The first 200 lines.
Ở bên ngoài ngân hà xa xôi,
có một tinh cầu thần bí.
Được gọi là Bồng Lai.
Con dân ở đó có thể điều khiển sức mạnh của tinh thần,
khiến bản thân không già không chết.
Hàng ngàn năm trước,
một con tàu của Bồng Lai đi xuyên qua ngân hà,
ngoài ý muốn rơi xuống trái đất.
Con tàu lớn ẩn chứa năng lượng khổng lồ,
hóa thành vô số mảnh vỡ ngọc thạch.
rải rác trên thế giới này.
Nếu như người mang chấp niệm lấy được những viên ngọc thạch đó,
năng lượng của nó sẽ truyền cho bọn họ,
biến bọn họ trở thành Linh Vật bị điều khiển bởi chấp niệm.
Mà những người may mắn còn sống trên con tàu của Bồng Lai,
lấy việc diệt trừ tất cả Linh Vật trên thế gian,
thu hồi lại sức mạnh Bồng Lai làm trách nhiệm,
Những người này được gọi là Thiên Binh.
Cô là Thiên Binh,
còn hắn là Linh Vật.
Vốn dĩ là không đội trời chung,
nhưng không ai ngờ tới,
bọn họ cuối cùng,
lại yêu nhau.
GIỮA CHỐN BỒNG LAI
Tập 31
Đã nói rồi, đừng làm phiền.
Cô là bà chủ sao?
Tôi đang hỏi cô.
Cô là bà chủ sao?
Không phải.
Người đâu?
Ra ngoài rồi.
Khi nào quay về?
Chưa biết.
Anh tìm chú ấy làm gì?
Chuyện riêng.
Cô chết rồi.
Không sao, tôi có đồng xu.
Chúng ta từng gặp sao?
Không có.
Chúng ta sao có thể gặp nhau chứ?
Anh đẹp trai như thế,
nếu từng gặp tôi chắc chắn nhớ anh.
Đợi đã.
Sao tôi cảm giác cô rất quen mắt?
Tôi có gương mặt của hotgirl mạng.
Anh cảm thấy quen mắt là bình thường.
Xưng hô thế nào?
Xuân Lệ, Lâm Xuân Lệ.
Rất vui được gặp.
Lâm...
Xuân Lệ.
Không có ấn tượng gì.
Ông chủ khi nào thì trở về?
Tôi đi gọi chú ấy giúp anh.
Anh uống gì không?
Trong tủ lạnh có.
Ông chủ đâu?
Chú, chú, chú.
Sao thế?
Bên trong, trong có một người đàn ông.
Một lát nếu anh ấy hỏi đến chuyện của cháu,
chú cứ nói không biết gì cả.
Sao cháu phải thế?
Chú không cần biết, chú đã nhớ chưa?
Nhớ rồi, nhớ rồi.
Đến rồi.
Ông là ông chủ.
Đúng.
Không nhận ra à.
Ông quen tôi.
Tôi đương nhiên quen cậu.
Cậu mua lại cửa hàng này từ tôi.
Cửa hàng?
Là Bạch Khởi mua lại.
Xem ra là thật.
Cậu sao thế?
Không liên quan đến ông.
Lần này tới là muốn tìm hiểu tình hình.
Nếu như đây là cửa tiệm dưới tên tôi,
vì sao lại kinh doanh thành thế này?
Cậu khi đó bảo tôi đừng động vào cái gì,
cứ thế mở cửa.
Bất kể có ai đến hay không.
Vậy tôi hỏi ông.
Vì sao tôi mua lại nơi này?
Khi đó xảy ra chuyện gì?
Còn không đi ra sẽ lộ tẩy mất.
Khi đó cậu...
Vẫn chưa đi à.
Chú, có phải sợ người ta rút đầu tư không?
Chú, chú vừa ăn hơi mặn,
chú đi uống nước.
Lâm Xuân Lệ.
Cô biết điều gì?
