The first 103 lines.
Trước đó trên JUSTICE LEAGUE ...
- Mercy, tôi... - Bệnh? Sắp chết?
Bộ ông không thể kiếm người khác sao?
Giáo sư Ivo đâu?
- Khi nào giáo sư sẽ trở lại? - Không bao giờ.
- Bây giờ ông sẽ chăm lo cho tôi? - Cậu cũng sẽ phải chăm lo cho tôi.
Nếu không, tôi sẽ đi ngủ và không bao giờ tỉnh dậy.
Có vẻ như Ivo đã biết tận dụng số tiền đó.
Chương trình nhân bản của ông ta có vẻ hoạt động rất hiệu quả.
- Một đợt truy quét ngoại cảm. - Phạm vi toàn thành phố.
Khi tôi bước qua giới hạn đó, sẽ không dễ dàng rút lại.
- Nhìn gã này như một con khỉ bự. - Đần độn!
- Tôi thấy đau lòng đấy. - Thật ác ý!
Mình ghét anh ta!
- J'onn, anh không sao chứ? - Để tôi yên!
Thứ này có thể sao chép chúng ta: Tốc độ của Flash,
sức khỏe của Wonder Woman, thậm chí là nhẫn của tôi!
Các anh đến đây sẽ chỉ giúp hắn có thêm sức mạnh mà thôi!
=== Tập 2x04 - Tabula Rasa (2) ===
Lùi lại. Tôi sẽ đối phó với hắn.
- Ngươi không có sức mạnh đặc biệt gì. - Ta có thứ này.
Điều khoản đi kèm đấy.
Ngươi có sức mạnh của chúng ta, nhưng ngươi cũng sẽ có điểm yếu.
Anh lúc nào cũng mang theo Kryptonite bên mình sao?
Tôi sẽ gọi đó là "bảo hiểm".
Vậy mà họ nói mình đáng sợ.
Cậu hạ chúng rồi chứ?
- Xem ai cũng đã chịu xuất hiện kìa. - Làm như ông thật sự trông mong tôi ấy.
Tôi có. Nhưng không sớm thế này.
Con người có thể trở nên rất dễ đoán với những gì họ muốn hay cần đến.
Lý do duy nhất tôi đến đây là để cho ông biết,
rằng hai "người bạn" của ông đã ghé qua.
- Cô có nói gì với chúng chứ? - Không.
Nhưng sẽ còn bao lâu trước khi họ khám phá ra được ông đang ở đây?
Cô chỉ định đứng nhìn thôi sao?
Không có gì.
Tôi đã quét dọc con sông.
- Không một dấu vết. - Và chúng ta vẫn phải tìm cả Luthor nữa.
G.L., lần theo đầu mối Ivo.
Những người còn lại, tiếp tục tìm kiếm gã người máy.
- Vậy còn J'onn? - Hỏi hay đấy.
Chúng tôi không chắc đang có chuyện gì với J'onn.
- Xem thử cô có tìm được anh ta không. - Tất nhiên rồi.
Đã có ai tìm kiếm dưới cống chưa?
À, có lẽ G.L. và gã to con sẽ cần hỗ trợ đấy.
Thù hận thì không khiến mình ngạc nhiên.
Nhưng sự ích kỷ, cái sự cố gắng rẻ tiền để che đậy điều đó.
Mày thì biết gì?
Chỉ cần một con thỏ tươi là đủ cho mày hạnh phúc.
Ít ra mày cũng thành thật.
Ta chiến đấu vì gì? Ta chiến đầu vì ai?
Jennifer ơi!
Jennifer!
Rùa--
Lần sau, tôi sẽ để anh đi trước.
Lấy những gì có thể. Và cẩn thận gió mạnh.
Gió?
Tôi đã lấy được mấy thứ này. Có thể chúng sẽ dẫn ta tới Luthor.
- Có dấu hiệu nào của lão hói già không? - Không, không có ai trong đó cả.
Ông sẽ tạm thời an toàn ở đây. Lớp lá chắn ông cài đặt vẫn hoạt động.
Cô đang nói là cô đã không đem bán mớ sắt vụn này sao?
Kế toán của cô sẽ nói gì nhỉ?
- Lex, tôi đang giúp ông đấy. - Không, cô không hề.
- Cô chỉ làm vậy vì nó cần thiết. - Ông không biết mình đang nói gì đâu.
Chấp nhận đi, Mercy, cô nhớ tôi.
Cô nhớ sự hào hứng, cái cảm giác làm điều phạm pháp,
chưa kể đến một số "chuyện nhất định" khác.
Ông ảnh hưởng xấu cho tôi, Lex. Đó là điều duy nhất tôi biết.
Vậy nên hãy hoàn thành bộ giáp rồi biến khỏi đây.
Rất tiếc, nhưng tôi sẽ còn ở đây rất lâu, lâu nữa. Làm quen dần đi.
Ông có cả một Justice League bám sát mình đấy.
Tôi đã có một đồng minh cho mình rồi.
Và sớm thôi mọi thứ sẽ trở lại như xưa.
Có thể là tốt hơn nữa.
- Lex. Ông đã nhầm-- - Anh bạn!
Lại nữa sao?
Cô không thể làm cho được cái hệ thống điện đàng hoàng hơn sao?
Làm sao tôi làm xong được cái gì đây?!
Ông có thể thôi la lối không? Ông may mắn còn có nơi để ở đấy.
Không sao. Cô ta ổn.
Cô ấy còn hơn cả "ổn" đấy.
Sao cơ?
Chỉ là một chiêu hẳn là cậu ta vừa học được thôi.
Còn nhớ tôi đã nói về một đồng minh chứ?
- Thứ này? Đùa vui đấy. - Tôi cực kỳ nghiêm túc.
Cứ đi hỏi Justice League xem. Đúng không, bạn tôi?
- Đúng không? - Tại sao ông lại rời căn nhà?
Tôi đã phải tìm khắp nơi cho đến khi tôi nghe tiếng ông hét.
Việc trước tiên, cậu đã thủ tiêu bọn Justice League chưa?
- Chưa. - Vậy sao còn ở đây?
Mau trở lại ngoài đó!
Vì sao?
- Bởi vì tôi đang bảo cậu vậy. - Như thế không còn đủ nữa đâu.
- Có dấu hiệu nào của con bé không? - Rất tiếc. Không có gì.
- Không một dấu vết. - Không gì sao? Kể cả dấu chân?
Hay một mảnh quần áo?
Được rồi. Đi tiếp nào.
Mình đang muốn đóng băng rồi đây, và mình thậm chí không biết cô bé.
Nhưng mình biết mình cảm thấy sao nếu đó là con gái mình.
Này, đợi đã!
Mình sẽ ở đây cả đêm nếu phải vậy.
- Mình không bận tâm cái giá là gì. - Tại sao không phải là mình?
Cô bé chỉ mới sáu tuổi.
No comments yet. Be the first to leave one.