The first 200 lines.
- Cô à, có phải đây là thùng cuối không? - Vâng, đúng rồi ạ.
Tất cả hành lý của cô đã được chất lên xe. Cô muốn đi chứ?
Il Mare
Xin chào.
Dì à, cháu đây.
Không đâu. Cháu thực sự thích ngôi nhà này
và cháu đã đặt tên cho nó rồi đó.
Vâng ạ.
À, dì có biết ai đã thiết kế ngôi nhà này không ạ?
Nó không có vẻ gì là được thiết kế bởi một công ty thông thường cả.
Vâng ạ.
À, cháu hiểu...
Nhân tiện, cháu cám ơn về đồ nội thất
và dàn âm thanh ạ. Chắc rồi ạ.
Chắc chắn, vâng ạ.
Cháu sẽ gọi cho dì sau.
Vâng ạ.
Cô khỏe không ạ?
Tôi mới đến đây, nhà số 302...
Cô khỏe không ạ? Cô thế nào rồi ạ...
Cô khỏe chứ ạ!
Nước chưa sôi à?
Chà! Chúng trông khá là ngon đấy.
Tôi đã xắt vào cà rốt và hành tây.
Xong rồi đây.
- Một, hai, ba - Một...
- Kéo! - Kéo!
- Cứu với! - Tuyệt! Tuyệt quá!
Bắt đầu lại đi.
Từ phần "Giáng Sinh Vui Vẻ", chúng ta sẽ bắt đầu lại.
- Đi tắm rửa thay quần áo đi! - Làm cho đúng đó!
- Chúng ta sẽ bắt đầu lại. - Tôi bận rồi.
Giáng Sinh Vui Vẻ!
Giáng Sinh Vui Vẻ! Giáng Sinh Vui Vẻ!
Giáng Sinh Vui Vẻ!
Giáng Sinh Vui Vẻ!
Giáng Sinh Vui Vẻ và Chúc Mừng Năm Mới!
Tôi là người đã ở ngôi nhà này trước anh.
Tôi thực sự muốn nhờ anh làm một chuyện.
Tôi đang chờ một vài lá thư.
Cho nên nếu anh nhận được lá thư nào gửi cho tôi,
anh có thể chuyển giúp cho tôi được chứ?
Tôi rất cảm kích anh.
Ngày 21, tháng 12, năm 1999.
Chúc anh may mắn trong "Il Mare". Kim Eun Joo.
À, những vết chân chó con
chúng ở đó ngay cả trước lúc tôi chuyển đến.
Tôi đã cố nhưng không thể xóa chúng.
Vậy nên, sẽ sớm quen thôi.
Xin chào?
Ồ, là cậu à Ji Won.
Không, chỉ là mình đang đợi điện thoại...
Anh ta thực sự là một kẻ xấu, phải vậy không?
Giáng Sinh Vui Vẻ.
- Xin chào. - Chào.
Ở đây có thuốc lá chứ?
Nó ở ngay kia. Anh tự lấy đi nhé.
À, cái trước nhà anh nó ghi gì vậy?
viết bằng ngôn ngữ ngoài hành tinh hả?
À, nó ghi là "Il Mare" nghĩa là "Biển".
Biển...
Anh có biết biển là gì không?
Tôi có thể học theo thời gian.
Có ai đã sống ở ngôi nhà của tôi trước đó không?
Ý anh à sao? Dì anh vừa mới hoàn thành xây dựng cách đây 1 tháng.
Đó là một ngôi nhà mới cáu!
- Bữa ăn sẵn sàng rồi cưng. - Được rồi.
Này, nếu anh muốn trốn tránh chúng tôi, thì đừng có để lại dấu vết ở đây và ở kia.
Em có đem một vài việc mà anh đã để lại trường.
Em không thể gọi đó là công việc được!
Muốn uống chút trà không?
Seung Hyun à, em sẽ rời khỏi đây hôm nay.