Lúc anh đầu tư vào nơi này,
tôi cũng tò mò nên qua xem,
Khi đó rất nhiều người hiếu kỳ,
vì sao anh mua lại cửa tiệm này?
Anh nói anh thích đầu tư bất động sản.
Nói nơi này sau này nhất định sẽ tăng giá.
Thế sao?
Đương nhiên rồi.
Nếu không anh mua chỗ tàn tạ thế này làm gì?
Anh không phải là quý nhân hay quên đấy chứ?
Đến bản thân vì sao mua cửa hàng này,
cũng quên mất.
Đương nhiên không phải.
Khi đó còn có người nhắc nhở anh,
nói căn nhà này phong thủy không tốt lắm.
Buổi tối có chút tà ma.
Không ngờ anh khăng khăng cố chấp, nhất định muốn mua.
Thật đúng là có tiền đốt tiền.
Có điều bây giờ tốt rồi.
Căn nhà này không có chuyện gì cả.
Chuột cũng không phá phách.
Ông chủ, tôi đi đây.
Tôi hỏi cậu, cậu có rút đầu tư nữa không?
Không rút.
Tạm biệt.
Vẫn đáng ghét như vậy.
Chú nói cháu đang làm trò gì thế?
Anh được lắm, giấu em lâu như thế.
Gì cơ?
Cửa hàng này,
là anh ấy mua.
Cái này, nếu như cháu đã biết rồi,
vậy chú nói thật với cháu.
Lúc đó cậu ta nói với chú,
không cho chú nói với cháu.
Cậu ta nói chỉ cần cháu tới,
cửa hàng này vĩnh viễn phải mở tiếp.
Sau này nếu anh ấy lại tới,
đừng nói hai chúng cháu quen nhau.
Bây giờ người trẻ...
Lâm Hạ.
Lâm Hạ.
Anh trở về rồi.
Tiếu Tiếu.
Lâm Hạ đâu?
Cô ấy vừa rồi còn ở đây, tôi đi tìm cô ấy.
Cô đừng đi, tôi đi tìm.
Tôi đi cùng anh.
Cô đi đâu đó?
Ra ngoài đi dạo.
Sao thế?
Bây giờ còn không cho tôi ra ngoài.
Không có.
Bảo Bảo, tôi cảm thấy anh,
dạo này hơi bị thần kinh rồi đấy.
Tôi buồn ngủ, đi lên chợp mắt một lúc.
Ăn cơm thì gọi tôi.
Được.
Ngủ thêm đi.
Xưng hô thế nào?
Lâm Xuân Lệ.
Rất vui được gặp.
Lâm..
Xuân Lệ.
Không có ấn tượng.
Đào Nguyên Hương.
Tiếu Tiếu.
Quay về rồi.
Nhưng có gì đó lạ lắm.
Tôi đi xem.
Vâng.
Tiểu Hạ.
Tiểu Hạ.
Lâm Hạ.
Lâm Hạ.
Lâm Hạ.
Lâm Hạ tỉnh đi.
Bố làm gì đó?
Sao con sớm thế đã đi ngủ?
Con cần bố quản à.
Thấy con ngủ ngon thế,
có phải nằm mơ mộng đẹp không?
Đúng, đang mơ ăn bánh kẹp thịt.
Bị bố đánh thức rồi.
Ăn bánh kẹp thịt được thôi.
Chúng ta tối nay làm bánh kẹp thịt ăn.
Dậy nào, dậy nào.
Kệ bố, con, con ngủ lúc nữa.
Ăn xong hãy ngủ.
Mau lên, mau lên.
Nào, uống với bố một ly.
Dậy nào, dậy nào.
Nào, nào, nào.
Dậy nào.
Dậy nào, dậy nào, dậy nào.
Đi, đi, đi.
Chào cũ đón mới.
Nào, nào.
Nào, nào, sườn kho con thích ăn.
Cảm ơn.
Gà xào khô, đậu cô-ve.
Bố vẫn thích lạc này.
Uống bia phải có cái này.
Được, được, để bố tự lấy.
No comments yet. Be the first to leave one.