200 dòng đầu tiên.
ĐÂY
LÀ
MỘT
CÂU CHUYỆN
CÓ THẬT
Thả tôi ra.
Này...
Này.
Anh tính sao? Anh có...
Chúng ta đang đi đâu vậy?
Sao?
Có phải...
Anh nói bằng ngôn ngữ kí hiệu hả?
Giỡn mặt tôi đó hả?
Sao chúng ta có thể...
Bị xích với một thằng điếc.
Chúa ơi.
Chúng ta cần cắt cái này ra.
Chúng ta được chở về phía Bắc, tiến tới Watab.
Có lẽ khoảng 40 phút trên xe buýt. Có thể lâu hơn.
Tôi nghĩ mình có ngủ quên.
Có một con sông gần đó...
Sông Mississippi, tôi đoán vậy.
Này.
Này!
Chúng ta cần lên kế hoạch.
Một kế hoạch!
Tôi cũng từng biết một người tên Helga.
Cô ta chỉ biết... nói, nói, nói.
Bắn tốt lắm con trai!
Con nghĩ con hạ được nó rồi.
Ray...
Em tưởng em có thể vượt qua mọi khó khăn nhưng chắc em chỉ là một con yếu đuối.
Em yêu, xin em.
Em yêu...
Nói với em là anh có mang theo tiền đào tẩu đi.
Anh yêu?
Tại... chuyện xảy ra nhanh quá.
Ray, mình cần số tiền đó.
Anh biết.
Anh đi đây.
Ray...
Anh muốn em đi cùng không?
Không. Anh ổn mà.
Anh lo được.
Đập mạnh vào.
Được rồi. Được rồi. Cúi xuống.
Cúi xuống. Cúi xuống. Thấp vào.
Không!
Không! Lại đây. Cúi xuống.
Rồi. Được rồi. Được rồi.
Một, hai, ba, chạy.
Con đĩ!
Không. Không được.
Không. Không.
Cô lấy giày à?
Cái gì?
Giày.
Không.
Whiskey thôi.
Làm ly đúp nhé.
Và một ly cho bạn tôi nữa.
Đúng rồi. Chừng này thôi.
Sherry.
Shartis hả?
Hả?
"Job ngồi trên đống phân ngập ngụa, cả người toàn mụn nhọt."
- Thưa ông, hôm nay là một ngày rất dài. - À!
Ngày nào chả dài.
Bản chất của sự tồn tại là vậy mà.
Đời là bể khổ.
Tôi nghĩ cô bắt đầu hiểu ra rồi đó.
Hửm?
Amen.
Tôi cho cô xem cái này nhé?
Aw...
Mèo Ray đó.
Cái gì?
Tên nó... tôi đặt tên nó là Ray.
Tôi biết, tôi biết. Đó không thật sự là tên của mèo,
nhưng khi nhìn thấy nó, tôi chỉ nghĩ được mỗi cái tên đó.
Nhưng đó là số phận rồi, tôi nghĩ vậy.
Cô có biết ghuilgul không?
Là tiếng Do Thái.
Là từ dùng để miêu tả cách một linh hồn già cỗi
gắn kết vào một cơ thể mới.
Ray?
Có phải anh đó không?
Thật không may, vài linh hồn không tìm được xác để nhập vào.
Và họ bị lạc.
Rabbi Nachman tin rằng
những nạn nhân Do Thái trong cuộc thảm sát Uman
là những linh hồn đi lạc.
Năm 1768 ở Ukraine,
hàng ngàn người vô danh bị giết hại bởi người Cozak.
Phụ nữ và trẻ em...
Xác của họ bị quăng xuống một cái hố
và bị quên lãng.
Khi Rabbi Nachman tới Uman lần đầu tiên,
ngài nhìn thấy ngôi mộ tập thể đó, và gọi nó là một khu vườn.
Ngài nói với các tín đồ
rằng ngài muốn được chôn cất ở đó.
Chúa tể của cánh đồng.
Ngài nói rằng linh hồn mình sẽ gắn bó và xoa dịu họ.
Cô đã từng tới đây chưa?
Sân bowling hả?
Đó là thứ cô thấy à?
Oh...
Chúc mừng.
Oh...
Tê quá.
Cuối cùng rồi ai cũng sẽ tới đây.
Được đong đếm và đánh giá.
Như cô và bạn cô lúc này.
