The first 200 lines.
Tôi đã từng đánh với những thứ không thể tưởng tượng được
khi bảo vệ thế giới này.
Tôi đã giao chiến với những tên bạo chúa ngoài hành tinh,
đánh bại những nỗi ác mộng từ cõi sâu.
Mặt đối mặt với những vị thần cổ xưa...
nhưng cho dù đối mặt với mối nguy nào đi nữa,
Tôi biết rằng tôi không phải một mình đối mặt.
Darkwing.
Aquarus.
War Woman.
Green Ghost.
Red Rush.
Martian Man.
Immortal.
The Guardians of the Globe.
Hôm nay, chúng ta đã mất đi những gã khổng lồ vĩ đại,
người bảo vệ,
anh hùng,
và để lại cho chúng ta hoài nghi...
Giờ đây ai sẽ cứu chúng ta?
Tôi sẽ làm điều đó,
và những người có sức mạnh khác như tôi.
Những anh hùng mới đáp lại lời kêu gọi này.
Những chiến binh mới sẵn sàng đánh đổi mọi thứ
để giữ cho hành tinh này được an toàn.
Tất cả được truyền cảm hứng từ các linh hồn vĩ đại này
đã đi trước chúng ta.
Các bạn sẽ có nhứng lúc ngờ hoặc,
về nỗi sợ,
về sự không chắc chắn,
nhưng trong những khoảnh khắc ấy, hãy có niềm tin...
và nhìn lên trời cao.
Chúng ta phải để mọi người trải qua
nỗi đau này nữa sao?
Bữa vừa rồi chỉ là trình diễn,
nhưng công chúng không thể được biết
nơi mà xác của những người này được chôn.
Những kẻ đào mồ.
Lạy chúa.
Tôi chưa bao giờ là một thành viên chính thức của Guardian of the Globe,
nhưng chính Guardians đã chào đón tôi
khi tôi lần đầu bước chân lên hành tinh này.
Họ là các đàn anh.
Là chiến hữu của tôi.
Là bạn bè tôi.
Họ biết được sự thật của cuộc sống tàn nhẫn này.
Martian Man bị trục xuất khỏi hành tinh mình.
War Woman đến từ một thời đại khác.
Darkwing...
Chà Darkwing, anh ấy là một người đơn độc.
Đó là một sự hiếm hoi, may mắn với chúng ta
đã gặp được những người có cùng chung chí hướng,
hiếm hoi hơn nữa khi người ta chấp nhận nó.
Tôi mong rằng họ sẽ yên nghỉ,
và hơn hết họ sẽ được yên nghỉ cùng nhau.
Bỏ tay ra khỏi tôi!
Olga, làm ơn, bình tĩnh lại.
Các người còn không để tôi nhìn mặt anh ấy.
Josef cuối cùng đã yên nghỉ,
và tôi vẫn không thể nhìn anh ấy!
Mẹ nên...
Vâng.
Cậu ổn chứ?
Mình ư? Tớ... tớ không biết nữa.
Nó cứ như một giấc mơ.
Đó có thể đã là mẹ mình,
đang đặt bố mình xuống trong những hố này,
hoặc là mình.
Nếu chuyện này có thể xảy ra với Guardians of the Globe,
điều đó có nghĩa không ai trong chúng ta là...
Đây là đám tang riêng, Darkblood.
Chưa bao giờ được mời.
Vẫn có mặt.
Anh muốn gì?
Giống như anh.
Tìm các manh mối. Tóm tên sát nhân.
Đem ra công lý.
Và cho bản thân mình thêm vài năm không phải quay lại địa ngục.
Đừng giả vờ anh làm điều này vì anh thực sự quan tâm.
Anh chỉ không muốn về nhà mà thôi.
Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ biết lý do tại sao.
Tôi đã kể hết cho Cecil tất cả những gì tôi biết.
Không thấy gì. Không nghe gì.
Bị tập kích ở trong bóng tối.
Để mặc chết.
Anh đang nói bóng gió gì hả?
Không có ý xúc phạm.
Cuộc hội thoại có ẩn ý như con người tôi không làm được.
Nếu anh nhớ ra chuyện gì...
Tôi sẽ gọi cho anh.
Josef...
Để tôi đưa cô ra xe nàom Olga.
Robot!
Đối với cả mớ mã lập trình như anh,
có thể vận hành cả đội siêu anh hùng cục xúc nữa.
Anh thực sự đã cứu vớt chúng ta với lũ Flaxans kia.
