The first 200 lines.
Làm tốt lắm. Em cần làm việc mà em...
- Ừ. - Anh rút ra từ từ nhé?
- Được. Anh sẽ rút ra, chậm. - Vâng.
Được rồi. Chậm nào. Em đang Kegel à? Kegel, Kegel nào...
Một triệu tinh trùng sẽ đi một chuyến.
Một số sẽ không trở về nhà.
- Một triệu tinh trùng. - Tinh trùng.
- Anh dễ thương quá. - Em cũng thế.
- Anh yêu? - Ừ?
Em phát hoảng vì Peggy và Mia nhờ em viết lời thề,
và em đã phải làm bánh cho họ. Thật quá sức.
Bạn em làm anh căng thẳng sẵn rồi.
Em biết, em xin lỗi.
Em không muốn dự đám cưới. Em chỉ muốn ở đây với anh.
Nên nói ta bị ngộ độc thực phẩm.
- Phải. - Rằng mông ta bị đau.
- Vâng. - Vô phương cứu chữa.
Đúng vậy.
Hay thay vào đó ta đi New York và làm mẹ anh bất ngờ vào sinh nhật bà?
Anh nghiêm túc đấy à? Ta không thể không đi.
Ồ, anh... Không, anh tưởng em không muốn đi.
Anh không muốn đi à?
Tất nhiên là anh muốn đi.
- Chúc mừng sinh nhật! - Chào!
Con thế nào, con yêu?
- Mẹ yêu con. - Mẹ thế nào? Con cũng yêu mẹ.
Sao không nghe điện thoại của mẹ?
Em thề sẽ trân trọng vợ.
Em thề sẽ là chỗ dựa cho vợ. Quá sáo rỗng.
Chỗ dựa của vợ. Chúa ơi. Ghét quá đi mất.
Nhìn bàn ăn này, cưng.
- Bột khoai tây ngon quá. - Trông ngon quá.
Anh ăn gì thế? Em biết không ngon bằng ở đây.
- Anh có nước ép. - Nước ép? Cái gì?
Tốt cho niêm mạc tử cung.
Con cố kiếm cháu nội cho mẹ.
- Niêm mạc tử cung bị gì? - Bố mẹ yêu con.
Con bỏ lỡ một buổi lễ gia đình nữa là bị loại khỏi di chúc.
Đừng vác mặt đến buổi đọc di chúc.
- Lần sau nhé. Con hứa. - Bố đùa thôi.
Anh yêu?
Xin lỗi. Mấy giờ ta bay?
Con đi với bạn của Lex thay vì gia đình thật à?
Ta phải đi thôi. Yêu cả nhà nhiều. Con sẽ nói chuyện sau nhé, sớm thôi.
Được chứ? Yêu cả nhà. Nhớ nhiều. Chúc mừng sinh nhật mẹ.
Khoan đã. Chờ chút.
Ta phải đi ngay.
- Đủ mọi thứ chưa? - Rồi.
- Lăn khử mùi? - Rồi.
Dao cạo?
Bàn chải đánh răng?
Rồi.
Nghỉ mát thôi.
Đi nào.
TINH BỘT
- Xong. - Làm được rồi.
- Hai hộp à? - Ừ.
- Được rồi. Anh nên làm gì với chúng? - Ăn đi. ĐÙA.
- Anh sẽ ăn chúng. - Đừng.
- Ngon vậy sao? - Vâng, cảm ơn.
Lexie, mẹ muốn con vui vẻ với các bạn đại học.
Mẹ muốn con thư giãn và muốn con...
- Ồ, làm tình à? Ý mẹ là làm tình. - Thôi đi.
Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều vì đã giúp đỡ.
Ồ, không có gì. Còn con, anh bạn đẹp trai,
con phải giúp mẹ một việc.
Mẹ muốn một em bé sô-cô-la sữa xinh đẹp, được chứ?
- Mẹ? - Con phải báo cáo mẹ với bên nhân sự.
- Ừ. - Hẹn gặp lại.
