The first 200 lines.
Thị Trấn Fargo - Phần 4 - Tập 1
Bài luận môn lịch sử của Ethelrida Pearl Smutny.
Frederick Douglass từng viết:
Tôi đứng trước mặt các vị như một kẻ trộm cướp.
"Tôi lấy trộm đầu, tay chân,
cơ thể này từ chủ nhân của tôi, và tôi chạy trốn với chúng.”
Em lại làm gì nữa vậy?
Em đã nói xấu người khác.
Ý của tôi là,
khoảnh khắc chúng tôi đặt chân đến đất Mỹ,
chúng tôi đã là tội phạm.
Tiếp theo.
Nhưng bài luận này không chỉ nói về quá khứ của tôi.
Nó nói về quá khứ của chúng tôi.
Hyah! Hyah!
Kansas City, Missouri.
Ban đầu, có một nhóm người Do Thái,
và họ cai quản thế giới ngầm.
Rồi người Ailen đến đây.
Để duy trì hòa bình, chủ của mỗi gia tộc
sẽ giao đứa con út của mình ra để trao đổi.
Bình tĩnh nào nhóc.
Suy nghĩ của hai bên là,
việc nuôi dạy con của kẻ thù
sẽ giúp hai bên hiểu về nhau.
- Đó. - Và duy trì được hòa bình.
Giúp bi của nhóc mọc lông đấy.
Vấn đề không phải là tôi mang tiếng xấu.
Lại gì nữa đây?
Em đâm Dolores Disfarmer bằng mắt của em,
dĩ nhiên rồi.
Thực ra tôi là một học sinh có đạo đức tốt
và đạt nhiều thành tích.
Vấn đề ở chỗ,
thứ duy nhất tệ hơn một đứa da đen mang tiếng xấu
là một đứa da đen gương mẫu.
Em tự đi được.
Thế là tôi chịu đựng sự chỉ trích
từ những kẻ hẹp hòi, khi họ dùng bộ não nhỏ xíu của mình
tưởng tượng ra họ có thể dạy cho tôi một bài học.
Này!
Chúa ơi!
Làm tốt lắm, nhóc con.
Đưa thằng nhóc đó tới.
Giờ thì... con trai ta.
Con có biết truyện Goldilocks không?
Ai đó...
ngồi ghế của con.
Ai đó ăn thức ăn từ bắt của con.
Và ai đó ngủ trên giường của con.
Đã đến lúc
những con gấu
trở thành gấu.
Đúng rồi.
Bắn chết nó đi.
Logic định ra rằng trong mỗi trận đấu,
sẽ có kẻ thắng và người thua.
Nhưng đây là một bài luận lịch sử.
Và lịch sử nói gì với chúng ta?
Hòa bình không tồn tại được lâu.
Tiếp theo, người Italia đến đây.
Cuộc sống là vậy đấy.
Bắt cứ ai cập bền muộn nhất,
họ sẽ thấy cánh cửa làm ăn chân chính đồng sập lại,
rồi họ xắn tay áo và vào việc,
trở nên giàu có theo kiểu cũ.
Webster định nghĩa "đồng hóa" là
"quá trình trở nên tương đồng với một thứ gì đó."
Cô có thể kiểm tra nếu muốn,
nhưng đây là kết quả đúng.
Nhưng khi thấm nhuần những từ ngữ này, bạn đọc thân mến,
chúng ta buộc lòng phải đặt câu hỏi,
tương đồng với cái gì?
Ngồi đi, Ethelrida.
Nếu Mỹ là một quốc gia nhập cư,
vậy làm thế nào để một người trở thành người Mỹ?
Em đã hiểu và biết ơn cô,
nhưng nếu được,
em tin rằng mình sẽ đứng.
Mày biết đấy, hắn dối trả quá nhiều,
thể là họ gọi thằng khốn đó là đồ "Hai mặt".
Nhưng không có gì là quá cẩn thận cả.
Thế là sau khi bắn vào giữa hai mắt hắn, tao lật hắn lại
và bắn vào bên kia nữa, cho chắc ăn.
Đừng bao giờ nói là...
Có kẻ phản bội.
Cho tôi vào. Tôi cần nói chuyện với cha tôi.
Lũ khốn chúng mày.
Bọn chó đẻ chúng mày.
Tao sẽ giết hết chúng mày!
Tao nguyền rủa mày...
Winston Churchill nói rằng:
"Lịch sử được viết bởi người chiến thắng."
Đó là một từ hoa mỹ dành cho kẻ được.
Bố mẹ tôi đã thỏa thuận với nhau.
Bồ tổ chức tang lễ cho người da trắng.
