The first 200 lines.
Tóm tắt "Van Helsing"...
Đây là căn nhà nơi tôi đã lớn lên.
Tôi đã gặp một số kháng quân trong vòng một tháng trở lại đây.
Họ nói là nên đến Denver.
Trại mà Sheema đang bị giam giữ cũng nằm trên đường đến Denver.
Dylan có lẽ cũng ở đó.
Cho phép tôi xóa sổ bọn kháng quân một lần và mãi mãi!
Cô sẽ không làm gì cả.
Vậy còn người phụ nữ đó thì sao?
Điều đó đang được xử lý.
Susan đã bị yếu đi.
Cô biết rằng chuyện đó nguy hiểm.
Hãy nói với cô ấy sự thật!
Chúng tôi không phải kẻ giết người. Karma sẽ lo liệu phần còn lại.
Ahhhhhhhh!!!!!!!!!!!
Aaaah!!!!!!
Aaargh!!!
- Chết tiệt. - Cậu không sao chứ?
Chúng ta phải đi nhanh.
Chúng ta đều biết những gì ông ta có thể làm khi còn là một con người.
Còn khi là ma cà rồng thì, tôi không muốn biết đâu.
Lại đây.
Không có sự lựa chọn nào đâu.
Chúng ta sẽ phải chiến đấu.
Không, chúng ta chạy. Chúng ta đã tự xoay đủ thời gian cho mình.
Khỉ thật!
Này
Này!! Mohamad!
Sam, ông sẽ phải bỏ qua chuyện này đi!
Đến đây nào, để tôi có thể làm xong chuyện này một lần và mãi mãi!
Ông ta còn đang chờ đợi điều gì nữa?
Tôi đoán là tôi đã đúng.
Dù là con người hay ma cà rồng, Sam đều sợ nước.
Được rồi, đi nào.
Tôi sẽ tìm ra các người!
Tôi sẽ giết các người!
Tôi có thể nghe thấy các người!
Tôi nghĩ là chúng ta đã thoát được ông ấy.
Ông ấy sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Nếu không có máu ông ấy sẽ không duy trì việc truy lùng quá lâu
Phải, nhưng Sam rất thông minh và cứng rắn. Ông ta sẽ tìm ra cách để tồn tại.
- Này, hãy để tôi xem vết thương. - Gì thế này?
Chết tiệt.
Adrenaline đã được bơm trở lại đó. Tôi còn không cảm thấy.
Cậu biết không, nó không quá sâu không cần phải khâu lại.
nhưng chúng ta cần phải băng bó nó.
Khỉ thật!
Tôi đã từng gặp chuyện tệ hơn nữa kia.
Đó không phải là điều tôi lo lắng.
Chết tiệt! Việc này giống như là để lại dấu vết cho ông ta!
Chết tiệt.
Được rồi đó.
Màn đêm sẽ buông xuống ngay thôi và chúng ta cần có một kế hoạch.
Tôi biết một nơi cách đây vài dặm về phía dưới đó.
Chúng ta phải tiếp tục di chuyển.
Được đấy.
Được rồi. Cảm ơn cô.
Lúc nãy, làm sao cậu biết ông ta sợ nước?
Ông ấy kể với tôi, khi còn là một đứa trẻ suýt nữa thì ông ấy đã chết đuối.
Vậy là ông ấy ghét nước từ lúc đó.
Có vẻ không có ai.
Vậy là tốt.
Cậu đã từng ở đây sao?
Phải, đến đây nghỉ ngơi vào mùa hè.
Từng nhận được huy chương kiểm lâm.
Làm hướng đạo sinh phải không?
Chuẩn rồi!
Sao thế, không tin à?
Trông cậu không giống như những gì có trong hồ sơ của cậu.
Gì nào, nghe như tôi thuộc tầng lớp trung lưu da trắng phải không?
Cô cũng biết là những người da đen cũng có sở thích riêng chứ?
Tôi biết mà.
Cậu chỉ... Cậu không làm tôi thất vọng như ai đó.
Cái gã mà cứ thích làm theo mệnh lệnh ấy.
Cậu biết hắn ta đấy.
Bây giờ tôi khác xưa nhiều lắm
Lúc mà trước tất cả những chuyện này.
Chúng ta sẽ an toàn khi ngủ ở đây đêm nay.
Tôi đã không kể với Sam về nơi này.
Thế còn ngày mai thì sao?
Ta sẽ làm gì?
Chúng ta đang ở đây.
Phần sau của vùng Rampart Ridge.
Có một đường mòn dài vài dặm về phía đông bắc.
Nếu chúng ta đi theo đó,
ngang qua trang trại ngựa cũ kỹ này,
chúng ta có lẽ sẽ đến được trại khi đêm xuống.
Rồi sao?
Tôi không biết. Tôi chỉ tùy cơ ứng biến.
Nghe này, tôi đã không nói điều này với cô khi chúng ta đang ăn
vì tất cả những chuyện điên rồ đã xảy ra,
nhưng tôi thực sự vui mừng vì chúng ta lại gặp nhau.
Tôi cũng vậy.
Làm sao cậu lần theo dấu vết chúng tôi được?
Đó có phải là do may mắn, hay... là gì?
Tôi đã theo các cô và sau đó tôi nghe thấy tiếng chuông
và rồi tôi bị ốm.
Emma là người đã đưa tôi đến đó nhưng...
Sam là người đã tìm thấy tôi.
Cậu cảm thấy có lỗi
Về chuyện xảy ra với Sam à?
Phải, ông ấy là bạn của tôi.
Một người bạn đã giết rất nhiều người bạn khác.
