ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Có ai không?
Có ai không?
Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây thế?
NHỮNG TÙ NHÂN CỦA ĐỊA LÝ TIM MARSHALL
BỐ MAU VỀ NHÀ NHÉ
Được lắm!
Đây là Trevante Cole, Bộ Tư lệnh Chiến dịch Đặc biệt, Đội Đặc nhiệm...
Saxo.
Tôi đang ở Căn cứ Hỗ trợ Hoạt động Clemons.
Có ai ngoài đó không?
Nếu có ai nghe thấy tôi...
Nếu có ai ngoài đó, tôi đang ở Căn cứ Hỗ trợ Hoạt động Clemons.
Tọa độ của tôi là...
2-9-3-5, cách,
8-8-0-5.
Trevante Cole, Bộ Tư lệnh Chiến dịch Đặc biệt, Đội Đặc nhiệm Saxo.
Tôi là người sống sót duy nhất của Chiến Dịch Ưu Thế.
Có lực lượng Mỹ hay lực lượng thân thiện nào nghe thấy không?
3-5, cách,
8-8-0-5.
Tôi cần trực thăng cứu hộ ngay.
Mẹ kiếp!
SƠ TÁN KHẨN CẤP. CÓ HIỆU LỰC NGAY.
gặp phải ĐỐI TƯỢNG THÙ ĐỊCH BÍ ẨN.
CHẤT LIỆU BÍ ẨN và có tính ăn mòn.
CHUYỂN ĐẾN CĂN CỨ KHÔNG QUÂN KABUL
Xâm Lăng
Cứ đà này chắc phải một tuần.
Nếu chia suất, có lẽ ta trụ được một tuần nữa.
Tôi lại phải cho máy phát hoạt động.
- Vâng. - Cẩn thận. Có lệnh giới nghiêm.
Có nhiều đứa tâm thần đóng vai dân quân.
Vâng.
Chúng tôi muốn các bạn an toàn trước khi tìm được chỗ khác.
Ý tôi là một người cần phải đến cửa hàng, vậy thôi.
Anh và tôi đi. Mang theo súng.
Vâng. Con tôi...
Tôi không biết có nên dùng súng không. Tôi chỉ muốn ở bên chúng.
Và nếu ta...
Ta có thể thử đến nhà Sander.
Họ có thể có dư đồ ăn, pin. Mùa đông, họ hay ở đây.
Họ cũng có con mà em.
Họ là người tốt nhưng em biết Bill mà.
Tôi sẽ đi.
Ôi, không...
Cô chắc chứ?
Tôi sẽ đến cửa hàng.
Chúng tôi có tiền. Ông bà cho chúng tôi ăn, ở.
Em chắc chắn không muốn anh đi chứ?
Em sẽ đi.
Chúng sẽ đỡ sợ nếu anh ở cùng chúng.
Nếu họ có kẹo gôm thì mẹ mua cho con nhé?
Ừ, nếu họ có.
Này, lại đây con.
Có yêu cầu gì không?
Chạy đi!
Mẹ nhớ cẩn thận.
Không có gì phải lo cả.
Đến lượt con.
Giờ con là trụ cột gia đình đấy.
Bố sẽ bắt được con, Sarah. Lại đây.
Này.
- Cái gì thế nhỉ? - Nhìn đằng trước kìa.
- Mau lên. - Các cậu, nhìn cửa sổ đi.
- Liệu có ai trong đó không? - Tớ không biết.
Này!
- Có ai không? - Có ai không?
Có ai trong đó không?
Các cậu.
Sô-cô-la!
- Ôi Chúa ơi. - Mau lên!
Ôi Chúa ơi.
Đói quá đi mất.
Có cả bim bim nữa! Mau lên.
Còn tuyệt hơn cả làm tình.
Mẹ cậu bảo tớ thế.
- Mau lên! - To Xác!
Ừ, cậu ạ!
Tài xế đâu?
Chắc có người đến đưa chú ấy đi rồi.
Chắc giờ chú ấy đang ở trong bệnh viện.
Nếu giờ không ở đây thì chắc chắn chú ấy ổn.
Này Jamila! Sô-cô-la!
Alf.
Alfie!
- Hả? - Này.
Cậu xem có dò được tín hiệu không. Xem có gọi được trợ giúp không.
Được rồi.
- Này! Cậu làm hỏng nặng hơn. - Khoan. Tớ có thể dò được một tín hiệu.
Các bạn đang nghe
- buổi phát thanh khẩn cấp. - Hoặc nhiều tín hiệu.
Buổi phát thanh khẩn cấp. Đây không phải phát thử.
Cậu đúng là thiên tài.
Buổi phát thanh khẩn cấp.
Đây không phải phát thử.
Xin hãy ở trong nhà và đợi thông tin tiếp theo.
Bạn đang nghe buổi phát thanh khẩn cấp.
Chuyển kênh đi. Dò tín hiệu khác hay gì đó.
- Chết tiệt. - A lô?
Ai nghe thấy không?
Có ai ở đó không? Chúng tôi bị tấn công.
Chuyện gì vậy?
