The first 200 lines.
Paris, 06 tháng 1 năm 1940.
Cô ấy lại tiếp tục viết sách vào mỗi đêm
cho đến khi ánh bình minh ló dạng
Giữ mình trong chiếc áo choàng ấm áp Cô bước ra ngoài trong cái giá lạnh của buổi sớm.
Dường như có một sự thôi thúc vô hình nào đó
đã khiến cô bước nhanh, băng nhanh qua các dãy phố cũng vừa bừng tỉnh
với tâm trạng khát khao,
thơ mộng.
và như mong chờ một ai đó.
với sự phấn khích trỗi dậy,
cô băng qua những hàng cây dọc theo bờ sông Seine.
trong màn sương mờ,
cô nhận ra một âm thanh quen thuộc ...
đó là tiếng mái chèo
khua vào làn nước lạnh.
và tiếng rẻ nước của một chiếc thuyền nhỏ
đang lao nhanh một cách mạnh mẽ
như một mũi tên xuyên qua làn nước.
Khi nhìn thấy anh...
cô tự hỏi mình ...
sao lại có một người đàn ông mà cô chưa từng biết
lại làm cô khát khao đến như vậy?
chính cô cũng đã biết câu trả lời từ lâu…
Đó chính là: Cảm xúc
một cảm xúc rạo rực,
một cảm xúc của tình yêu
mà chỉ với ánh mắt của anh,
ngay cả chỉ có hình bóng của anh vụt qua,
cũng khiến cô rung động với cảm giác dịu êm và đầy xúc cảm .
Tôi nghĩ rằng đó là tác phẩm tốt nhất mà tôi đã từng viết
Tôi mong ông xem thử và phát hành
Tình hình hiện nay không phải là lúc để buôn bán
Nếu là cô, tôi sẽ tính đến chuyện quay trở về nước.
Đây không phải là lúc thích hợp để lưu lại châu Âu.
Không!
Không, tôi không thể.
Tôi không muốn bỏ phí những gì tôi đã làm tại đây.
Tôi thích quyển sách của anh
Cuốn sách của anh thật tuyệt
Chúc chuyến đi may mắn.
buổi tiệc hoành tráng nhỉ, Marcel.
Tất cả những gì tôi đã làm ở đây là tặng rượu cho họ uống thoải mái.
- Họ cũng là bạn của cậu - Cầu Chúa chúc lành cho họ.
có đến 2 cô gái đẹp nhất Paris phục vụ à.
Chỉ để vui vẻ với những khách danh dự thôi
và để dành cho Marcel, ông chủ của chúng ta một nhân vật đặc biệt,
người ban phước cho cuộc sống của tôi với niềm tin của ông ấy trong tôi.
Cảm ơn các cô.
Nhìn kìa.
Nhìn kìa.
Elena.
Marcel.
Tôi tưởng cô đang bận viết sách
nàng thơ của tôi đã đi dạo bãi biển mất rồi.
và tôi không để mình phải cô đơn suốt cả ngày nghỉ này đâu.
- Xin thứ lỗi! - Không có gì.
Tôi biết em.
Sáng nay...
và buổi sáng trước đó
và buổi sáng trước đó nữa.
trên chiếc cầu.
Tôi viết sách vào buổi tối,
cho đến lúc bình minh,
thường thì tôi thích đi bộ dọc bờ sông trước khi tôi về ngủ.
Tôi biết.
Anh còn biết những gì về tôi?
Elena Martin, người Mỹ,
nhà văn, đến Paris bốn tháng trước
làm việc chăm chỉ, sống nội tâm,
ngại giao tiếp,
sống khép kín
Uhm, anh đang đưa tôi vào thế bất lợi rồi.
cho đến bây giờ...
anh ta đẹp trai quá phải không?
và nguy hiểm nữa đấy
Thực ra là tôi chỉ định đến với buổi tiệc này một chút thôi
bởi vì tôi hy vọng Marcel sẽ thuyết phục được em đến đây.
và giờ em đang ở đây.
Thời gian như dừng lại.
Chúng tôi có thể đã nhảy với nhau trong 10 phút
hoặc hai giờ.
Tôi cũng không rõ nữa.
Hãy nói cho em về cuốn sách của anh
Anh ghét nó.
Em biết câu chuyện anh là gì rồi
Thế à!
Anh ấy kể về công việc của mình
và chuyến phiêu lưu sắp tới,
là phải đến New York vào cuối tuần,
nhưng anh lại không muốn đi,
và đó là trọng tâm của câu chuyện
Anh bắt đầu kể với tôi một câu chuyện.
về cách anh ấy viết, rõ ràng và chính xác...
gây sốc lúc đầu, sau đó làm chệch hướng
Anh đã nhảy một điệu như thế này một lần ở Saint-Tropez.
Em có thể nhận ra điều đó.
Mọi người đều cuồng say
người thành thị, người công xã,
lẫn với ngư dân, nghệ sĩ,
gái điếm.
Bonsoir, mesdames et messieurs.