Em đang trên đường ra sân bay, tiện thể ghé qua.
Vậy thôi à? Tốt hơn là em nên đi ngay đi.
Em thực sự biết ơn về những gì anh đã làm cho em.
Học hành chăm chỉ vào khi em đến chỗ mới đó.
Em tốt hơn là học cách mở lòng ai đó.
Sắp đến giờ bay rồi.
Chúng ta đi thôi.
Anh có một ngôi nhà đẹp đó.
Tôi sẽ lái xe đến vào dịp khác.
Chúng ta đi.
Này!
Này, này!
Chó con!
À, mấy dấu chân chó con,
chúng đã ở đó ngay cả trước khi tôi dọn đến.
Tôi đã cố nhưng không thể xóa chúng.
Vậy nên, sẽ sớm quen thôi.
- Xin chào. - Ồ, là cô à, cô "Il Mur".
Là "Il Mare", không phải "Il Mur".
À, với tôi thì nó cũng như nhau!
Đã có ai dọn đến "Il Mare" chưa ạ?
Chưa, nó vẫn còn trống.
Cho phép cháu nhìn xung quanh nhé?
Chìa khóa đây, ở ngay kia.
- Xin chào. - Chào.
Anh có muốn chút mì không cưng?
Ừ, với bánh gạo nữa nhé.
Tôi báo cho cô biết điều này vì cô có vẻ như
đang chờ đợi một lá thư đặc biệt.
Tôi là người đầu tiên bắt đầu sống ở đây,
và tôi nghĩ cô đã gửi thư nhầm địa chỉ rồi.
Tôi nghĩ cô nên kiểm tra lại địa chỉ
vì cô đã bảo sẽ có
một lá thư đặc biệt gửi cho cô mà.
Ngày 28, tháng 12, năm 1997. Han Seung Hyun.
Tái bút: Làm thế nào cô biết ngôi nhà này được gọi là "Il Mare"?
Tôi không biết tại sao lá thư này lại được gửi đến anh nữa.
Tuy nhiên nếu anh đang đùa giỡn,
xin anh hãy bỏ tất cả những lá thư về chỗ mà anh đã tìm thấy chúng được chứ?
Cám ơn anh.
Ngày 29, tháng 12, năm 1999. Kim Eun Joo.
Anh không thực sự nghiêm túc về việc gửi thư
từ năm 1997, phải không?
Kim Eun Joo à?
À, anh biết đó, hôm nay là ngày cuối cùng của thể kỷ 20.
và em cũng muốn ra ngoài đi chơi như mọi người.
Nhưng mà, em phải làm việc, em đoán vậy...
Mình sẽ ở lại đây cho.
- Thật chứ? - Nói tiếp đi.
Chào anh? Anh muốn gặp nhau ở đâu?
- Tôi đã đọc bảy cuốn. - Hết 2,100 won.
- Của cô đây. - Cám ơn. Tạm biệt.
Một thiên niên kỷ mới đang đến!
Sao chúng ta không cùng nhau đếm ngược nhỉ?
10... 9... 8... 7... 6...
- 5... 4... 3... 2... 1...! - 5... 4... 3... 2... 1...
Một thiên niên kỷ mới đã đến.
Jung Sook à...
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra
nhưng thư của cô cứ được gửi vào hộp thư của tôi.
Tốt hơn là cô nên tìm cách nào khác
để nhận lá thư đặc biệt mà cô đang chờ đợi.
Ngày 7, tháng 1, năm 1998. Han Seung Hyun.
Tái bút: Đây thực sự là năm 1998. Tôi đang sống ở năm đó.
Kim Eun Joo!
Cậu là người biểu diễn trên radio. Mình là chủ tiệm truyện tranh.
Mình, không phải cậu, phải nói cho cậu biết
những câu chuyện hư cấu, và đó là cách đúng đắn!
Nhưng mà, việc này khá là kỳ lạ...
Thôi được rồi, mình đã đọc nhiều truyện tranh hơn cậu.
