The first 200 lines.
Xác định vị trí mục tiêu.
Đội 1 trên mái nhà cài đặt thiết bị.
Đội 2, vào vị trí.
Chuẩn bị tập hợp bên dưới.
Chặn tất cả các đường. Theo hiệu lệnh của tôi.
Chuẩn bị cho các sự cố bất ngờ. An toàn bản thân là ưu tiên hàng đầu.
Lên.
Này từ từ thôi. Khi nào anh mới bỏ thói quen đó?
Tôi đã đi xét nghiệm máu vì chứng khó tiêu.
Nếu anh bị khó tiêu, thì ăn bắp cải.
Đừng có tiêm.
Khói thuốc dởm của anh giết tôi mất. Mở cái cửa sổ chết tiệt đi.
Cờ bạc không gây chết người.
Nhưng ung thư phổi thì có đấy.
Thấy cái quạt ở đằng kia chứ?
Anh đã bao giờ nghĩ sẽ sử dụng nó không?
Ồ, chết tiệt...
Cái quái gì vậy...
Chết tiệt...
Đó là cái gì vậy
Cái quái gì vậy...
Gì thế này?
Đợi đã.
Một giây.
Không có dụng cụ lau dọn...
nên không phải là người lau cửa sổ. Vậy cô là cớm hay gì thế?
Khá lắm. Anh sẽ được thưởng đấy.
Khỉ thật. Lố bịch quá.
Nghe này, bắt một ổ bài bạc mà phải làm trò thế này ư?
Anh đáng yêu đấy nên tôi sẽ không bắt anh.
Này những người còn lại, giơ tay lên!
Tôi đến để bắt con nghiện.
Vâng thưa cô. - Được.
Hwan-dong, đi thôi. Sắp đến giờ ăn tối rồi.
Anh đi đâu thế? Chạy à?
Tôi không muốn ăn tối.
Cô biết tôi đang ăn kiêng mà. Tôi đã ăn rồi.
Chúng tôi đã chặn hết mọi lối thoát.
Đoán thử xem ai ở sau cửa số 2?
Bình tĩnh đi Hắn sẽ không ra lối này đâu.
Đây là lần đầu tôi bắt tội phạm nên hưng phấn quá!
Này nghĩa là cái cửa sổ này cũng bị chặn rồi hả?
Chà.
Anh đi đâu thế?
Làm sao dừng cái này được nhỉ?
Anh là cộng sự của cô ta à?
Cầm lấy tay tôi!
Thật thảm hại.
Cái gì thế này
Nếu anh muốn xông vào thì phải đá thật mạnh
Phá vỡ cửa sổ,
Rồi lăn vào đây.
Rút gậy ra
Chặn mục tiêu
Mà không bị trúng một đòn nào.
Sau đó áp chế mục tiêu,
Còng lại,
Và đọc quyền của họ chứ!
Chẳng phải nên như thế ư?
Chúng tôi thiếu ngân sách. Ai sẽ đền tiền cửa sổ chứ?
Tôi thấy thương cho cảnh sát ở đất nước này. Phẩm giá ở đâu chứ?
Con người phải quan trọng hơn tiền.
Anh nghĩ nó sẽ đỡ cú ngã cho anh à?
Phải.
Anh xem quá nhiều phim rồi đấy..
Không được đâu!
Vậy sao?
Lên!
Nghi phạm chạy trốn rồi!
Đuổi theo!
Khỉ thật! Hắn nói đúng!
Đội trưởng Ko!
Đi đi! Đi đi!
Này! Đứng lại!
Này!
Cái gì vậy?
Tên khốn này!
Này! Đứng lại!
Này, tên khốn kia!
Rất đúng lúc.
Nếu không chạy nhanh được, thì nên tìm xe mà đi. Sao cứ phải chạy chứ!
Đừng cứng đầu như vậy.
Đau lắm phải không? Còng tay lại nào.
Còng? Còng của mình đâu rồi?
Đưa còng cho tôi.
Chết tiệt!
Các anh bắt tay trung gian và sau đó làm hắn suýt chết.
Sao không giết hắn luôn cho rồi?
Anh lo sẽ làm vỡ cửa sổ
nhưng lại khiến 16 chiếc xe ô tô đâm nhau.
Chiếc xe cuối cùng đã cố tình đâm vào.
Đúng vậy.
Cái càng xe đã bị móp sẵn rồi. Tôi đã thấy mà.
- Im đi. - Rõ ràng là lừa bảo hiểm.
Đúng là hèn hạ!
Tôi đã nói im đi mà.
Được rồi, vậy thì 15 chiếc xe. Có băng giám sát không?
Dễ như bỡn. Tôi sẽ bắt được kẻ lừa đảo đó.
Im đi. Tôi bảo im cơ mà.
Để họ lan man đi. Vui mà.
Xin lỗi sếp.
Này... nhìn cái này đi.
Các anh đã tạo ra một ngôi sao mạng xã hội.
Này, xem đi.