Xin chia buồn.
Xin chia buồn.
Mẹ tổ chức cho người da màu.
Gì thế này ạ?
Lễ tang của nhà Urbanski, nhớ không?
Con có nên đi vòng ra đằng sau không?
Bó?
Không, chỉ cần...
Bớt đông người rồi, cứ đi qua nhà bếp.
Xin thứ lỗi.
Sao.
Tôi chỉ đang tự biện minh cho mình.
Tôi không thường mất kiểm soát như thế này.
Tang lễ mà.
Mọi người đều khóc ở tang lễ.
Amen.
Những từ đó thật sáng suốt
với một người có màu da như châu.
Nhưng ta có để ý đồng bào của cháu
thường gắn bó với mặt tâm linh
và cảm xúc của họ.
Đồng bào của cháu?
Người da đen.
Ta tin rằng lễ rửa tội Thiên Chúa khiến cho họ là hết,
gục xuống sàn nhà
và khóc lóc với Chúa Thánh thần.
Cô Mayflower, xem ra cô đã gặp con gái tôi,
Ethelrida.
Con gái anh?
Con gái độc nhất của tôi.
Ethelrida, đây là cô Mayflower.
Cô ấy là y tá ở bệnh viện St. Bartholomew.
Phải rồi.
Giờ tôi hiểu rồi.
Rõ ràng đứa trẻ là
sản phẩm của hôn nhân khác chủng tộc.
Nếu ý cô muốn nói đứa trẻ này giống bố nó
như tạc, tôi sẽ coi đó là một lời khen.
Hẳn là mẹ cháu da phải đen lắm.
Như ta đã tìm hiểu trong nghiên cứu của ta về loài người,
rằng nếu các màu da được lai với nhau,
màu da đặc biệt hơn sẽ chiếm ưu thế.
Con vào nhà bếp đây ạ.
Rất vui được gặp cháu.
Đứa trẻ dễ thương thật.
Tôi nên đi.
Vấn đề với nước Mỹ là thể này:
Giây phút bạn thư giãn và mất cảnh giác
một người khác khao khát hơn sẽ đến
và đòi một miếng bánh của bạn.
Mày đến một mình à?
Không.
Bình tĩnh đi.
Tôi chỉ nghĩ rằng, đàn ông với nhau
nên làm chuyện này như đàn ông.
Vậy được rồi.
Ờ, được rồi.
Cậu chắc chắn chứ?
Chính anh đã nói rằng chiến tranh Sẽ giết chết chúng ta.
Nhưng cậu còn nhớ chuyện xảy ra với bọn Allen không?
Chúng ta đã nói chuyện này rồi.
Giờ chúng đang chiếm ưu thế,
nhưng sẽ không lâu đâu.
Chúng ta phải thuận theo chúng hoặc tiếp tục chiến tranh.
Nó là con trai cậu đấy.
Phải có gì đó ít quý giá hơn để chúng ta mạo hiểm chứ.
Đừng gây chú ý.
Nếu có biến gì,
nhằm vào bi của kẻ thù,
sau đó là mắt.
Không!
Không. Không!
Hãy tìm hiểu tất cả.
Luôn mở một mắt khi ngủ.
Giống như Daniel trong hang sư tử.
Con không muốn đi.
Đi nào, nhóc.
Này. Muốn nghe lời khuyên của anh không?
Hãy trở thành người mà nhóc cần trở thành,
nhưng đừng quên mình là ai.
Đây là Zirominu Guglielmo Fadda,
con trai út của Ngài Fadda.
Hãy bảo vệ mạng sống cậu ấy như mạng sống của máy.
Nhóc đến từ đâu,
Dublin, Italia?
Đây là điều các bạn cần biết
về những người trong phòng đó.
Không ai là người da trắng cả.
Họ là người Ý, da đen, Ailen,
tất cả đều chiến đấu vì quyền được bình đẳng.
Nhưng bình đẳng với cái gì?
Và ai được quyết định?
Và bạn đọc thân mến, điều đó giúp tôi đi đến kết luận này:
Lịch sử được tạo ra bởi hành động
của những cá nhân.
Nhưng trong khi hành động, không ai trong chúng ta biết được
rằng chúng ta đang làm nên lịch sử.
Mẹ?
Về phòng con đi.
- - - Nhưng con... Về phòng đi.
Đây là một câu chuyện có thật.
Những sự kiện diễn ra tại Kansas City, Missouri vào năm 1950.
Theo yêu cầu của những người sống sót, tên nhân vật đã được thay đổi.
Để tôn trọng người đã mắt, những sự kiện còn lại được kể đúng sự thật.
No comments yet. Be the first to leave one.