Chúc vui vẻ. Làm ơn đi đi.
- Nhìn cái hông này đi mẹ. - Con không thể để mẹ...
Được rồi. Được rồi. Các con đi đi.
Các cô gái trên phố nói "Monty, chúng ta làm được rồi"
Thật tuyệt khi ở khu phố của em đêm nay
Những chiếc váy mùa hè Và những chàng trai ở Kani
Bọn xã hội đen Quên vụ bắn súng rồi
Anh phải nhảy lên trước khi nhận tiền
Nên hãy nâng cốc lên Và giơ tay lên nào
Và cho em nghe bữa tiệc nói
Em hơi say và tất cả là vì Đây là cách chúng ta làm
Miền Trung Nam đặc biệt Đây là cách chúng ta làm
Hoa Kỳ không đàm phán với khủng bố.
Chúng tôi không đàm phán với khủng bố. Anh nói đúng.
Nhưng khủng bố cũng là con người.
Họ từng là những đứa trẻ từng được bú mẹ.
Họ cười, khóc, và mơ về một tương lai tươi sáng hơn.
Hãy thả người này ra.
Và tôi hứa với anh, với tư cách là Tổng thống Mỹ, tôi hứa.
Cùng nhau, ta sẽ xây dựng một tương lai tốt hơn.
Chiếm lấy buồng lái.
Đó là một tập hay.
Phải.
Phải, tập trên máy bay của tôi.
Tôi nhớ đã giành Emmy đầu tiên vì tập đó.
Không, tôi biết. Thấy cậu xem phim mình đóng.
- Đó là bùa may mắn trên máy bay của tôi. - Ừ. Chà...
Cảm ơn rất nhiều vì mấy chuyến bay hạng nhất.
Tuyệt vời. Chưa từng được thế, và giờ bánh của tôi có ghế riêng.
Thôi, tôi đủ điểm. Rất dễ dàng.
Vâng.
Anh sẽ xuống núi Punakha mà không có oxy.
Anh phải chọn.
Anh có thể rơi xuống núi hoặc đi gặp thần linh
và làm điều phi thường,
và ngay lúc đó, tôi nhận được cuộc gọi từ điện thoại vệ tinh của Steve Jobs.
Cái gì? Ồ, tôi tưởng ông ấy... Ông ấy chết rồi mà?
Tôi nghĩ ông ấy cảm nhận được cái chết đã đến,
vì muốn kết nối với tôi dưới hình dạng thể xác
trước khi lên chuyến tiếp theo, ông nói với tôi,
"Robbie, không ai cần bút cảm ứng. Đừng là bút cảm ứng. Hãy là ngón tay.
Và theo hướng của ngón tay của anh,
vận mệnh của anh sẽ được tiết lộ".
Không sao đâu. Mẹ con ở ngay đây. Mẹ biết.
Tôi đang cố viết lời thề cho Mia và Peggy và tôi đang vật lộn.
Ai lại nhờ viết lời thề hộ chứ?
Tôi rất vinh dự, nhưng thấy hơi sến sẩm.
Em ổn chứ, em yêu?
Vâng.
Con thấy thoải mái khi xem cái đó hả?
Phải. Có. Vâng, đây là...
Phim kinh điển.
- Tốt. Vậy vui rồi. - Ổn mà, vợ ơi.
Ôi, Chúa ơi. Được rồi, Mia?
Tôi thấy cô ấy điền giấy tờ để mang súng trong hành lý.
- Hoàn toàn không thể. - Có đấy.
Cô ấy là người phóng khoáng nhất tôi biết.
Cô ấy tham gia Dự án Vô tội.
Nuôi dạy con thay đổi vài người.
Mẹ tôn trọng lựa chọn của con,
và tôn trọng tự do của con.
Cậu không nghĩ cô ấy...?
Không, ý là, điều đó thật điên rồ.
- Biết tôi định nói gì à? - Cô ấy bầu cho...
- Chắc là không. - Không.
- Không. - Đó là...
Và tôi nói, "Steve, tôi đang ở Bhutan.
