The first 200 lines.
[Chuyển thể từ nguyên tác Bút Ký Hung Trạch phần Thiếu Niên của Nhị Thập Tam]
Rất nhiều năm trước,
có một vị giáng đầu sư đến thôn,
xin trưởng thôn cho ở nhờ.
Trưởng thôn bất chấp sự phản đối của vợ,
tốt bụng đồng ý.
Trước khi giáng đầu sư vào phòng
dặn họ bất kể nghe thấy âm thanh gì
cũng không được nhìn lén
nhưng vợ của trưởng thôn
vẫn vì tò mò
mà nhìn thấy một cảnh khiến người ta kinh hãi.
Thì ra
thứ mà giáng đầu sư cõng
là thi thể của vợ mình.
Để làm người vợ đã chết sống lại,
ông ta đang tiến hành một loại nghi lễ trồng sinh cơ
duy trì sinh mệnh cho vợ mình.
Vợ của trưởng thôn nói chuyện này
với người dân trong thôn.
Dân làng khiếp sợ quyết định
đem thiêu vợ của giáng đầu sư.
Giáng đầu sư mất đi lý trí
lấy ra con dao sắc dùng để hiến tế vợ
nói với vợ của trưởng thôn.
Sau này
bà chỉ có thể sống nhờ vào trồng sinh cơ
ăn thịt người
uống máu người.
Thì ra
pháp sư đã thực hiện thuật giáng đầu ác độc nhất đối với vợ trưởng thôn,
giáng Ma Đói!
Từ đó về sau, vợ trưởng thôn không ăn được.
Trưởng thôn nhiều lần do dự
đã đưa ra một quyết định khiến ông cảm thấy đau khổ.
Từ đó
trong thôn bắt đầu lưu truyền một truyền thuyết.
Kẻ trở thành ma đói
trừ phi tóm được thế thân
nếu không sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh.
Chính là câu chuyện này, các cậu nghe thấy cả rồi đấy.
Này, em đừng chạm vào Tiểu Văn của anh.
Sao anh gọi một người giấy là Tiểu Văn?
Anh không quan tâm người khác có chịu nổi anh không hả?
Các em hiểu gì chứ.
Đây gọi là luật hấp dẫn vũ trụ.
Ngày nào anh cũng nhắc đến Tiểu Văn!
Tiểu Văn ngày nào cũng sẽ nhắc đến anh.
Người giấy mà anh làm
cái này trong vũ trụ gọi là...
Gọi là biến thái.
Lãng mạn.
Thôi, nói với cậu, cậu cũng không hiểu.
Trai tân như cậu, đến hai từ “lãng mạn” viết thế nào cũng không biết.
Này, anh à.
Câu chuyện anh vừa kể là thật hả?
Giả đấy.
Mấy người dẫn chương trình này vì lượng truy cập chuyện gì cũng nói ra được.
Vậy anh còn mở cho bọn em nghe.
Em động não một chút được không?
Anh chính là để các em nghe kỹ câu chuyện này,
đến lúc chúng ta giả thần giả quỷ,
em kể câu chuyện này cho ông chủ đó nghe.
Chủ khách sạn đó chắc chắn biết truyền thuyết này,
đến lúc đó, chúng ta kể huyền bí hơn chút,
khiến ông ta sợ không bán cũng không được.
Anh nói em nghe.
Chúng ta phải lấy bằng được khách sạn này, nếu như...
Cẩn thận.
Cậu điên à, Tần Nhất Hằng?
Cậu lên cơn điên gì thế?
Xe second hand tôi vừa mua
giờ đã bị trầy xước rồi.
Đây là...
Đốt cho ma đói ăn.
Đốt cái này đi rồi sẽ không sao.
Cái này là họ đốt để hiến tế cho ma đói,
bây giờ đốt một cái khác
tương đương với hiến tế cho ma đói.
Cậu nói gì?
Cậu hiến tế Tiểu Văn của tôi cho ma đói?
Tôi đã nói với cậu đừng nhận lung tung rồi.
Trước đó, ở núi Lưu Sai Diễm xảy ra thảm họa lở đất,
toàn bộ 36 người leo núi mất tích trong vụ thảm họa này.
Sau thời gian dài tìm kiếm, đội tìm kiếm cứu nạn
vẫn không thấy tung tích của họ.
Người nhà của 36 người leo núi này
cùng tụ tập ở đơn vị tìm kiếm cứu nạn để đòi lời giải thích.