Ban nhạc nóng bỏng
rừng người sôi sục
và khi nhạc trưởng thông báo ...
về một điệu nhảy...
tiếng nhạc bắt đầu rộn lên một cách man dại, thôi thúc
Cảm xúc của mọi người như tuôn trào dưới ánh sáng chập chờn
trong 5 phút đầu tiên ...
Khi ánh đèn bật lên
có thể thấy nhiều người đang thật sự kích động
số khác tiếp tục chờ đợi trong một tâm trạng như thể có một cơn bão sắp đến.
Họ chờ đợi một thứ ánh sáng đảo điên để khuấy động thêm một lần nữa.
Rồi thứ ánh sáng ấy lại tiếp tục lóe lên theo nhịp gõ trong 10 phút.
rất nhanh, bạn sẽ không còn biết phân biệt
giữa cô gái điếm và cô gái thành thị
Tất cả họ đều trong cùng một trạng thái
nóng bỏng ...
quay cuồng và phơi bày dưới cái những tia sáng đầy thách thức.
Vài người phơi bày thân thể,
rồi những chiếc váy hớ hênh
trong 15 phút sau cùng, khi những tia sáng tiếp tục nhấp nháy,
mọi người đều nghe thấy tiếng một phụ nữ rên rỉ,
trong ngây ngất cuồng dâng
cứ như đang rơi vào một thế giới
bên bờ vực của vách đá.
phá tan mọi sự kềm hãm
cho đến khi đạt đến mục đích sau cùng
phấn khích.
khát khao và thèm muốn.
Giai cấp công nhân thế giới đoàn kết lại!
Hỗn loạn, điên rồ.
mùi vị của chiến tranh đã tạo ra sự kích động
Mọi đảng phái thường tổ chức các cuộc biểu tình chính trị,
tất cả mọi cuộc biểu tình đều theo lý tưởng của một đảng nào đó
Cộng sản và phát xít ...
biểu ngữ đỏ và trang phục xám.
"Đây là lúc sai lầm khi lưu lại châu Âu".
Không quan trọng.
Tôi chỉ biết cảm ơn Thiên Chúa rằng tôi đang ở đây.
Lawrence!
Lawrence.
Harry.
Lawrence.
Thật ngạc nhiên làm sao.
Millicent, đây là Lawrence Walters.
Rất hân hạnh. Cuốn sách của anh thật tuyệt vời.
- Và ... - Elena Martin.
Trông cô thật quyến rũ. Tôi đã xuất bản tác phẩm đầu tiên của anh ấy cách đây bốn năm.
Đã khuấy động mạnh mẽ tinh thần đấu tranh của các Hội đoàn.
- Từ Nhà thờ cho đến các bà nội trợ. - Tôi biết.
Bây giờ anh ấy rất nổi tiếng, nhà xuất bản nào cũng muốn có anh ta.
Em rất thích công việc của anh.
Đi nào, Elena!
- Hẹn gặp anh ở New York. - Tôi sẽ nói với anh sau, Harry.
Tôi sẽ đợi anh ở Plaza.
Đây là đài tiếng nói ''Tự do''
“chương trình phát thanh bằng tiếng Anh của quý vị”
Trước đây ở đó là cầu thang
Khi nó bị gãy,
họ ngăn nơi này lại và biến nó thành một căn phòng.
Hoàn hảo.
- Không sao chứ? - Cứ tự nhiên.
Ahh, anh thích whisky.
Whiskey... và phụ nữ trên chiếc cầu trong sương mù buổi sớm.
Anh say quá rồi
Trước khi đêm nay, Tôi bước vào căn phòng này
để cầu mong tìm thấy một phép lạ,
mà chưa từng diễn ra.
bây giờ anh ấy ở đây,
nằm trên chiếc giường của tôi.
Trước khi đêm nay,
Tôi cảm thấy bồn chồn và trống vắng.
Tôi cứ nghĩ rằng đời tôi luôn tĩnh lặng.
Tôi cảm thấy chán chường khi bước vào cuộc sống.
- Merci, thưa quý ông. - Không có chi.
Hôm qua say quá.
Hãy nhìn xung quanh em và nói anh biết em thấy những gì.
Ý anh là gì?
Kể cho anh một câu chuyện,
giống như em đang viết nó và kể nó cho anh
em thấy ...
em thấy ...
Em thấy một người đàn ông giàu có ...
vừa trở về nhà từ một chuyến viếng thăm người tình của mình.
Trông ông ấy buồn rười rượi...
do căn bệnh viêm khớp của ông tái phát
Ông ấy biết rằng cô ấy đã bỏ mình,
để đi tìm một người yêu trẻ hơn.
Họ đang ở đằng kia,
Đang hôn nhau ...
giống như ông bà của họ đã hôn nhau
giống như cha mẹ của họ đã hôn nhau ...
và theo cách mà...
chúng ta hôn nhau tối hôm qua.
Đến lượt anh nào.
Anh thấy một cuộc phiêu lưu ...
một người mơ mộng ...
một nhà văn giỏi.
Sao anh biết?
Anh có nhìn qua một trong những bản thảo của em trên bàn của Marcel
No comments yet. Be the first to leave one.