The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
CHICAGO, BANG ILLINOIS
Hết lộ trình.
Tốt lắm, Emily.
Năm phẩy ba dặm. Bốn mươi mốt phút.
Nhanh hơn 18 giây so với hôm qua.
Rất đáng khen.
Chị lên báo AdWeek đấy.
Sao? Ở đâu?
Đây, mục "Người có ảnh hưởng".
"Tập đoàn Gilbert có trụ sở tại Chicago mở rộng đầu tư,
mua lại Savoir, công ty marketing xa xỉ phẩm Pháp.
Cô Madeline Wheeler kỳ cựu…
sẽ là Giám đốc Marketing của hãng Pháp này!"
Tuyệt! Chị sẽ chứng minh là bằng thạc sĩ tiếng Pháp cũng có ích.
Sẽ tuyệt vời lắm đây.
Chị mơ được chuyển đến Paris từ lâu rồi.
Trai Pháp thích phụ nữ lớn tuổi.
Tổng thống của họ trẻ đẹp thế mà lại cưới cô giáo cũ.
Em vừa email chị đánh giá thuyết trình thuốc đại tràng mới.
Kết hợp thiền với uống thuốc là bước tiến xã hội mới.
Nếu ưng, chị thuyết trình đi. Coi như lời tạm biệt.
Chị muốn em làm.
- Thật ạ? - Thật.
Khách hàng cần quen mặt em.
Em không muốn tự tiện.
Đâu có, em đủ sức và sẽ thế chỗ chị.
Đây là cơ hội cho cả hai ta. Thử cái này đi.
Gì vậy ạ?
De l'Heure.
Mẫu nước hoa mới nhất của Maison Lavaux.
Chị sẽ đảm nhận khách hàng ở Paris. Em thấy sao?
Như mang một vần thơ.
Chị sẽ lấy câu đó.
Mùi kì…Em có thấy mùi này rất kì không?
Không, mùi hoa mà.
Nhưng…
Chị nôn mất.
- Anh yêu! - Chào em.
- Tuyệt! - Sao thế?
Bote chỉ đi mà ăn bốn điểm khi trận đấu còn hai lượt.
- Trời ơi! - Hay lắm!
Ừ! Đội Cubs sẽ đấu loại trực tiếp!
- Cho hai vại bia. - Thôi, vang trắng đi.
- Đồ gì của Pháp cũng được. - Được.
Có tin bất ngờ lắm.
Madeline có bầu rồi.
Madeline?
Sếp Madeline của em? Tưởng hết tuổi đẻ rồi.
Chị ấy tưởng thế.
Đến khi chị ấy nôn ọe
vì mùi nước hoa chị ấy sắp quảng bá,
và đi khám chiều nay.
Vậy ai là bố đứa bé?
Cũng có vài người, chị ấy ngủ lang nhiều vì tưởng sẽ phải đi.
Đáng nể thật.
Giờ có thai nên chị ấy sẽ không nhận việc ở Paris nữa.
Vậy em hết thăng chức à?
Không hẳn. Họ vẫn cần một người ở đó.
Kiểu tai mắt phe Mỹ để giúp chuyển đổi suôn sẻ.
Nên họ đề nghị em đảm nhận việc đó.
Trong một năm.
Sao? Ở Paris ấy hả?
Nếu em đi, khi về, em sẽ là quản lý nhãn hàng cấp cao.
Căn hộ ở đó đã thu xếp xong, có phí chuyển công tác nữa.
Làm thử cho vui thôi,
nhưng đây là lịch em lên cho năm sau.
Những tuần anh có thể đến Paris,
hay em về Chicago.
Em tính cả ngày nghỉ phép và nghỉ ốm.
Khoan đã!
Em nói thật à?
Đúng là loạn lắm,
nhưng bao giờ mới có cơ hội thế này?
- Coi như phiêu lưu. - Không nhầm thì…
em mù tiếng Pháp mà.
Nói đại thì khắc biết.
Anh có vẻ lo.
Anh không lo.
Người Pháp lo mới đúng.
- Emily Cooper? - Vâng.
Chào, tôi là Gilles Dufour của bên cho thuê.
Chìa khóa đây.
Căn hộ 501.
Chào cô!
Tòa nhà này cũ rồi.
Không có thang máy.
Vâng.
Hay mà.
Đến rồi à?
Căn hộ ở tầng năm.
Đây mới là tầng bốn.
Tôi đã kéo túi leo năm chặng, đây là tầng năm rồi.
Ở Pháp, đầu tiên là tầng trệt,
rồi tầng một, rồi tầng hai, cứ thế mà tính.
Kì quái ghê.
Chambre de bonne tráng lệ của cô đây.
Chambre de gì cơ?
Chambre de b… nghĩa là phòng dành cho quản gia.
Hồi xưa, hai tầng trên cùng thường dành cho người hầu.