Sau đây là cuộc phỏng vấn đại diện gia đình các nạn nhân mất tích.
Này.
Cậu đừng vội vã thế.
Món nợ vừa rồi còn chưa tính xong đâu.
Sao cậu biết người giấy đó của họ
là đốt cho ma đói?
Ôi, lại là người giấy.
Luật hấp dẫn của tôi hấp dẫn nhầm hướng rồi thì phải.
Cậu lại sao thế?
Khách sạn này
tôi thấy...
Tôi thấy là toàn tiếng chim hót, hoa thơm.
Đặt người giấy ở cổng
chứng tỏ ông chủ
biết về truyền thuyết ma đói.
Ông ta không chuyển đi
chắc chắn có điều kỳ lạ.
Kỳ lạ gì chứ?
Đại ca.
Có phải trong lòng cậu có vấn đề không?
Nhìn cái gì cũng không ưng mắt.
Ai trả tiền thuê cậu
mua khách sạn này thế?
Công ty kiến trúc.
Đại ca, ông ta mua nhà này đâu phải để ở.
Ông ta muốn san bằng nó để xây nhà mới.
Cậu đừng kinh ngạc thế được không?
Khách sạn đó còn chẳng mở cửa thế này?
Cửa không mở, em không biết đi gõ à?
Còn cần anh dạy em chắc?
Đi.
Xin chào, có kinh doanh không?
Có ai không?
Có ai không?
Một cơn gió thôi mà, anh xem hai anh sợ kìa.
Em động não chút được không?
Em từng nghe tiếng gió kiểu này chưa?
Căn nhà này có không gian ẩn.
Không gian ẩn là gì?
Thường gọi là Âm Dương Trạch!
Các cậu có ngửi thấy mùi gì không?
Khí độc.
Có chó giữ nhà.
Chó giữ nhà lại là gì thế?
Đó chính là chó giữ nhà.
Đó không phải điện thờ sao?
Căn nhà này
không phải thật sự có ma đấy chứ?
Ma gì mà ma.
Chỉ là một tượng đá vỡ
ăn thịt được em chắc?
Anh nói em biết,
sau này nếu em gặp phải kiểu điện thờ này,
quan trọng là em phải tìm hiểu rõ
là họ thờ cái gì?
Họ thờ thế nào? Tín ngưỡng dân tộc nào?
Em hiểu không?
Nếu không thì...
nếu cái gì em cũng không hiểu,
lỡ như phạm phải cấm kị, em chết thế nào cũng không biết đâu.
Đi nhấn chuông phục vụ đi.
Đi cùng em đi, em sợ.
Em sợ? Anh bảo em đi thì em đi đi.
Đi thì đi.
Có ai không?
Xin chào.
Này.
Anh sao thế?
Các em có nghe thấy không?
Em nghe thấy gì?
Trên gác có người.
Này.
Là ông chủ phải không?
Làm gì?
Chào ông.
Tôi là người của Trung tâm môi giới Bất động sản Cát Ốc Tiên Sinh!
Tôi tên Giang Thước!
Lần này tôi đến để bàn với ông về vấn đề mua nhà.
Tôi... tôi biết
có lẽ có hơi đường đột
nhưng tôi muốn nói là...
Không bán.
Không phải, tôi đến đây rất có thành ý.
Mời các cậu rời khỏi đây.
Tôi vẫn chưa nói giá mà.
Cút.
Này, không phải... Sao ông lại ăn nói thế?
Tôi nói ông biết.
Ông chủ.
Máy sấy tóc này của ông hỏng rồi.
Tiểu Văn, không phải cô nên...
Tôi...
Anh yêu, cuối cùng anh đã đến.
Đây là bạn trai tôi.
Anh hai, anh ba.
Vào phòng em ngồi chơi nhé.
Nào.
Xin mời.
Đi nào.
Luật hấp dẫn.
Không phải là nên hôn...
Anh hai, anh ba, vào đi.
Cô...
Á, đau...
Này, cô đừng kéo anh tôi.
Tôi hỏi anh.
Anh đến đây làm gì?
Tôi còn phải hỏi cô đến đây làm gì đó.
Tôi ăn mặc thế này giống như đến chơi à?
Giống.
Tôi mặc thế này là đến điều tra án.
Còn nữa, tôi thân với anh à?
No comments yet. Be the first to leave one.