The first 200 lines.
VĨNH BIỆT BẠN HIỀN Dịch phụ đề: QKK
Marseille, một mùa đông.
Chiến tranh, sau một thời gian dài, đã lắng dịu ở Algerie.
- Anh tên gì? - Barran.
- Anh chính là người tôi đang tìm. - May mắn thiệt!
Anh biết một người bạn của tôi?
Ai?
Ảnh cũng là một bác sĩ như anh. Tên là Mozart.
Như tên một nhạc sĩ.
Tôi không biết.
Có, anh biết mà. Ráng nhớ lại đi. Mozart.
- Chưa từng nghe. - Làm ơn đi.
Nè...
Súng đẹp, gái đẹp.
Nói nghe đi, bác sĩ.
Smith & Wesson 45.
Không phải súng, cô gái kìa.
Ai đó tìm ai đó.
Ai cũng tìm ai đó.
- Sao? - Tôi không quen ai hết.
Một cô gái như vậy... Tôi biết cổ muốn gì.
Tôi sẽ nói: "Thưa cô...
"Tôi đã từng chơi golf với anh bạn cô ở Điện Biên Phủ."
Đại loại như vậy.
Anh là người Mỹ à?
Là gì cũng được. Tùy vào ai trả tiền.
- Anh là người Pháp? - Không. Một bợm nhậu keo kiệt.
Chúc may mắn, bác sĩ.
Anh không đăng ký lại, anh sẽ làm gì?
Tôi biết vài người đang cần một bác sĩ.
Nghe nè, anh bạn. Tôi không phải là một bác sĩ.
Tất cả những gì tôi từng làm là vá víu người ta lại rồi gởi về lò mổ.
Bây giờ tôi đã chán ngấy lò mổ, và tôi chán ngấy anh luôn, được không?
Để cho tôi yên!
Sao không có ích chút. Tôi có thể thua cái này ở đâu?
Anh cũng chán tiền luôn hả?
Không phải tiền, là lương của tôi.
Chơi hết.
Tôi không đẹp trai như sếp. Tôi phải trả tiền mới được chơi!
Ông bác sĩ sẽ không sao đâu.
Thế nào cũng có trực thăng đưa ổng về nhà.
Và...
người ta còn tặng huy chương nữa!
Anh cũng chán súng luôn hả, bác sĩ?
Anh luôn thắng với cái trò đó hả?
Đồng cuối cùng, bác sĩ.
Sao lại thiếu một viên đạn vậy, bác sĩ?
Cây súng đầu tiên của tôi còn lớn hơn cái này.
Lúc đó tôi vẫn còn là một đứa trẻ.
Tôi hầu như không dỡ nổi nó.
Đó cũng là trận thua đầu tiên của tôi.
Khi tôi chọn một bên, anh có thể chắc chắn là bên kia sẽ thắng!
Dù sao, đó cũng là một nghề may rủi.
Còn rất nhiều trận chiến để thua.
Và anh cũng phải biết đây biết đó.
Bác sĩ...
Tôi có một vụ ở Congo. Hãy đi với tôi.
Tôi đã nói với anh rồi, anh bạn.
Mười lăm người chúng ta: điện đài, bác sĩ, mọi thứ.
Sau đó sẽ chia đều.
Và, ai biết được?
Có thể lúc đó sẽ không còn đủ 15 phần.
Cô muốn gì ở tôi?
Qua bên kia.
Gã Mozart của cô... tôi có biết hắn.
Tôi đã chơi golf với hắn ở Điện Biên Phủ.
Ảnh chưa bao giờ ở Điện Biên Phủ.
Họ tên?
Moreau. Isabelle Moreau.
- Có gia đình chưa? - Chưa.
- Nghề nghiệp? - Nhiếp ảnh gia cho một công ty lớn.
- Công ty loại gì? - Hóa dầu. Sợi tổng hợp...
- Marseille? - Không. Paris.
Tình yêu âm nhạc đã đưa cô tới đây?
Tôi không phải là tình nhân của ảnh. Tôi chưa từng nói tôi yêu ảnh.
Tôi cần ảnh, vậy thôi.
Tại sao?
Ngày hôm qua thì có vẻ rất quan trọng.
Bây giờ thì tôi không quan tâm.
Tại sao?
Tôi có một công việc cho Mozart,
làm một cuộc kiểm tra y khoa cho nhân viên trong công ty của tôi.
Ảnh đã hứa...
Bất cứ một bác sĩ già nào cũng có thể kiểm tra y khoa cho công ty.
Cô đổ đường đi 2.000 cây số trong nước mắt và một chiếc xe thuê...
chỉ để cho một bác sĩ quân y...
một công việc mà bất cứ bác sĩ nào cũng làm được?
Cô đang giỡn mặt tôi hả?
Cuộc kiểm tra sẽ kết thúc ngay trước đêm Giáng sinh.
Rồi sao?
Không một bác sĩ già nào chịu bị nhốt lại trong tầng hầm đêm đó.
Có gì trong tầng hầm?
Một két sắt.
Có gì trong két sắt?
Không có gì. Không có gì hết.
Vậy sao cô muốn mở nó ra?