"Bà Kim" giờ sẽ được coi là "công dân dũng cảm"
thay vì "tài xế tệ hại".
Khéo thật đấy.
Anh cười phải không?
Tôi ngưỡng mộ sự lạc quan.
Đội trưởng Ko.
Thưa ngài!
Anh không chán làm đội trưởng à? Tôi thì chán lắm rồi.
Anh có nghe Choi được thăng chức chưa?
Nhưng anh ta là cấp dưới của đội trưởng! Sao lại thế được chứ?
Im miệng đi.
Trong khi anh lơ lửng trên dây cố bắt lấy gã tôm tép
Choi và đội chống tội phạm có tổ chức đã lần theo chứng cứ
của một vụ buôn lậu ma tuý lớn
Họ thậm chí đã bắt giữ toàn bộ tổ chức sau 2 tháng bí mật,
tịch thu 2 kg ma tuý đá
và làm hộ công việc của các anh.
Vậy còn cần các anh để làm gì?
Có lẽ các anh đã chọn nhầm nghề rồi...
Hoặc có lẽ tôi làm sếp thì nên động não hộ các anh,
Một đám ngốc vô vọng!
Thưa sếp...
Ra ngoài đi!
Đi ra!
Ra ngoài!
- Biến đi! - Không cần phải bạo lực đâu.
Ra ngoài! Ra ngoài!
- Chào xếp. - Biến cho khuất mắt tôi!
Tôi đã thề sẽ bỏ công việc này
nhưng sáng nào tôi lại cũng lại đến đây
Có lẽ tôi đi làm để chửi thề.
Làm việc vất vả để làm gì khi không mua nổi một bữa ăn tử tế?
Và tại sao lại như thế chứ?
Vì anh đã biến mất với quỹ của đội.
Tôi không biến mất, mà là đi nằm vùng.
Nghĩ đến là tôi lại thấy sôi máu.
Tôi sẽ cho anh biết tay, đồ trộm cắp!
Thôi đi, không hay đâu.
Sao cũng được, từ giờ tôi sẽ quản lý quỹ.
- Này, lục soát anh ta đi. - Hiểu rồi.
Đủ rồi. Ta là gia đình mà.
- Bỏ tay ra khỏi người tôi. - Xin lỗi nhé.
Huh?
Là một cái phỉnh.
Gì cơ?
Phỉnh á?
Phỉnh ư. - Phỉnh nào chứ?
- Phỉnh chocola. - Phỉnh chocola?
Phỉnh chocola.
Nuốt đi.
Nào, cậu làm được mà.
Tôi nằm vùng trong một sòng bạc. Tôi đã phải trà trộn vào.
Nhưng chuyện này không quan trọng. Về kẻ lừa đảo đó...
Thằng khốn này...
Chúng ta đang thiếu tiền lắm rồi!
Đi thôi! Tôi sẽ giết anh ta!
Dừng lại. Để anh ta đi.
Buông tôi ra.
Bỏ tay ra khỏi người tôi.
Đội trưởng!
Anh gọi tôi à?
Còn ai ở đây nữa?
Cậu nên nói với tôi nếu cậu đã biết từ 2 tháng trước.
Chúng ta có thể hợp tác. Sao cậu lại làm thế? Sao cậu không nói gì?
- Tôi muốn bắt chúng. - Cái gì?
Tôi muốn đích thân bắt chúng.
Anh có sở trường phá hỏng các chiến dịch.
Còn nhớ vụ Chang chứ?
Tôi đã bảo chờ một tháng, nhưng anh lại cứ bứt dây động rừng.
Tôi nghe nói hôm nay một chiếc xe buýt đã bắt tội phạm thay anh.
Đó là một chiếc xe buýt đường dài.
Phải, thà thế còn hơn là xe buýt trường học.
Chúng tôi phải đi liên hoan đây.
Nhân tiện, ở đây chỉ có một đội trưởng. Tôi được thăng chức rồi.
Các anh không chúc mừng tôi à? Chúng ta là đồng nghiệp mà.
Đi tham gia với chúng tôi nhé.
Chúng ta đi ăn thịt nướng.
Bình tĩnh đi.
Sao anh không ăn sống luôn cho rồi?
Tôi thích ăn tái.
Kệ anh ấy đi.
Thứ gần giống thịt bò nhất mà anh ấy ăn được là ramen có mùi thịt bò.
Vị không ngon đâu.
Các người không có lòng tự trọng à?
Không có tí nào. Ngon tuyệt vời. Thử đi.
Ừ.
Cho chúng tôi một chai jinro được không?
$ 30?
Cho thêm tỏi đi!
Anh ngẩng đầu lên đi.
Tôi đau cổ.
Là đàn ông với nhau, tôi muốn cho anh một cơ hội.
2/f, số.7, ngõ 9, Changchung
nếu anh bắt được Mubae,
tiền đồ của anh sẽ rộng mở, đúng không?
Nó sẽ chẳng đưa tôi đi đến đâu cả.
No comments yet. Be the first to leave one.