ആദ്യത്തെ 172 വരികൾ.
Hãy cùng reo hò thêm một lần nữa cho cô nàng sinh nhật Elle Woods!
Trước đó trong Elle...
Bố mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với con.
Elle, chúng ta sẽ chuyển đến Seattle.
Con biết điều này thật đáng sợ, nhưng đây chỉ là
ngôi nhà mới của chúng ta trong một thời gian ngắn thôi.
Tôi là Elle.
Có ai xúi giục cậu làm việc này à?
- - Ồ!
- Ồ. - Ồ.
Xin lỗi. Cậu không sao chứ?
Ừ.
Seattle không phải là một bộ trang phục,
và màu hồng không phải là một tính cách.
Cậu có kết bạn được với ai không?
Thư ký trường học có được tính không?
Đó là một khởi đầu tuyệt vời đấy.
Tớ cảm thấy mình không thực sự nói cùng ngôn ngữ với bất kỳ ai ở đây.
Hãy học cho thành thạo kiểu Seattle đi.
Đây là số tiền chảy trực tiếp
vào túi của Donna và vào túi của hàng tá Donna khác tại ngôi trường này.
- Ba mươi. -
Donna! Donna!
- Donna! - Ồ, cậu chưa nghe tin gì à?
Trò hề của cậu hôm qua đã khiến Donna bị đuổi việc rồi.
Ôi, tớ thích đôi bốt của cậu lắm, Elle.
Cảm ơn. Chúng chống thấm nước đấy.
Dù ở đây chẳng cần lo đến chuyện đó.
Ôi trời, Elle.
Da cậu rám nắng quá.
Dù sao thì đây cũng là L.A. mà.
Chào Elle!
Josh nóng bỏng.
Cậu trông rất...
Nóng bỏng ư?
Chính xác.
Cô ấy kia rồi.
Ôi Elle, cậu làm cho cuộc sống trung học trở nên thật dễ dàng.
Elle Woods!
Donna?
Cô đang làm gì ở Bel Air vậy?
- -
- Ồ. -
Seattle ư?
Ước gì chúng ta có thể tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng này, Bruiser.
- - Đừng...
Không. Không, không, không, không,
- không, không, không, không, không, không. - Đợi đã cưng, đợi đã!
- Và đó đã là chiếc ghế thứ ba trong tuần này đấy. -
Bố sẽ phải vứt nó đi cùng với những cái khác.
Xin lỗi, chúng ta đang vứt bỏ đồ đạc của mình sao?
Đồ đạc mà chúng ta đã thuê ấy à?
- Con yêu, con, con đang làm nó xấu hổ đấy. -
Nếu có gì thì Bruiser đã cho chúng ta một cái cớ hoàn hảo để trang trí lại rồi.
Phải không Daddy?
- - Ông nội? Chúng ta đã quyết định thế nào về việc đó rồi?
- Bố, bố không chắc nữa. Nhưng cảm ơn con nhé, nhóc. - Ôi.
Nếu bé cưng của chúng ta không chịu đi vệ sinh ngoài trời ở Seattle,
con sẽ mang L.A. đến cho nó như cách con đã làm với phòng của Mẹ Elle.
Con đang nghĩ đến cỏ thật,
hồ bơi cho chó, đèn sưởi.
Con nghĩ họ có bán đất ở chợ nông sản hợp tác xã.
Bao nhiêu trong số những từ đó là do con bịa ra vậy?
Hợp tác xã. Nó giống như Bristol Farms ở trong một cái lều thôi.
Bố về rồi.
Người ở Seattle không muốn phẫu thuật mũi sao?
Hóa ra, người Seattle thích đủ loại mũi.
Ngay cả mũi của chính họ.
- Wow. - Mọi thứ sẽ khởi sắc
khi trào lưu grunge qua đi.
Con ngủ ngon chứ, cưng?
Trông con có vẻ hơi mệt mỏi với đống túi Birkin rồi đấy.
Con vẫn còn buồn vì cô thư ký đó bị sa thải sao?
Tất nhiên rồi. Thật tồi tệ.
Donna là một người rất tốt bụng. Cô ấy không đáng bị như vậy.
Chà, chẳng phải cô ta bị bắt vì biển thủ công quỹ và làm giả giấy tờ sao?
Ý bố là, Al Capone còn bị bắt vì tội nhẹ hơn đấy.
Nhưng trái tim cô ấy vẫn hướng thiện mà.
Tòa án của dư luận cũng từng muốn treo cổ
bố con không lâu trước đây đấy.
Nếu con muốn giúp cô ấy một tay, bố rất sẵn lòng gọi điện
- cho quản lý khủng hoảng của chúng ta. - Người đã
thuyết phục bố chuyển đến thành phố mà Chúa và Gucci đã lãng quên sao?
- -
Ừ. Ừ, chúng mình sẽ đến đó.
Chào buổi sáng, Kimberly.
Chào thứ Hai, Giấy Báo Thôi Việc.
Ồ, đây không phải là giấy báo thôi việc đâu.
Nó là vải tweed alpaca thì đúng hơn.
Cậu ta chẳng hiểu gì cả.
Tất nhiên là cô ta không hiểu rồi.