Cô biết đó, có người nghĩ rằng cậu ta nên ở lại cái xe mới phải,
nhưng tôi đã thuyết phục cậu ta rằng cậu ta đang đi trên một con đường tốt hơn.
Còn cô...
Tôi thì sao?
Tôi không...
"Ai sẽ trỗi dậy chống lại những kẻ độc ác thay cho ta?"
Ai sẽ đứng ra đối đầu với lũ bất lương?
Cô cần đi nhờ không?
- Ừm... - Đằng trước có một chiếc xe.
Một chiếc con bọ Volkswagen màu xanh lá.
Là sự mỉa mai nhất của cái hành tinh này.
Đừng lo. Mọi tội lỗi của nó đã bị xóa sạch.
Cô và bạn cô nên lấy nó.
Chìa khóa ở dưới thảm.
Tôi...
- Cảm ơn ông. - Ồ, đừng cảm ơn tôi.
Chỉ cần gửi một lời nhắn khi tới lúc.
Một lời nhắn?
- Tới ai? - Tới kẻ độc ác.
Nói với chúng...
"Dù cho ngươi có tự đưa mình lên cao như một con đại bàng,
"dù cho ngươi có ẩn nấp giữa những vì sao,
"thì ta vẫn sẽ hạ gục ngươi,
"trích lời Chúa."
"Dù cho ngươi có tự đưa mình..."
Không sao. Không sao.
Cô sẽ nhớ thôi.
Ray...
Tôi e là cô phải để con mèo lại.
Không sao đâu.
Này, ông giúp tôi việc này nhé?
Mmm.
Khi đội Gophers lên sân,
đổ một ít bia vào tô
và cho nó ngồi trước TV nhé.
Khăn giấy.
Và một ít Vodka.
Yuri...
Cậu là Yuri Gurka, người Cozak vùng đồng bằng.
Con cháu của đội quân Bách Lang.
Tôi có một lời nhắn cho cậu
từ Helga Albrecht và ngài Rabbi Nachman.
Vớ.
Tuyệt vời.
Con... con đang cần vớ, cảm ơn mẹ.
Đừng cảm ơn bọn mẹ, cảm ơn Ông Già Noel ấy.
Tôi nên, ừm, đi kiểm tra món lagu.
Để tôi giúp cậu.
Con có một Giáng Sinh vui vẻ chứ?
Dạ... mẹ biết đó...
Hơi kì cục.
Mẹ biết, rồi mình sẽ giải quyết chuyện này.
Hmm.
Burgle.
Ôi trời.
- Thưa ngài. - Không phải bây giờ.
Gloria burgle. Cảnh sát Eden Valley.
Ông có một người của tôi trên xe, Nikki Swango?
Chúng tôi vẫn đang đếm.
Có vài người chết do vụ va chạm,
- vài người khác do vụ tấn công. - Tấn công?
Chúng tôi đếm được ba bộ dấu giày bốt ở khu vực xung quanh.
Tìm thấy một chiếc mô tô ăn cắp trong mấy lùm cây.
Cộng thêm một thứ kiểu như một con dốc tự tạo,
chúng tôi nghĩ nó gây ra vụ lật xe.
Cô thấy chiếc xe trên đường tới chứ?
Chiếc màu vàng bị lật ngược à?
Một cặp đôi đi ngang qua chắc đã đi chậm lại để làm điều tốt
rồi nhận ra sự thật của vụ lật xe.
Chiếc thứ hai, có lẽ là một chiếc xe thùng,
đuổi theo họ suốt hai dặm,
đuổi họ ra khỏi đường cái,
kết liễu họ theo phong cách hành quyết.
Trời ạ.
Cho tôi nhìn sơ qua chiếc xe nhé,
nghi phạm của tôi, ừm, cô ấy khá là dễ nhớ.
Cô nói là một phụ nữ à?
Trên xe không có phụ nữ nào hết, tôi bảo đảm với cô.
Có gì để tôi...
Băng vải trên áo khoác của cô, nó có ghi là "Cảnh sát tư pháp Hoa Kỳ" không?
- Không thưa ngài. - Vậy thì,
chúng tôi sẽ gọi cho cô khi đã có kết luận, đằng nào cũng gọi.
- Đằng nào cũng gọi? - Còn sống hay đã chết.
Vâng, anh ấy có nhà không? Chúng tôi có hẹn gặp.
Cái quái gì vậy?
Sy, vào đi.
No comments yet. Be the first to leave one.