chiếm đoạt nhà trái phép,
phá nát các gia đình.
Được rồi, nghe này, không chuyện gì đáng giá bằng mạng sống của cậu.
Cảm ơn vì cậu đã đến!
Mình không thể chờ để viết về chuyện này.
Rất tuyệt vời, phải không?
Vẫn không thể tin được thứ tôi đang nhìn thấy.
52 lỗ hổng trong Thành phố Trung tâm, và cái lớn nhất
lại tình cờ ở chỗ chúng ta.
- Chúng ta cần có một cái tên cho nó. - Nó không phải là thú cưng,Cisco.
Không, nó là một lỗ giun.
Giáo sư Stein, ông đang làm gì thế?
Huyết áp của ông là 147/82!
Ông có thể bị ngất lần nữa.
Nó chỉ là chút chênh lệch so với mức trung bình 140 ở tuổi chúng tôi thôi.
Ngoài ra, tôi có vài ý tưởng.
Tôi muốn đóng góp vào cuộc thảo luận này, bác sĩ Snow.
Tôi muốn nghe.
Đây không phải là lỗ giun. Nó là đường về nhà của tôi.
Trở về Trái Đất 2.
Jay, anh thật sự nghĩ chúng ta có thể dùng nó
như một dạng cầu nối giữa hai thế giới của chúng ta?
Zoom đã dùng nó. Sao chúng ta lại không?
Chúng ta không biết cách.
Mọi thứ tôi bỏ vào đều bị bật trở lại.
Nếu Zoon dùng hệ thống này để vận chuyển con người
từ Trái Đất 2, nó cần người có tốc độ.
- Hắn ta sẽ không làm thế. - Hắn ta có đấy.
Có thể tôi không đủ nhanh.
Tôi không tin tốc độ của cậu
là toàn bộ vấn đề, Barry.
Có thể là do nó ổn định hay không.
Ông ấy nói đúng.
Chúng ta cần nghĩ lỗ hổng này như một cánh cửa,
và trên Trái Đất 2 có một cánh cửa khác.
Giữa chúng, có một hành lang,
nhưng hành lang luôn di chuyển,
bị vặn xoắn, hay uốn cong.
Và các cánh cửa chuyển động cùng với nó.
Vì vậy, nếu ta ổn định được cánh cửa, chúng ta sẽ suy trì được hành lang.
Và chúng ta có thể nhảy qua đó.
Chính xác, nó sẽ như một khẩu đại bác.
Một khẩu đại bác thần tốc.
Chúng ta cần nói chuyện nhiều hơn.
Được rồi. Hôm nay không còn cuộc kiểm tra nào nữa.
Mọi người sẽ đi, tôi cũng vậy.
Tận hưởng tuổi trẻ của các cậu,
như tôi sẽ tận hưởng giấc ngủ đáng quý của tôi.
Clarissa đã đang trên đường đến đón tôi rồi.
Joseph.
Anh đang đeo nhẫn cưới.
Đàn ông ly dị sẽ bỏ tháo ra. Còn người góa vợ thì không.
Cô cần phải rời khỏi thị trấn.
Và anh nghĩ anh có thể trả tiền
để em rời bỏ con gái mình sao?
Lần cuối cùng, cô đã rời đi mà không cần gì.
Tiền không thể khiến em bỏ rơi con gái mình.
Nó đã 20 tuổi rồi, Francine.
Tại sao bây giờ cô lại xuất hiện?
Em đã thay đổi.
Giờ đây em đã sẵn sàng rồi.
Không. Bây giờ đã quá muộn rồi.
Iris vẫn ổn mà không cần cô.
Anh đã làm...
Anh đã làm một việc tuyệt vời, Joe.
Hơn những gì em có hể làm được,
nhưng ngay lúc này, con bé cần có mẹ.
Đánh mất tình yêu của đời mình không phải là chuyện
anh có thể vượt qua được chỉ sau vài tháng.
Cô nên biết chuyện đó chứ.
Phải không?
Cô có 48 tiếng để rời khỏi thành phố.
Em sẽ không đi đâu cả.
Chào! Flash!
Sao?
Đồ uống họ phục vụ hôm nay.
Gọi là Flash.
Cà phê được pha thêm một shot espresso
để anh có thể chạy cả ngày.
Chỉ là, hình như anh đang có vài cốc đó.