Dù sao thì,
về việc Donna bị sa thải bất công,
tớ nghĩ có lẽ chúng ta có thể tập hợp học sinh lại và làm điều gì đó tốt đẹp để vinh danh cô ấy.
Ví dụ, khi giải Oscar ngó lơ Anjelica Huston
cho phim The Addams Family Values,
tớ và bạn bè đã quyên góp tiền cho một khu bảo tồn tinh tinh.
Tớ không nghĩ cậu ấy đang đùa đâu.
Elle, tớ chắc rằng Anjelica Huston rất vui khi biết
rằng cậu và bạn bè đã tìm cách biến mùa giải thưởng của bà ấy thành chuyện của riêng các cậu.
- Ồ. - Nhưng chẳng phải cách tốt nhất
để vinh danh Donna là không khiến cô ấy bị sa thải ngay từ đầu sao?
Về cơ bản, không ai muốn bị nhìn thấy
- đi cùng cậu cả. - Ừ, cậu ấy hiểu rồi, Katie.
Dù sao thì, tớ sẽ đi vinh danh Donna bằng cách cảm thấy thật buồn bã,
còn cậu có thể đi làm bất cứ điều gì cậu cần để biến việc này thành chuyện của riêng cậu.
Elle? Tớ vừa nhận được cuộc gọi khẩn cấp của cậu.
Số 187 à?
Ý cậu là kiểu tóc xấu, hay cậu đang bị dí súng vào đầu thế?
Tớ đâu có làm mọi thứ thành chuyện của riêng mình, đúng không?
Tất nhiên là không rồi.
Cậu nổi tiếng là người không biết cách đón nhận lời khen đấy.
Đó là một trong những đức tính đáng yêu nhất của cậu.
Thôi đi.
Đợi đã,
sao cậu không ở trường?
Ồ, sáng nay có một trận động đất.
Ôi trời. Cậu đáng lẽ phải gọi cho tớ ngay chứ.
Cũng không tệ lắm.
Nó chỉ... làm xáo trộn luồng khí của chúng ta thôi.
Tớ nhớ những trận động đất quá.
Bạn gái mới của bố tớ đang lấy nó làm cái cớ
để bắt tớ chở bà ta đi khắp nơi cả ngày.
Nên giờ tớ đang đợi
bên ngoài Polo Lounge như kiểu...
Dừng lại.
Tớ vừa tìm ra cách để đưa cậu về nhà rồi.
Cosmo đang tuyển thực tập sinh một học kỳ ở L.A. đấy.
Ôi, chúa ơi.
Bố mẹ tớ chắc chắn sẽ để tớ chuyển về vì một cơ hội như thế.
- - Tớ chắc chắn sẽ được nhận
vào CULA. - Cậu có thể sống
trong nhà khách cạnh hồ bơi của bọn tớ.
Cậu biết ca sĩ mà bố tớ nghĩ là sẽ trở thành ngôi sao lớn tiếp theo không?
Cô ấy vừa mới chuyển đi. Christina...
Aguachile hay gì đó.
Được rồi. Bảo tớ
cách để thắng ngay lập tức đi.
Được rồi, tớ nghĩ cậu chỉ cần chọn từ một vài
đề bài luận này thôi. Ừm...
Mm. Ồ. Đây rồi.
"Các cô gái Cosmo bị đánh gục, nhưng họ sẽ đứng dậy lần nữa.
Khi mọi thứ trở nên tồi tệ,
bạn sẽ thực hiện màn tái xuất của mình như thế nào?"
Làm thế nào để thực hiện một màn tái xuất nhỉ?
Tớ nghĩ
cậu chỉ cần có con hoặc lên chương trình SNL.
Nhưng tớ vẫn còn trong trắng, và tớ không thể đợi đến thứ Bảy được.
Tớ có thể viết về màn tái xuất của Donna.
Tớ có thể giúp cô ấy được thuê lại.
Cô ấy thực sự xứng đáng có cơ hội thứ hai ở đây.
Đợi đã, nhưng chẳng phải chuyện đó khó lắm sao?
Cậu là Elle Woods mà.
Tớ đã thấy cậu mở sáu lon Fanta mà không làm gãy một chiếc móng tay giả nào cả.
Tớ đã làm được thật.
Được rồi, tớ có thể làm được.
Tớ sẽ lấy lại công việc cho Donna, hoàn thành bài luận này,
và bỏ lại Seattle sau lưng.
Hãy đưa cậu về nhà thôi, Elle.
- - Không.
Tớ nhớ lúc CarpetMart còn chưa nổi tiếng.
Khi Layne Staley ghé qua, thế là hết game.
Xin lỗi nhé, Liz.
Nếu nghe được ai bán vé, tớ sẽ báo cho cậu biết.
Tớ định hỏi CarpetMart là gì, nhưng tớ đoán là cậu cũng đang giận tớ.
Thực ra tớ còn chẳng chú ý đến cậu nữa.
Mà không biết, thế có tệ hơn không nhỉ?
Trong hoàn cảnh bình thường thì có đấy.
Nhưng với việc mọi người đều ghét tớ vì chuyện của Donna,
sự tàng hình lại là một thay đổi đáng hoan nghênh.
Chuyện của Donna á?
Việc khiến cô ấy bị sa thải đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.