Cám ơn, Cecil.
Điều nói ra từ miệng ông thật có ý nghĩa.
Tôi biết trước giờ cậu luôn làm việc độc lập,
nhưng tôi muốn cậu làm cho GDA,
và xây dựng cho tôi một Guardians of the Globe mới.
Giờ, giao cho cậu tuyển chọn thành viên,
cậu sẽ là đội trưởng.
Người duy nhất mà cậu phải tuân lệnh là tôi
Xin thứ lỗi,
nhưng Omni-Man chẳng phải là một lựa chọn tốt hơn hay sao?
Đúng.
Ngoại trừ việc đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Tôi đã cố cả thập kỉ
để khiến anh ta là một thành viên chính thức của Guardians.
Anh ta có giúp, phải,
nhưng anh ta không bao giờ nhận lênh,
ít nhất là không phải từ tôi.
Vậy thì tôi không có lời nào để nói...
Đơn giản thôi.
Nói là cậu sẽ làm.
Anh đang thấy thèm pizza.
Anh có thể đến Naples và quay lại
trước khi phô mai hết ngừng tan ra.
Anh yêu,
tối nay nãy để cho shipper giao bánh đi.
Tất nhiên rồi.
Tôi đã giao chiến với những tên bạo chúa ngoài hành tinh,
đánh bại những nỗi ác mộng từ cõi sâu.
mặt đối mặt với...
Các bạn sẽ có nhứng lúc ngờ hoặc...
Để lại cho chúng ta hoài nghi...
- Mark... - Giờ đây ai sẽ cứu rỗi chúng ta?
Sao con không gọi William?
Và làm gì?
Đi chơi? Đi mua truyện tranh?
Sau chuyện này ư?
Này...
Giọng điệu gì thế.
Không sao cả.
Không.
Chuyện này mới, ta biết điều đó,
nhưng con cần tách chúng ra.
Những gì xảy ra ngoài kia, những sai lầm,
kể cả những chiến thắng,
con không thể cứ mang về nhà.
Được chứ?
Con lên phòng mình được chứ?
Được chứ.
Này, chúng ta có thể luyện tập vào ngày mai, được chứ?
Chỉ 2 bố con.
Gì cơ?
Chúng ta chỉ vừa từ đám tang của bạn anh về.
Đồng nghiệp của anh.
Và anh nói về pizza,
và nói với Mark không được bày tỏ cảm xúc mình?
Đây là cuộc sống thực tại.
Mark cần phải học điều đó.
Nếu Mark và em là người chôn anh ngày hôm nay thì sao hả?
Anh không dễ bị giết vậy đâu.
Phải, em cá rằng Red Rush cũng đã bảo Olga như vậy.
Này, anh ta có thể chạy nhanh, được chứ?
Nó không phải là một trong những sức mạnh tối cao.
Anh xin lỗi.
Anh không có ý đó,
nhưng Mark và anh có thể được làm nhiều điều ở ngoài kia
hơn là chìm đắm ở đây.
Nhớ rằng
Mark là một cậu bé 17 tuổi.
Tụi trẻ dễ yếu đuối hơn anh nghĩ,
và em không muốn một gia đình không hạnh phúc...
Xin chào?
Chào, mình là... mình là Mark.
Grays-Grayson.
Mark Grayson.
Ai cơ?
Mark?
Chung trường?
Mình biết.
Tớ chỉ đùa với cậu thôi.
Ôi chúa ơi, cậu tưởng tớ nói thiệt hử.
Ồ, không, không, tớ...
Tớ biết mà.
Tớ còn đang thắc mắc cậu có gọi không chứ.
Ý cậu là "khi nào mình sẽ gọi"?
Nah, Tớ có thể kể một vài lý do cho việc "cậu có gọi hay không".
Tớ khá mạnh mẽ.
Cậu đã có bạn gái.
Cậu thì tầm thường và không thích những cô nàng
đá những tên khốn vào chỗ hiểm khi họ dọa...
Uh...
Cậu sợ tôi đúng không?
Không phải!
Mình nghĩ cậu thật tuyệt vời.
Đó là lý do mình gọi, để nói cho cậu điều đó.
Ý mình...
đó không phải là lý do mình gọi.
Không không, nó không đúng.
Chài ai...
Xin lỗi.
Đây là một ngày kì quặc.
Có vẻ như thế thật.
Cậu có muốn nói lại không?
Chào, Mark Grayson đẹp chai?
Có chuyện gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.