Ah, không, là bạn tôi gọi.
Tôi thậm chí đã không nhận ra
có phải cô đang đi loanh quanh để chúc mừng không?
Tôi không biết, nên vậy không?
Thật ra, anh biết đấy, tôi không thể.
Tôi phải đi làm đây.
- Được rồi. - Nhưng rất vui vì đã gặp anh.
- Rất vui được gặp cô. - Tạm biệt.
Chào cô, Patty.
Đây, bốn Flash.
Cẩn thận đấy, chúng là siêu cà phê.
Đầu tiên tớ có một ngày mang tên mình. Bây giờ là một loại cà phê.
Tất cả những chuyện cậu đã làm, xây dựng lại thành phố,
bảo vệ mọi người, mọi người đều biết ơn, phải không?
- Tôi sẽ uống vì điều đó. - Đúng vậy.
Mọi người nghĩ Giáo sư Stein có ổn không?
Ý mình là, Clarissa đã gọi nếu có gì không ổn.
- Đúng vậy. - Đúng thế.
Tớ chỉ muốn gọi để kiểm tra xem.
Tớ sẽ quay lại.
Tớ không nghĩ đó là chuyện hay ho đâu.
Quý cô,
nhắc đi nhắc lại mấy lời chỉ dẫn thật là phiền phức,
phục hồi nhanh chóng là...
Tôi xin lỗi.
Đừng xin lỗi.
Anh có thể đụng tôi bất cứ ngày nào, Cisco.
Lisa Snart.
Cô lại đến đây để chạm mặt chúng tôi
hay là bây giờ cô và anh trai đã mở một tiệm cà phê rồi?
Tôi cần anh giúp.
Mơ đi. Cô biết là tôi có thể gọi Flash đến.
Cậu ấy sẽ ở đây trong vòng hai giây nữa, có thể chỉ một.
Gọi đi.
Được thôi. Tôi sẽ gọi cho cậu ta.
Cô thật sự muốn tôi gọi Flash?
Tôi cũng cần sự giúp đỡ của anh ta nữa.
Anh trai tôi đã bị bắt cóc.
Được thôi, cô thật sự muốn chúng tôi
tin là Cold Captain đã bị bắt cóc?
Tôi đã nhìn thấy.
Đêm qua, Lenny, tôi và Lick
đang ở quầy thanh toán ở Đường đua thành phố Trung tâm.
Gia đình cô bị đau
nếu không đi ăn cướp à?
Tôi chưa bao giờ hoàn thành công việc cả.
Sau khi Mick đến cổng phụ,
tôi đã quay lại tìm Lenny và thấy anh ấy bị ném vào một cái xe tải.
Sao cô và Mick không đi theo?
Tôi đã định làm thế.
Nhưng ai đó đã đánh ngất tôi từ phía sau.
Khi tôi đến đó, Lenny đã biến mất
Còn Mick cũng biến mất với túi tiền.
Sao chúng tôi có thể tin đây không phải là một cái bẫy?
Nếu Lenny muốn Tia Chớp chết,
anh ấy đã để Mardon, Simmons, và Bivolo
có vinh dự đó, nhớ không?
- Tôi nhớ. - Tốt.
Vậy anh cũng nhớ là anh nợ Lenny một mạng chứ.
Giờ là lúc thích hợp để trả món nợ đó, Tia Chớp.
Tớ không thích cô ta.
Đúng, nhưng cô ta có lý.
Gì? Chúng ta ít nhất cũng phải nghe cô ta đã.
Đúng không?
Nếu tớ có muốn giúp cô ấy đi nữa, làm sao chúng ta có thể tìm được anh ta?
Không thành vấn đề.
Khi tớ sửa lại súng băng,
tớ đã không có thời gian theo dõi nó.
nên tớ đã nghĩ ra một cách định vị nó nhờ mấy phương tiện của quân đội.
Thấy không, chúng hoạt động như một cảm biến nhiệt
chỉ khác là thay vì dấu hiệu của tia hồng ngoại,
nó tìm kiếm dấu hiệu của tia tử ngoại.
Nhìn kìa.
Nó vừa đánh dấu vị trí
ở 5th and Hoyt 8 phút trước.
Được rồi. Để xem cô có phải một kẻ dối trá không.
Snart.
No comments yet. Be the first to leave one.