Năm 1998 à.
Xin chào...
- Eun Joo à. Ngoài trời đang có tuyết rơi kìa! - Thật hả?
Là thật...
Cậu còn nhớ cái ngày mà tuyết rơi rất nhiều không?
Cậu và tớ đã suýt hôn nhau...
Ờ, ý cậu là cái hôm hai đứa bị cảm nặng đó hả?
Ừ, nhưng dù sao thì mình thật sự thích nó đấy.
Mình chưa bao giờ thấy tuyết rơi trong suốt khoảng thời gian mình sống ở đảo Che-ju cả.
Ngày mai cậu trông hộ cửa hàng dùm mình nữa được không?
Được rồi, chắc chắn.
- Vậy được, tạm biệt. - Chào cậu.
- Đến lúc kết thúc rồi các chàng trai. - Chắc rồi.
Anh Han. Đang làm gì vậy? Hãy về thôi!
Được rồi.
Sao anh lại nhìn lên trời vậy?
Tôi đang nghĩ cách che phủ những thùng công-tai-nơ
Hôm nay không có dự báo thời tiết tuyết rơi.
- Sao chúng ta không làm vài ly nhỉ? - Nghe tuyệt đấy!
Từ ngày 9, tháng 1, năm 1998. Tuyết sẽ rơi rất nhiều.
À...
Nếu anh thật sự sống vào năm 1998, chúc một ngày tốt lành nhé.
Ồ, nhưng mà nên cẩn thận cảm nặng đó!
Bởi dịch cúm mùa này đang tràn lan.
Như cô có đề cập đến trong thư đó thật sự tuyết rơi rất nhiều vào ngày 9 tháng 1.
Tôi cũng bị cảm lạnh y như cô đã nói.
Đó thật là một điều kỳ lạ.
Nhưng sẽ dễ dàng tin rằng cô là nhà tiên tri hoặc là bà thầy bói
hơn là tin rằng cô đang sống vào năm 2000.
Nhà tiên tri hoặc là bà thầy bói à?
Tôi đã bảo anh đừng để bị cảm lạnh mà.
Điều đó cũng khó tin đối với tôi như việc anh đang sống vào năm 1998 vậy.
Tuy nhiên anh không có vẻ gì giống với người sẽ viết những cái này để vui đùa cả.
Tôi muốn trở thành một nhà tiên tri hay bà thầy bói thực thụ,
để tôi có thể hỏi xem điều gì đang xảy ra.
Nhân tiện, anh có muốn gửi cho tôi lá thư nếu nó đến không?
Chúng ta đi thôi.
Tôi có thể ghé qua thêm một nơi nữa không?
Không được đâu. Mai là hạn chót thi đua rồi.
Tôi sẽ giúp anh vượt qua mỗi tối mà.
Sao anh lại dừng xe vào giữa đêm ở cái nơi mà chưa được xây dựng xong vậy?
- Này! Nó thực sự chưa xây xong mà! - Gì cơ?
- Cô ấy trông như thế nào nhỉ? - Ai cơ?
Người sống ở đây!
Anh đang nói về cái gì thế? Ai sẽ sống dưới công trường cơ chứ?
Này! Han Seung Hyun.
Cola! Đến giờ cho cá ăn rồi.
Có một điều nữa làm tôi tò mò...
Một con cún con à? Được nhắc với tên Cola,
Tôi nghĩ anh sống ở "Il Mare" trước tôi.
Thế thì tại sao anh không đem theo nó với anh khi chuyển nhà chứ?
Khi tôi chuyển đến "Il Mare",
con cún đó cứ lòng vòng quanh ngôi nhà.
Có phải nó là con ngủ như là người phải không?
Cún à! Mày là Cola hả?
Cola! Này, Cola!
Tôi đoán thời gian đã bị xoắn ở nơi nào đó.
Nếu cô và tôi sống trong cùng một vùng thời gian,
No comments yet. Be the first to leave one.