முதல் 200 வரிகள்.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2010 by ivy68. All right reserved.
Em tự hỏi...
Có phải ta đều biết mình thuộc về nơi đâu?
Và nếu có biết, trong tim ta,
sao ta lại chẳng làm gì vì nó?
Cuộc sống này còn có nhiều hơn thế...
một mục đích cho tất cả chúng ta, một nơi ta thuộc về.
Anh là mái ấm của em.
Em biết thế ngay lần đầu gặp anh
vào đêm hôm ấy từ nhiều năm trước.
Cảm ơn nhiều.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Cảm ơn!
Cám ơn rất nhiều.
Hay thật.
Xin cảm ơn ban nhạc.
Hát xong rồi thì tôi phải ra thôi.
Nói đến Margaret Thatcher
phải công nhận bà ấy giỏi thật.
Dù yêu hay ghét bà ấy, Margaret Thatcher chắc chắn
vẫn là người cứng rắn nhất trong Đảng bảo thủ.
Charley!
Chào em.
- Chị đang lạnh run lên đây này. - Chị biết, chị không kiếm nổi taxi.
- Chị không tin vào Chúa mà. - Chị biết. Vậy kia là Henry à?
Đẹp trai đấy. Chào, chị là Charlotte.
Em khỏe chứ?
- Rất vui được gặp em. - Em cũng vậy.
- Rất tiếc không dự đám cưới được. - Không sao.
Chắc chắn con bé đã cho em biết, chị bận kinh khủng thế nào.
- Vâng, cô ấy có kể... - Cảm phiền em, con bé hâm lắm đấy,
nhưng vì đã cưới nó nên em phải biết, đúng chứ?
Để em giới thiệu chị với mọi người. Đi cùng em.
Cha mẹ, cho con giới thiệu chị của Sarah, Charlotte.
Ừ. Cháu khỏe không?
Cha mẹ em, ông bà Bauford.
Cảm ơn Chúa, 2 người cùng họ. Tốt.
Rất vui được gặp cháu, Charlotte, hay Charley nhỉ?
Ngay bây giờ, cháu sẽ nói trông cháu tệ quá, vậy nếu mọi người không phiền...
- Để em đưa chị vào phòng vệ sinh. - Được rồi. Quay lại ngay.
Mặc dù, theo một tay trống người Ethiopia,
nó có nghĩa là ''Tôi vừa ăn 1 cái bánh nho ỉu.''
Xin lỗi.
Nhìn em này.
Ôi em yêu quý, em đẹp quá.
Nhìn em.
Nhìn chị mặc chiếc váy này nè.
Ôi, trời ơi, một chiếc váy.
Chị trông cứ như lvana Trump ấy, cưng ạ.
- Lại đây. - Sao?
Chắc em đang đùa chị rồi. Em biết nó thật vô nghĩa mà.
Chị ghét điều này.
- Vậy chị thấy anh ấy thế nào? - 1 người cực kỳ đáng yêu.
- Quyến rũ, thật đấy. - Anh ấy ngọt ngào, vui tính và tuyệt vời.
Cậu ấy rất đậm chất Anh. Em đã cưới 1 người Anh chính gốc.
Đỏ mặt kìa!
Ở nhà thế nào?
Vẫn ổn. Nhớ em lắm.
Công việc?
Rất thú vị.
Họ cho chị câu chuyện về 1 vụ đâm tới 10 xe trên phố 54.
Sao cũng được.
Đang tìm kiếm?
Tin nóng sốt hàng đầu.
Chị sẽ tìm được mà.
Hi vọng thế.
Và tiếp theo đây, đã đến lúc tôi nhường sân khấu
cho 1 người thực sự rất đặc biệt. Cám ơn rất nhiều.
Xin chào.
Xin lỗi đã làm gián đoạn, nhưng Henry, con trai ông Bauford, muốn thông báo 1 chuyện.
Cảm ơn. Bây giờ, thưa quý bị,
như các vị đã biết, một trong những lý do ta tới đây đêm nay
là để tôn vinh công việc tuyệt vời
của ông Lawrence Bauford, chủ tịch hội viện trợ quốc tể.
Thưa anh!
Sarah!
Ôi, con yêu.
- Đứt tay rồi. - Chúa ơi.
Con không sao chứ?
Đồ lừa đảo trắng trợn.
Cả nghìn bảng cho 1 bữa ăn nhão nhoét
và mấy cú nhảy nhót,
nhưng tất cả chúng ta đều say vì lý do chính đáng.
Phải không?
Cạn ly.
Lôi hắn ra ngoài.
- Sẽ hơi khó... - Xử lý ngay đi.
20 bảng 1 cái này.
Thuê phòng lại thêm 20 bảng nữa.
30 bảng tiền ăn.
Phải trả những 50 bảng rồi.
Đây này, Jojo.
Phần của cháu đấy.
Ôi, tôi xin lỗi.
Quên chưa giới thiệu.
Đây là Jojo.
Thực ra nó rất muốn tìm hiểu về bữa tối của mấy người
vì khi tôi gặp, nó đang đói meo, đến nỗi còn định ăn lưỡi của chính mình.
Đó chắc chắn không phải nguyên liệu của món sa lát Caesar.
Không, nghe đây,
xin được nói thật.