Hơi chật, nhưng quang cảnh…
Tôi như Nicole Kidman trong phim Moulin Rouge ấy.
Cô có cả Paris dưới chân.
Có quán cà phê ở dưới.
- Bạn tôi là quản lý. - Chà!
Vậy… ça va ? Được chứ?
Oui. Très được.
- Très tuyệt vời. - Được.
Cô đói không?
Cô đi cà phê không hay…?
Thật ra tôi phải đến công ty.
Hay là tối nay đi uống gì nhé?
Tôi có bạn trai.
- Ở Paris? - Ở Chicago.
Vậy là cô không có bạn trai ở Paris.
- Đưa tôi chìa khóa nhé? - Được rồi.
Đây là số của tôi, phòng khi cô cần gì,
- hoặc cô đổi ý. - Không đâu.
- Tạm biệt. - Ừ.
@EMILYCOOPER / 48 NGƯỜI THEO DÕI #PHÒNG CÓ CẢNH ĐẸP
@EMILYỞPARIS
Chào! Xin chào.
Bonjour. Tôi là Emily Cooper từ Tập đoàn Gilbert ở Chicago.
Cô là? Xin lỗi, tôi không hiểu.
Tôi sẽ làm việc ở công ty này.
Cô gái Mỹ đến rồi.
Tôi tưởng mai cô mới đến.
Chuyến đi thế nào? Căn hộ và những thứ khác ổn chứ?
Sau "Bonjour" là hết hiểu .
Họ bảo tôi là người Mỹ sắp đến biết tiếng Pháp.
Đó là Madeline.
Vậy cô không phải cô ấy.
Tôi là Emily, Emily Cooper. Và tôi rất háo hức vì được đến đây.
Thật không may.
- Dạ? - Vì cô không biết tiếng Pháp.
Sẽ là vấn đề đấy.
À, tôi sẽ đi học một khóa, nhưng je parle un peu français .
Có lẽ tốt hơn là không nên thử.
Paul.
Xin giới thiệu Emily,
cô gái Mỹ đến làm việc cùng ta.
Đây là ngài Brossard, người sáng lập Savour.
- Emily Cooper. - Chào cô.
Rất hân hạnh, ngài Brossard.
Hân hạnh. Chào mừng tới Paris.
Vậy là cô đến để dạy người Pháp vài mánh lới Mỹ?
Ta sẽ học hỏi được rất nhiều ở nhau.
Cô không có kinh nghiệm về thời trang
- và thương hiệu xa xỉ. - Đúng.
Tôi chủ yếu chuyên quảng bá dược phẩm
và chăm sóc lão khoa.
Ở Chicago.
Vâng. Ý tôi là, oui .
Tôi đã đến Chicago một lần,
và ăn pizza kiểu sâu lòng.
Đặc sản của chúng tôi.
Niềm tự hào Chicago.
Nó rất… dégueulasse . Là gì?
Kinh tởm.
Như bánh tart Pháp làm bằng xi măng.
Chắc là quán Lou Malnati's rồi.
Và người dân rất béo.
Sao ai cũng béo thế?
À, có lẽ vì đồ ăn kinh tởm quá.
Đúng, Mỹ đang có nạn béo phì.
Merck là khách hàng lớn của Gilbert.
Chúng tôi quảng bá thuốc tiểu đường của họ.
Doanh số tăng 63%.
Vậy các cô tạo ra bệnh, rồi tìm cách chữa bệnh,
và quảng bá thuốc chữa bệnh.
- Thì… - Dừng ăn là được rồi.
- Thế lại chả ra tiền. - Đúng.
Thuốc lá gây ra bệnh tiểu đường và ung thư.
Phải. Nhưng hút thuốc là một niềm vui.
Sống mà không vui thì sống làm gì?
Làm người Đức?
Chính xác.
Mọi nhãn hiệu Savoir quảng bá, từ nước hoa, rượu, đến quần áo,
đều là kết tinh của cái đẹp và sự tinh tế.
Có lẽ cô có thể học hỏi ở chúng tôi,
nhưng không chắc cô có gì dạy chúng tôi không.
Xin phép ông, tôi được cử đến là có lý do,
nếu ông không phiền,
tôi rất muốn chia sẻ vài ý tưởng chiến lược truyền thông.
Ý cô là Twitter và Snapchat?
Vâng! Và Instagram.
Cứ tự nhiên.
Đầu tiên, tôi xin lỗi vì nói tiếng Anh.
Tôi đã học tiếng qua ứng dụng nhưng chưa ăn thua.
Patricia không biết tiếng Anh.
Mời tiếp tục.
Với những ai chưa biết tôi, tôi là Emily Cooper,
và tôi rất háo hức được đến Paris.
Tôi mong được làm quen với tất cả mọi người
và để mọi người biết thêm về tôi.
Tên anh là gì?
Tôi là Luc.
Vâng, Luc.
Sao cô phải nói to thế?
Xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.