The first 195 lines.
Cuối năm cấp ba, tôi phải lòng một giáo viên dạy thay môn Anh.
Nó từng khá là ồn ào.
Corin, lúc đầu khá hấp dẫn.
Chúng tôi lấy nhau được mười năm, đẻ được hai đứa.
Và rồi anh ta yêu người khác tại starbucks,
và chuyển đến ở tại Palo Alto, California.
Cắt đứt mối quan hệ với cả ba người chúng tôi.
Về bố mẹ tôi, tôi chưa từng lên tiếng bảo vệ họ.
Anh ta từng khá là thiếu kiên nhẫn.
Họ không ưa anh ý.
Chuyện giữa chúng tôi diễn ra khá căng thẳng.
Bố mẹ tôi nguyền rủa tôi, một điều rất bất thường.
Mọi chuyện kết thúc rất tồi vào một buổi chiều.
Tôi bỏ nhà lúc 19 tuổi. 15 năm qua tôi chưa nói chuyện với bố mẹ tôi.
Nhưng kệ nó đi, chuyện đã qua rồi.
Gần đây bố mẹ tôi tra tôi trên mạng.
Hỏi tôi về cháu họ.
Muốn chơi với chúng trong một tuần.
Tôi bố mẹ tôi trên mạng, họ có hẳn một trang web đi cố vấn.
Mọi người thích trang đó.
Mỉa mai là họ cố vấn người khác trong khu phố của họ.
Sao cũng được. Tôi nói chuyện với hai đứa, chúng bảo chúng muốn đi.
Tôi bảo tôi không muốn chúng đi,
chúng bảo đằng nào chúng sẽ đi thôi.
Chúng nghịch lắm, biết sao được.
Và đứa con gái 15 tuổi của tôi muốn quay phim tài liệu về chuyện này.
Chờ đã nào, từ từ đã... mẹ quay lại miêu tả các sự việc
xảy ra lúc mẹ rời trang trại của ông bà lúc 19 tuổi đi.
Mẹ đã làm điều mà mẹ không muốn nói,
nếu ho nói thì đó là quyền của họ, được chưa?
Con muốn làm điều này cho mẹ.
Nghe này, họ là người tốt.
Hỏi họ ý.
Mẹ xong phần của mẹ chưa? Mẹ còn phải soạn đồ cho hai đứa.
Con đang nhắn tin với hai bạn gái khác nhau.
Nói từ "khác nhau" là quan trọng đấy,
lỡ chị với mẹ hiểu nhầm em đang chat cặp sinh đôi.
Nhắn tin kiểu gì thế?
- Đơn giản là nói chuyện xã giao thôi. - Đâu ra, em đang tán mà.
Con mới 13 tuổi, tán gì mà tán
Con thấy em ý trong phòng tắm rồi, rất có tương lai đấy.
Chị có hai lưng đấy!
Được rồi, dừng lại ngay.
Con cần phải nhắn tin.
Chỉ có một tuần thôi.
Điện thoại không phủ sóng ở đấy đâu,
thứ bảy hai đứa sẽ về nhà.
Máy quay của chị vẫn ổn chứ?
Cứ thư thả đi, chị gái. Okay?
Oh.
Mẹ chúng tôi, Loretta Jamison
đang hen hò với một chú đứng đắn, hấp dẫn nhưng hơi nhếch nhác
tên là Miguel Diego Torres.
Chú ấy yêu mẹ tôi.
Chúng tôi quyết định để họ gắn bó hơn bằng cách cho họ thời gian bên nhau.
Họ sẽ đi chơi một chuyến.
Chuyến du ngoại hoàng gia tại biển Caribeen.
Một chuyến đi chơi biển cổ điển.
Chúng tôi đi thăm ông bà ngoại,
những người chúng tôi chưa gặp bao giờ.
Chúng tôi không biết họ có khó tính hoặc cổ hủ hay không.
Và chúng tôi không biết họ trông như thế nào.
Họ có thể là dân thủ công.
Họ có thể thích các nhóm nhạc con trai.
Vé đâu?
Hai vé đến Masonville, Pennsylvania
Ông bà cháu đang đợi.
Cháu đang tập làm phim à?
Cháu biết không? Chú từng là diễn viên khá tốt đấy.
Ôi không, camera có vấn đề rồi.
"Ta cảm thấy nhục nhã "trong hòa bình và khi chiến đấu
Máy hết pin rồi.
"Với tâm hồn đâm thấu bởi một ngọn giáo"
Cháu rất tiếc là phải tắt camera rồi.
Từ khi bố chúng tôi bỏ đi, em tôi có vấn đề với vi khuẩn
Sau vài tháng đi điều trị tâm lí, bác sĩ kết luận đấy là cách em tôi kiểm soát mọi thứ.
Ho!
- Ooh! - Whoo!
Pound.
Whoa.
Có thể em sẽ hát rap trong phim của chị.
Phải rồi, đó là cách mà các nhà làm phim tài liệu thắng giải Oscar,
với các bài hát ghét phụ nữ.
Đây là nơi mẹ tôi lớn lên.