Nó là một đống xương
trong một cái hố phân,
không phải loại phân sang trọng đâu.
Cái thứ vàng vàng,
lỏng lỏng tởm lợm ấy.
Có 2.000 đứa trẻ trong trại tị nạn của tôi ở châu Phi
cũng giống như vậy,
thế mà có vài thằng chó lại moi tiền từ thiện.
Chắc đến phải bắt ruồi cho bọn trẻ ăn thôi.
Giờ Jojo đây muốn biết tại sao lại thế. Nên tôi cho nó xem cái này.
''Do tình hình chính trị căng thẳng, chúng tôi không thể tiếp tục duy trì việc cứu trợ
cho đất nước Ethiopia.''
Có hay không cơ chứ, Larry?
Hay muốn cái gì đó rõ ràng hơn?
Được rồi, bác sĩ Callahan.
Nếu nói xong rồi
thì anh về đi. - Sao không lên đây đi? Nào.
Nói cái gì cho thằng bé dễ hiểu ấy.
Đổi 2.000 mạng sống lấy cái gì? Xe mới?
Cặp vú mới cho bà vợ?
Thôi nào, đừng ngại.
Tôi có một trại tị nạn với 30.000 người, trong đó mỗi ngày có 40 người chết.
Vì bệnh sởi, thương hàn, dịch tả,
mọi căn bệnh khốn kiếp nhất mà loài người từng biết.
Chỉ trong 6 tuần tới, tất cả bọn họ sẽ chết hết.
Nào.
Nói đi.
Ồ, hiểu rồi.
Đây là con khỉ đang làm trò?
Muốn nó làm thế này
cho xem hả?
Ồ, nó sẽ làm thế.
Nó sẽ làm thế cho mấy người xem.
Jojo...
1 ngày nó còn không có đủ 300 calo của 1 quả chuối để mà ăn.
Nó sẽ làm bất cứ điều gì các người muốn.
Jojo!
Được rồi, mời mấy người xuống xe.
Này ông?
Xin lỗi ông.
Mời ông xuống xe.
Nào. Vào đi.
Bác sĩ Callahan phải không?
Đêm nay tôi cũng có mặt ở đó.
Bất đắc dĩ thôi.
Egris.
Nghe cũng kiêu căng như 1 tên từ thiện vậy.
Không, khoan đã, tôi nhớ ra rồi.
Hồi tôi ở Ấn Độ, các anh đang làm việc ở biên giới Afghanistan.
Nghe nói anh đã qua được.
Vẫn còn rất nhiều người sắp chết.
Lúc nào chẳng thế, bác sĩ ạ.
Tốt, tôi không phải lính.
Tôi làm việc cứu trợ.
Nên tôi đoán.
Chúng ta đây,
anh làm công tác cứu trợ của anh, tôi làm công tác cứu trợ của tôi.
Thật là trùng hợp ngẫu nhiên,
vì tôi cần đến Ethiopia, còn anh đã tới đó rồi.
Không, cảm ơn.
Tôi sẽ tài trợ cho anh
dĩ nhiên là thế.
Không.
"Tôi có 1 trại tị nạn với 30.000 người, trong đó mỗi ngày có 40 người chết.
Chỉ trong 6 tuần tới, tất cả bọn họ sẽ chết hết."
Có lẽ hơi cường điệu quá, nhưng rất hiệu quả.
Từ khi nào CIA quan tâm tới nạn đói ở châu Phi thế?
Chắc anh làm cho CIA, anh Steiger.
Tôi tự hỏi.
Việc anh làm đêm nay,
là để cầu xin giúp đỡ, hay để gây chú ý?
Tôi cho đó là 1 cuộc họp báo. Không, một lời tuyên bố độc lập.
Tự do là một thứ hàng hóa đắt đỏ.
Anh nên biết tôi đã tốn bao nhiêu để bảo lãnh cho anh.
Không quan tâm.
Đam mê rẻ mạt lắm, bác sĩ ạ.
Nếu cần tìm 1 con gấu biết nhảy múa, thì vào mịe nó rạp xiếc ấy.
Mới sáng ra đã hút thuốc à.
Một là em đang vô cùng hạnh phúc, hai là đêm qua em mất ngủ.
- Có cần em gọi taxi cho chị không? - Thôi, chị gọi rồi.
- Tay em sao rồi? - Không sao ạ.
- Vậy Henry... - Anh ấy vẫn đang ngủ.
Thế...
- Chị sẽ rất nhớ em. - Em cũng vậy.
Nhưng, nghe chị này, nếu em gặp rắc rối,
cứ gọi cho chị, chị sẽ gửi ngay cho em
một gói hàng từ Mỹ tuyệt vời đầy mì ống sốt pho mát
bánh táo và một đôi giày.
Ở London này, nó cũng hợp mốt lắm đấy.
- A lô? - Taxi cho cô Jordan.
Được rồi, cảm ơn. Xe tới rồi.
Bảo ông Quần Ngủ,
chị gửi lời chào nhé, kiểu nào cũng được.
Chị yêu em.
Em cũng yêu chị.
Tạm biệt em.
- Giữ sức khỏe nhé. - Chị cũng vậy.
...cậu bé đã trốn thoát khi đang được chuyển
No comments yet. Be the first to leave one.