JASA CƠ QUAN THĂM DÒ VŨ TRỤ NHẬT BẢN
Cái này bị sao vậy? Nhìn lại đi.
Hashimoto.
Ta cần nói chuyện.
Ta chẳng có gì để nói cả.
- Tôi sẽ gọi an ninh. - Nghe đi.
Đây không phải điều tôi nói
mà là người khác.
Tiếp tục đi. Tôi xin phép đi một lát.
Cô ấy làm gì thế?
Có thấy gì không?
Tôi không thấy gì cả.
- Wajo. - Nói gì đi.
Wajo.
Tôi đã sa thải cô rồi nhỉ?
Cô đột nhập vào đến tận đây.
Cô biết rõ bước tiếp theo sẽ là vào tù.
Đúng thế.
Tại sao?
Tiếng "wajo" đó. Nếu ta nghe được thì nghĩa là tàu Hoshi không hạ áp.
Tóm lại, vẫn còn không khí. Nghĩa là...
Nghĩa là...
họ vẫn còn sống?
Anh Hashimoto, anh kết hôn bao lâu rồi?
Chẳng liên quan gì đến việc này.
Hai mươi bảy năm.
Hai mươi bảy năm.
Dù chỉ là giả sử thôi, nếu...
anh có thể cứu vợ mình thì sao?
Anh sẽ làm gì?
Cô đã hẹn hò à?
Với ai?
Satoshi?
Ryusei?
Nhưng người đó... bạn trai cô ấy...
Emperor Hit Man là...
Một diễn viên rất kém.
Vâng.
Về phần đó, tôi hoàn toàn đồng ý.
Không chỉ cô nghe thấy gì đó trong lần truyền sóng.
Âm thanh đó.
Họ không phải người của JASA.
Họ là các nhà ngôn ngữ.
Anh đang giấu điều gì?
GIẤY ĂN - XÚP TRẺ EM MĂNG TÂY - THANH NGŨ CỐC
- Thưa cô, cô làm gì ở đây? - Cô không nên ra ngoài.
Xin lỗi. Cô biết là có lệnh giới nghiêm chứ?
- Cô đi một mình à? - Vâng.
- Cô có bị đau không? Bị thương? - Không.
- Chắc chứ? Chúng tôi có thể gọi bác sĩ. - Tôi ổn.
- Cô nghe này... - Tôi là bác sĩ. Tôi ổn.
Tôi chỉ đến mua đồ ăn.
Cô là bác sĩ à? Chúng tôi rất cần một bác sĩ nữa.
Ở đây chẳng còn gì nhiều.
- Không còn gì? - Bọn hôi của lấy hết rồi.
Chúng tôi sắp đến thành phố tiếp theo.
Có nhiều thực phẩm dự trữ cho những người trợ giúp.
Cần tình nguyện viên.
Chúng tôi rất cần một bác sĩ nữa.
Được rồi, sẽ để xe cô ở đây.
Cần hạn chế tối đa lượng xe cộ để tránh xe của chúng tôi.
Sẽ có đồ tiếp tế ở đó.
Một người của chúng tôi đi hướng này, sẽ đưa cô về.
Cô có thể ngồi xe cứu thương với các nhân viên y tế khác.
Được chứ, bác sĩ?
Cảm ơn.
Không giống như lượt khám thông thường.
Tôi tưởng lúc thực tập nội trú, tôi đã thấy hết rồi.
David Barton, bác sĩ chỉnh hình, bệnh viện St. Mary's ở Trenton.
Anee...
Angela. Angela Lockhart, bác sĩ nhi, Trường Y, Đại học New York.
Rất vui được gặp cô, bác sĩ Lockhart.
Được rồi, đi thôi. Khóa cửa lại.
CỨU THƯƠNG HẠT ESSEX
Ai đó tắt nó đi.
Sao cậu làm thế?
- Đó là cách duy nhất để liên lạc... - Với ai?
Mấy người Trung Quốc cách nửa vòng trái đất à?
Ta không biết đang có chuyện gì.
Có đấy. Được chứ?
Có tên khủng bố nổ bom ở đâu đó.
Hay thằng Nga nào đó thả bom vào người Mỹ.
Hay kẻ nào đó xả súng vào nhà thờ. Hay quảng trường. Thậm chí là trường ta.
Được chứ? Chúng làm việc này.
Người lớn toàn hủy hoại thế giới. Giờ họ lại làm thế.
Được chứ? Vẫn là chuyện cũ, đúng không?
Mọi người, ta cần về nhà.
Gì, sợ sô-cô-la rồi à?
Cậu muốn về nhà, đúng không?
Cậu nghĩ nó là gì?
Này Casp. Cậu ổn chứ?
Ừ. Tớ ổn.
Anh bạn.
Ừ, anh nghĩ đồng đội mình thấy người chết nhiều rồi sẽ quen.
Chết tiệt. Vớ vẩn.
Tôi không giỏi mấy việc này.
Nhưng chết thì dễ lắm. Anh từng nói thế với tôi.
Chết tiệt.
No comments yet. Be the first to leave one.