Cô nghĩ rằng tôi không biết điều đó sao?
Nghe này, dù ông ta từng là gì, và dù cho ông ta đã trở thành cái gì.
Ông ấy đã luôn luôn trông chừng giúp tôi.
Tôi nợ ông ấy mạng sống này.
Chuyện đó như thế nào?
Không lâu sau khi chị gái của tôi và tôi được tự do.
Chúng tôi bắt đầu đi cùng với đoàn người kia.
Chị ấy và một vài người khác đã đi ra ngoài để tìm kiếm thức ăn
và họ đã bị bắt gặp trong cửa hàng tạp hóa cũ này bởi đám vệ binh của Dimitri.
Tôi đã cố gắng cứu họ, tôi và một vài người khác,
nhưng lũ ma cà rồng đã ở đó.
Đã giết tất cả mọi người. Tôi gần như chảy máu đến chết.
Sam đã tìm thấy tôi,
thoi thóp.
Ông ấy chăm sóc tôi. Cho tôi ăn.
Ngoài Sheema ra, Sam gần như là gia đình của tôi.
Việc nhận ra ông ta là kẻ giết người và bây giờ là một trong số chúng...
Sam đã nói một chuyện gì đó trong rừng ngay trước khi chúng ta thoát khỏi ông ta.
Ông ta đã nói "hãy kể cho cô ta nghe sự thật".
sự thật gì vậy, Mohamad?
Ông ta chỉ đang cầu xin tha mạng thôi.
Cố gắng trì hoãn vài giây để chúng ta thay đổi ý định về việc chúng ta định làm
Và nó đã có tác dụng.
Ông ta đã lừa tất cả mọi người.
Này, cậu đâu thể biết trước được điều đó
Đúng không? Chúng ta tin tưởng người khác và...
đôi khi chúng ta nhận lấy trái đắng.
Mohamad, tôi... tôi không biết làm sao mà chúng ta cứ tin người
Nhưng tôi biết rằng nếu chúng ta không tin tưởng ai đó
thì chúng ta cũng không khác gì lũ ma cà rồng đâu.
Cô nên tắt đèn đi.
Bất kỳ tia sáng nào cũng có thể bị nhìn thấy từ xa.
Đặc biệt là đối với lũ ma cà rồng.
Các tòa nhà đều trống rỗng.
Bọn người đều đi hết rồi.
Cô ta đã ở đây, ở Eden, với những người khác.
Làm sao chúng biết chúng ta đang tới?
Chúng hẳn đã được cảnh báo.
Cảnh báo?
Cảnh báo?
Bởi ai?
Ngươi phải không?
Không bao giờ!
Nơi đây từng là nhà của ngươi.
Ngươi để cho những con người ở đây sống.
Có lẽ ngươi trung thành với chúng hơn ta.
Không!
Không, hãy lắng nghe tôi.
Một trong số chúng ta mà đã được người phụ nữ đó biến đổi trở lại là người,
Tôi đã cắn cô ta.
Cô ta không bị biến đổi nữa!
Cô ta đã miễn nhiễm.
Tôi biết nhiều điều.
Và tôi sẽ làm bất cứ điều gì cho ông, Julius.
Bất cứ điều gì.
Ngươi sẽ chết vì ta chứ?
Ông biết tôi sẽ có thể chết vì ông.
Hãy đốt hết những ngôi nhà đó.
Săn lùng chúng!
Săn lùng tất cả!
Chúng ta đi đâu bây giờ?
Càng xa Eden càng tốt.
Không hẳn là một khẩu Beretta, nhưng nó sẽ dùng được.
Này, chúng ta phải dự liệu trước rằng ta có thể đến đó trước khi trời tối không
Này.
Cô ổn chứ?
Cậu đã thoát ra khỏi cái trại đó bao lâu rồi?
Tôi không chắc, khoảng một hoặc hai tháng?
Làm sao cậu biết được cô ấy vẫn ở đó?
- Sheema hả? - Ừ.
Um... bởi vì.
Đợi đã, sao thế?
Tôi cảm thấy như tôi đang tìm kiếm Dylan
mà không thực sự có một kế hoạch nào cả.
Và tôi đang nói cô nghe rằng có nhiều tòa nhà ở trong khu trại đó.
- Nơi họ giam giữ trẻ em... - Nghe này, linh cảm của tôi đấy, ok?
Linh cảm của tôi mách bảo rằng cô ấy không có ở đó.
Tôi xin lôi. T-Tôi thấy thiếu xót cái gì đó mà tôi không thể nhận ra là cái gì.
Cô không thể làm thế với tôi Vanessa.
Tôi tưởng chúng ta cùng nhau làm việc này.
Chúng ta vẫn có thể.
Được rồi, tôi sẽ không đi rong hàng ngàn dặm tới Denver
còn chị gái tôi chỉ cách có nửa ngày đường.
Mohamad, cô ấy có thể ở đó, cũng có thể không có ở đó, ok?
Dù sao còn có khả năng thì vẫn hơn là không có tin tức gì cả.
Ok, nghe này...
Chúng ta thực tế phải đi ngang qua trại đó
để đến được Denver.
Vậy thì sao không thử kiểm tra xem có mất gì đâu?
Chúng có thể bắt được tôi lần nữa.
Và tôi có thể sẽ không thoát được nữa.
Lỡ như vậy thì sao hả?
Rồi làm thế nào tôi tìm Dylan được?
Và ở đây tôi đã bắt đầu nghĩ chúng ta đang trở thành một gia đình.
Tất cả những chuyện về niềm tin này nọ.
Vậy được thôi nếu cô thấy không đáng để tin tưởng.
Ta hiểu rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.