Tôi thực sự không có oxy để nói chuyện này bây giờ.
Nhắn tin cho tôi nhé?"
Và ông ta nói, "Tôi không biết cách dùng điện thoại".
Và tôi giải thích với ông ta,
"Sao ông không viết những gì muốn nói với tôi vào điện thoại,
và tôi đọc nó ở đầu dây của tôi?"
Ông ấy lấy ý tưởng từ đó à?
Shauna, tôi chỉ muốn cảm ơn lần nữa
- vì giúp chuẩn bị đám cưới. - Ừ.
Ý là, chúng tôi chỉ định đến tòa án hay gì đó.
Nên cảm giác thật tuyệt khi tất cả bạn bè gặp lại nhau.
Không gì. Các cậu xứng đáng mà. Thực sự là vinh dự của tôi.
Anh thích chứ?
Ăn mông đi này, cưng.
Ừ. Tôi chuẩn bị ăn cái mông đó đây.
Ăn đi, lại đây.
Này, Levi. Cháu nên cắm tai nghe vào đi.
Này Peggy. Hoặc cậu có thể về chỗ và dùng tai nghe của mình.
Levi đang khám phá.
Đúng vậy.
Nhà cháu cởi mở về tình dục.
Tuyệt. Được rồi.
Được rồi. Chúc chuyến bay vui vẻ. Tôi sẽ vào nhà vệ sinh, được chứ?
- Phải, ăn gậy đi, cô gái. - Làm tình với em đi, anh yêu. Phải rồi.
Cái quái gì thế?
- Ồ, mạnh hơn nữa. Đúng rồi. - Ngậm hết gậy đi. Này.
- Cảm ơn, Mani. - Vui quá.
- Cậu ổn chứ? - Ừ, tôi ổn. Cảm ơn.
Được rồi. À, tôi có quà cho cậu.
Từ một nhà thiết kế địa phương, tôi tự mua đấy.
- Đẹp quá. - Chúng đẹp thật.
Từng chi tiết nhỏ đều tuyệt vời.
- Mani? - Ừ?
- Anh bê hộ nhé? Một lát thôi? - Ừ. Tất nhiên.
Thật cẩn thận nhé? Em biết anh cẩn thận, nhưng...
- Tất nhiên. Anh đỡ nó rồi. - Để anh...
- Chắc chứ? - Ừ.
- Ối. Đùa thôi. Anh bê rồi. - Không vui đâu.
Không sao. Được rồi.
Chào.
Chào. Thế nào rồi?
- Tốt. Đến xem cậu thế nào. - Tôi ổn mà.
Tôi ở đây, nên rất ổn. Ừ. Cậu thế nào?
Tuyệt. Không, tôi chỉ... Vâng, chúng tôi rất ổn. Vâng.
Gần đây tôi đã nghĩ về nó, cậu...
Cậu là người phụ nữ đầu tiên tôi hẹn hò, tôi nhận ra thế.
Và là người đầu tiên tôi thật sự mở lòng.
Đó là lần đầu tiên tôi yêu, yêu cậu.
Tôi cũng vậy, theo nhiều cách. Ừ.
Đó là lý do tôi muốn cậu viết lời thề cho chúng tôi.
Không áp lực. Nhưng tôi rất vinh dự và hào hứng.
Cảm ơn.
- Ừ. - Tiếp theo.
Tôi lên đây.
- Một ngày tốt lành. - Anh cũng vậy.
Vậy là một khẩu súng?
Ồ, vâng.
Khi mang thai Ani, tôi đã xem rất nhiều phim tội ác có thật.
Cậu có biết hầu hết các khu có một tên tội phạm tình dục
chỉ là chưa phạm tội không?
- Họ đâu? - Không biết. Tôi đang nhắn tin.
Này, chỗ của Josh và Lindsey bị đánh giá rất tệ. Nhìn này.
"Đi dạo lãng mạn cùng vợ, kỷ niệm 25 năm".
Chúc mừng. "Thấy một thi thể".
No comments yet. Be the first to leave one.