Để bỏ những cái này lại. Đó là những trái phiếu mà tôi đã thó lầm.
Chúng trị giá năm triệu quan.
Đó là một tòa nhà 30 tầng.
Bộ phận quảng bá ở dưới tầng hầm.
Nó rất lớn, với rất nhiều hành lang.
Đây là nơi cuộc kiểm tra sẽ được tiến hành.
Phòng bê-tông ngay kế bên.
- Mozart sẽ vô đó bằng cách nào? - Cửa được điều khiển bằng điện tử.
Tôi có sơ đồ của toàn bộ hệ thống điện tử.
- Có được không? - Rất ngon, cám ơn.
Còn cái két sắt?
Một hệ thống 7 số.
Chúng tôi đã có kế hoạch tìm ra cách mở.
Ai? Mozart hay cô?
Cả hai chúng tôi.
Tôi là giám đốc nhân sự.
Tôi rất vui có một bác sĩ trẻ làm công việc kiểm tra này.
Người ta làm việc có hiệu quả nhất từ 30 tới 40 tuổi.
Những người trước anh quá chậm chạp.
Có 300 nhân viên, mỗi người 5 phút,
vậy là mỗi giờ 12 người, mỗi ngày 96 người.
Chúng tôi ước lượng 3 ngày là xong.
Phụ tá của anh, cô Austerlitz. Con gái của một trong những giám đốc.
Cô Austerlitz là một sinh viên y khoa.
Sao anh lại cần một bác sĩ?
Để tặng hắn một chuyến du lịch thú vị ra nước ngoài, bé cưng.
- Anh sẽ đi nữa sao? - Em hỏi nhiều quá.
Anh không hề thay đổi.
Không, không hẳn.
Em sẽ sớm gặp lại anh chớ?
Chừng nào em tìm được một bác sĩ cho anh.
Nó rất quan trọng.
Cám ơn.
Có một gã ở dưới kia.
Trung úy bác sĩ Barran.
Anh muốn biết địa chỉ của hắn và hắn làm gì ở đây.
Ê, bác sĩ!
Anh đã đi xa Marseille lắm rồi.
Không đủ xa khi có anh ở đây.
Với tôi thì khác. Tôi vẫn chưa tìm được đường đi của mình.
Tôi không muốn nhiều chuyện nhưng tôi nghĩ Congo là ở hướng kia.
Tôi không thể đi một mình, bác sĩ.
Và những gã anh tìm được ngày nay toàn một lũ vô dụng.
Họ chỉ muốn ngồi cạo giấy...
trong chuồng của mình.
Có phải anh đang làm việc ở đó không?
Anh tới đây làm gì?
Tôi cần tiền.
Anh muốn mua lại cây súng này không?
Bao nhiêu?
Cái đó tùy anh.
Anh vẫn chưa cho tôi biết tại sao lại thiếu một viên đạn.
Nhưng tôi cũng sẽ tìm ra thôi.
Vậy thì sẽ thiếu hai viên.
Tôi không muốn gặp lại anh nữa.
Đừng lo... Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.
- Ai vậy? - Một gã nào đó.
Của anh hả?
Phải, của tôi.
Bây giờ mặc đồ được rồi.
- Cô đã chích ngừa lao khi nào? - Năm ngoái.
- Người tiếp theo hả, bác sĩ? - Chừng nào tôi kêu.
Có bao giờ cô nhìn thẳng vô mắt người ta không?
Sao vậy? Cô không thích cái mặt tôi hả?
Franz Propp.
Tôi tên là Franz Propp.
Quý vị,
cô bạn tôi tên là Catherine.
Chào đi, Catherine.
Chào.
Ông chẳng bao giờ thua hả, ông Propp?
Không bao giờ.
Cô đã đi với ông Propp lâu chưa?
Từ tối nay.
Tôi muốn làm một con búp-bê.
Franz sẽ cột một cọng dây vô lưng tôi như thế này,
và các ông biết tôi sẽ nói gì không?
"Em yêu ông, em yêu ông, em yêu ông..."
Martha,
tối nay chúng tôi sẽ có 5 người. Và...
tôi sẽ vô cùng thất vọng nếu không thấy một con búp-bê ở nhà.
Đúng vậy, Martha. Một con búp-bê.
Cha đi rồi!
Cha đi rồi!
Giải nhất, các bạn. Đặt gấp đôi.
Tôi sinh ra ở Montpellier.
Tôi đẹp.
- Tôi 24 tuổi. - Không, không phải vậy!
- Tôi không biết phải nói gì. - Đồ ngu!
Ta đang chờ.
Ta đang chờ.
Sao, ta đang chờ!
Cha đi rồi!
Bây giờ kể một câu chuyện đi.
Một câu chuyện? Tôi không biết câu chuyện nào hết.
Không. Để tôi yên! Làm ơn!
Để tôi yên!
Buông tôi ra! Buông tôi ra!
Đây là trường hợp khẩn cấp, tới ngay. Số 5 đường Spontini.
Tôi sẽ chờ.
Chúc may mắn.
Làm sao tôi tìm gặp lại anh?
Cô may mắn lắm rồi.
Đi Montparnasse.
No comments yet. Be the first to leave one.