The first 200 lines.
DỰA TRÊN NHỮNG SỰ KIỆN THỰC TẾ
Không thể tin nổi.
Ai đã làm ra thứ rác rưởi này?
- Sven! - Gì thế?
Tự lại nhìn đi!
Tôi cần gọi điện thoại!
BỘ NGOẠI GIAO
Chết tiệt!
- Vào ngày 15 tháng 7 năm 1942… - Chúa ơi!
…tiếng chuông báo động rằng Đức đã tiến hành xâm lược Thụy Điển.
Chiến tranh đến rồi!
Là quân Đức!
QUỐC VỤ KHANH
- Chúng đã tấn công! - Lạy Chúa.
Chúng đang tới tấn công ta.
- Ta phải báo cho Bộ trưởng Ngoại giao. - Rõ.
BỘ TRƯỞNG NGOẠI GIAO
Ta đã làm gì sai? Chúng ta đã làm mọi điều họ yêu cầu.
Gọi đến đại sứ quán Đức cho tôi.
Chúa ơi…
Hẳn rồi, sao họ phải chừa Thụy Điển ra chứ?
Na Uy, Đan Mạch, Bỉ, Hà Lan…
- Xin chào? - Chào buổi sáng.
Tôi đang gọi hỏi một số thông tin.
Về vụ tấn công của nước ngài vào Thụy Điển sáng nay.
Anh đang nói chuyện gì thế?
Fritz! Phía Thụy Điển nghĩ ta đang tấn công họ.
BÁO ĐỘNG SAI
- Gì cơ? - Lũ ngốc!
Xin thứ lỗi.
Vậy… Thưa ngài Bộ trưởng.
ĐẦU MỐI THỤY ĐIỂN
Tôi sẽ quay lại…
Năm 1942, Thụy Điển là quốc gia đơn độc nằm giữa các quốc gia bị Đức chiếm đóng.
Họ tuyên bố trung lập nhưng tuân theo hầu hết yêu sách của Hitler.
Quân đội Đức được phép đi qua đất nước này.
Công nghiệp Thụy Điển cung cấp cho quân đội Đức quặng sắt và vòng bi.
Ở thời điểm này, hầu như không ai bên ngoài nước Đức
biết chuyện gì đang xảy ra với người Do Thái.
Người Do Thái? Bọn tôi khá bận rộn để thắng cuộc chiến chết tiệt này.
Người Thụy Điển không đến nỗi bận như vậy.
THỦ TƯỚNG
Ngài Thủ tướng!
Một trường hợp liên quan người Do Thái à? Hãy đưa nó cho Bộ trưởng Ngoại giao.
Người Do Thái?
Tôi đang trên đường đến Solvalla. Đưa nó cho Södertröm.
Vào nước ta à? Không. Đưa cho Gösta.
Gösta?
Engzell bên Pháp chế. Dưới tầng hầm.
Ông ấy xử lý việc xin tị nạn.
VỤ PHÁP CHẾ
Bố, Göran nói bố làm việc cho Hitler.
- Bố làm gì ạ? - Không đúng chút nào.
Bố làm việc trong ngành ngoại giao.
Là gì ạ?
Có nhớ lúc con đá bóng vào phòng khách nhà Jonsson chứ?
- Có ạ. - Vâng.
Jonsson rất tức giận, nhưng con đã không đến đó nói chuyện.
Bố đã đến, và lo liệu mọi chuyện.
Đó là ngoại giao.
Bố nói chuyện với hàng xóm của Thụy Điển để ngăn sự thù địch.
Con tưởng bố đóng dấu giấy tờ ở dưới tầng hầm.
Nào.
Đi thôi.
Bố đã nói gì với Jonsson?
Chà… bố phải dùng chút phong cách và sự khéo léo.
Không hề!
Bố tới đó với một cái bánh bông lan. Bố gọi đó là ngoại giao à?
Ta có thể đồng ý không chạm vào ống nghe không?
Để nghe tin tức chứ không phải thứ ồn ào kinh khủng của người Mỹ này.
Được thôi.
Vậy bố nướng bánh bông lan cho Hitler à?
VỤ PHÁP CHẾ
Ồ.
Tôi tìm Engzell ở đâu?
Xin chào. Anh ấy ở trong đó.
Cái này cho anh đây.
Hồ sơ Do Thái.
- Cô Johansson? - Cảm ơn. Lại một trường hợp nữa.
Gösta Engzell là người đứng đầu Vụ Pháp chế trong sáu năm,
nghĩa là ông ấy cũng ở đó vào năm 1938,
khi Thụy Điển thuyết phục chính quyền Đức
đóng dấu chữ "J" vào hộ chiếu của người Do Thái Đức.
- Cảm ơn. - Cảm ơn nhiều.
Bạn có thể tự hỏi tại sao tôi lại nói về Gösta.
Ông ấy vô danh.
Tôi có thể tìm rượu sâm-panh ở đâu nào?
Nhưng hãy theo dõi và bạn sẽ thấy điều mà một người vô danh có thể làm.
Tất cả đã xảy ra một năm trước khi tôi gặp Gösta.
LẠI LÀ
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Tên tôi là Rut Vogl.
Hôm nay là ngày đầu của tôi.
Xin ngài hãy xem những cái tên. Tôi cần đưa gia đình đến đây.
Tôi thực sự hiểu hoàn cảnh của anh,
nhưng chúng tôi có luật và quy định phải tuân theo, và chúng tôi…
Đó là đường ống nước thải. Cô sẽ quen với nó thôi.
Chào mừng tới Vụ Pháp chế.
- Sáu mét. - Anh hãy viết nó xuống nhé?
Đó là một lý do khác.
Cái này… Cái này không tốt cho sức khỏe.