Khi mẹ tôi bỏ đi, bà ý tưởng bố tôi là người đàn ông lý tưởng.
SÁNG THỨ HAI
- Chào ông. - Becca đúng không?
Becca Jamison.
Đây là Maria Bella Jamíson.
Bà của tôi.
Bà ý nấu ngon lắm,
và chúng tôi có đôi mắt giống nhau.
Và đây là Frederick Spencer Jamison.
Ông của tôi.
Ông giờ là nông dân, nhưng Cả hai ông bà đều tự nguyện đi cố vấn.
Em cảm thấy thế nào về ông bà, Tyler?
Họ khá tốt.
Dù họ không biết One Direction là ai cả.
Bà ơi, bà mang bánh theo à?
Đúng vậy.
Cám ơn.
Đến nơi rồi.
Nhìn kìa Tyler, xích đu của mẹ đấy.
Được rồi, nói với camera những gì mẹ nói với em đi.
"Mẹ từng ngồi đây vẫy tay chào bạn mẹ sang chơi"
Đây là cảnh mở đầu tuyệt vời cho phim tài liệu.
Ra chơi đi.
Này, chờ đã, đừng động vào nó.
Để nó tự động đu đi, để nó tự nhiên.
Đưa chúng vào nhà thôi. Đang đi vào ngôi nhà mà mẹ lớn lên.
Nhìn này.
Nhìn kìa, đây là cái đồng hồ mà mẹ kể này.
Cháu chơi thể thao không?
Dạ cháu không thích thể thao.
Nó từng chơi thôi.
Thế cháu thích gì?
Mà sao quần cháu tụt thế?
Cháu hát rap.
Đấy là một kiểu đọc thơ hiện đại.
Nếu bà cho nó một chủ đề,
nó sẽ chế ra các nhịp điệu về chủ đề đó.
Biệt danh của nó là T - Diamond Stylust.
Bà thử đi, cho nó một chủ đề đi.
Thức ăn được không? Bà thích thức ăn.
Dạ được.
Nếu thế thì thử...
Pineapple upside down cake?
À vâng, tất nhiên rồi.
Được rồi.
Okay.
Cháu có rồi.
Ho!
Whoa!
Hay lắm!
Thế ạ?
Phòng của mẹ.
Nó không sành điệu.
Em chiếm cái này.
Không chơi thế.
Em chiếm trước! Em chiếm trước!
Không, không, không.
Oẳn tù tì?
Được.
Oẳn tù tì, ra.
Lại nào.
Oẳn tù tì, ra.
Nghỉ ngơi ở đấy vui vẻ nhé cu.
Hai đứa tuyệt đấy.
Tuần này sẽ vui đây.
À mà ở tầng hầm có nấm mốc,
đừng xuống đó để mắc bệnh nhé.
Trời, không có tí sóng nào.
Không có tí gì.
Cứ xếp đồ ra đi.
Không, đừng quay mặt vào camera.
Đúng rồi
Đẹp tuyệt vời.
Đừng nhìn vào came...
Xếp đồ như người bình thường ý coi như chị không ở đây, được chưa?
Tự... tự nhiên vào.
Tự nhiên thế được chưa?
Đúng là hâm.
Đây là những người mà ông bà quí.
Chúng nóng rồi.
Không nóng quá, vừa đủ thôi.
Thế họ đâu rồi?
Ở ngoài, cạnh chuồng gà.
Họ thế nào?
Đừng trả lời, mẹ không quan tâm.
Họ tốt không? Họ nói xấu mẹ không?
Đừng trả lời.
Cứ như ly hôn ý, họ cho con một tuần
trong 15 năm, cố gắng cứu vãn.
Mẹ, chúng ta đã bàn rồi.
Bọn con đã quyết định rồi.
Mẹ cứ đi đi, bọn con đang vui mà.
Đúng đấy, lúc về mẹ sẽ
không cáu kỉnh như thế đâu.
Jacques Cousteau đây đang muốn mua đồ bơi.
- Ta chuẩn bị ra bến tàu trong vài tiếng nữa. - Chào chú Miguel.
- Chào buổi sáng. - Nhanh lên.
Mẹ không thể tin là mẹ đang làm điều này.
Một nhân viên chuyên đi bán hàng chuẩn bị đi chuyến du ngoạn lớn nhất thế giới.
Mẹ ghét mấy đứa hư hỏng chúng mày.
Bọn con cũng thế.
Chị đang cần chút sức ép hình ảnh.
Những thứ tự tạo hình ảnh
hoặc khiến ta phải tưởng tưởng hơn thế nữa.
Quay lại những cái mà đáng quay thôi.
Và chúng ta sẽ bàn lại vào sáng mai.
Vậy em là đồng đạo diễn à?
Phó nháy không chính thức thì đúng hơn.
Đây là cái camera đầu tiên... mà mẹ tìm thấy ở cái ngăn bàn bị hỏng.
Cứ tỏ ra trang trọng, tinh tế, những khoảnh khắc như...
Chào ông!
No comments yet. Be the first to leave one.