Để tôi giới thiệu cô Rut Vogl.
Bàn của cô ở đằng kia.
- Vogl? - Phải.
- Phải… - Phải, Vogl. Cô ấy là người Đức.
Ồ, cô ấy người Đức?
- Bên SS đang bắt giữ người Do Thái. - Rất nhiều tin đồn đang lan truyền…
Đó không phải tin đồn.
Xin lỗi, tôi có cuộc họp khác.
Hãy lên lịch hẹn, và chúng tôi sẽ xem xét việc này nhé.
- Ngay bây giờ, ta không thể làm gì cả. - Được rồi…
- Để tôi tiễn anh. - Không cần.
Chị sẽ tham gia họp nội bộ với tôi.
Không, Rut Vogl sẽ họp.
Rut Vogl là ai?
Cô ấy sẽ thay thế tôi khi tôi nghỉ hưu.
Xin chào!
Đây là kích thước văn phòng.
Anh Engzell, đừng quay lại mà không được hứa sẽ có văn phòng lớn hơn.
Có báo cáo về tình hình bất ổn hơn ở Na Uy.
Khoảng một trăm người Do Thái vừa bị bắt.
Người Na Uy cấm báo chí viết về việc này.
Nils Erik, anh sẽ đảm bảo báo chí Thụy Điển cũng vậy.
Vâng. Tất nhiên rồi.
Nils Erik Eklund, biệt danh "Nils-Kiểm duyệt" …
NILS-KIỂM DUYỆT
…phụ trách tự kiểm duyệt của Thụy Điển thông qua Cơ quan Thông tin Nhà nước.
Mọi bài báo liên quan đến chiến tranh phải được Nils Erik phê chuẩn.
VŨ KHÍ ĐỨC VẬN CHUYỂN QUA ĐẤT NƯỚC
KIỂM DUYỆT
Tôi kiểm soát được việc này.
- Chúng tôi đã siết chặt. - Tốt.
Hitler được cho là đã đặc biệt giận dữ với Thụy Điển gần đây.
Vì báo chí.
Được rồi.
Với điều đó, chúng ta có thể kết thúc cuộc họp hôm nay.
Ồ, đúng rồi.
Anh Engzell cũng có báo cáo cho chúng ta.
Anh Engzell.
Xin lỗi, nhưng tôi phải đi đây.
Có lẽ nhiều người khác cũng vội tham gia các cuộc họp khác nữa.
Nếu vậy, hoàn toàn có thể thông cảm.
Tôi chỉ có thể nói là rằng trong tháng Tám và tháng Chín,
chúng ta có nhiều hồ sơ tốt bị từ chối
bởi Văn phòng Nhập cư.
VĂN PHÒNG NHẬP CƯ
Anh Engzell đang ám chỉ gì vậy?
Rằng áp lực lên chúng ta đang tăng lên từng ngày.
Và chúng tôi gặp vấn đề với không gian văn phòng.
Anh muốn trao đổi về diện tích văn phòng anh sao, anh Engzell?
Ở đây ư?
Cơ bản anh ta nói thế. Tôi cho là cần cân nhắc thêm vài thông số…
Không. Vậy chưa được.
Phòng tắm của Södertröm hẳn lớn hơn cả văn phòng chúng ta!
Bình tĩnh. Anh ta không có phòng tắm. Anh biết mà.
Không ư?
Anh bảo họ là ta chết ngạt dưới này chứ? Đúng nghĩa đen luôn.
Trong phân!
Thảo luận việc này sau nhé?
Cảm ơn.
Engzell có lãnh sự quán Oslo ở đường dây số hai.
Anh nghe đi.
- Bình tĩnh. - Tôi bình tĩnh mà!
Bình tĩnh! Tôi đang cố… Anh có ý gì hay hơn không?
Engzell đây.
Đây là Westring. Xin chào.
LÃNH SỰ OSLO
Anh khỏe không?
Cảm ơn vì đã hỏi. Tôi rất tuyệt.
- Ừ… - Vậy…
Tôi cho là anh đã nghe về những người Do Thái bị bắt vào cuối tuần.
Tất cả người Do Thái nam ở Trondheim.
- Cùng khoảng 100 ở Oslo này. - Có, nhưng…
Họ sẽ sớm được thả, phải không?
Một trong số họ là công dân Thụy Điển.
Tôi muốn sự cho phép của anh để gửi một công hàm
cố gắng yêu cầu thả người này.
THƯ NGOẠI GIAO TỪ CHÍNH PHỦ NÀY TỚI CHÍNH PHỦ KHÁC
À…
Xin đợi một chút.
Thật vô nghĩa! Mọi thứ đều vô nghĩa!
Nói chuyện với Engzell cũng chẳng ích gì!
Vậy ta phải làm gì? Giờ ta phải làm gì? Ta không thể dựa vào anh ta!
Anh ta còn không dám nói chuyện với Södertröm!
- Xin chào? - Chúng ta phải tự làm. Ta phải hành động!
- Chúng ta cần… - Ta cần hành động!
Phải, nhưng… Ta cần bình tĩnh.
Vâng, a-lô?
Không, tôi không cho rằng điều đó là phù hợp thời điểm này.
Chỉ một người mà!
Cảm ơn đã gọi.
- Tới cấp cao hơn! - "Cấp cao hơn"?
- Södertröm? - Ừ.
Tôi nghĩ dù gì anh Westring cũng nên nộp công hàm.
Stockholm đã nói khá rõ ràng. Chính chị đã nghe thấy.
Một công dân Thụy Điển bị bỏ tù oan!
Anh sợ bị mắng à?
Sợ ư?
Anh Engzell.
Chúng tôi đã thảo luận mọi thứ…
No comments yet. Be the first to leave one.