The first 185 lines.
Cực Lạc.
Cực Lạc.
Vãng sanh Cực Lạc.
Tới đây.
Tiếp tục đi.
[Một nơi nào đó trong rừng rậm xa ngàn dặm]
Đừng lười nhác, làm cho tử tế.
Ra kia.
Ngươi, làm việc hẳn hoi vào.
Cứu mạng, tiểu nhân chỉ phụ trách trông coi thôi,
không biết lô hàng ấy đã đi đâu.
Tống đại nhân,
đây là chút tấm lòng của lão,
xin biếu ngài.
Về chuyện của con trai ta...
Về đợi tin tức đi.
Tống đại nhân, ngài vất vả rồi.
Người dùng bạc bẩn,
nhưng bạc thì không bẩn.
Nhìn gì mà nhìn, đồ ăn mày thối tha.
Mau cút đi, đừng cản trở việc làm ăn của ông đây!
Khách quan từ từ thưởng thức nhé.
Tránh ra.
Mau lên, mau đi đi.
Đừng đánh đệ đệ ta, của... của ngài đây.
Đi.
Mau đi thôi.
Trộm bánh bao của ta à?
Có cho chó ăn ta cũng không cho ngươi đâu.
Đồ ăn mày thối tha.
Cảm ơn đại gia,
cảm ơn đại gia.
Đại nhân, không nghênh đón từ xa, thất lễ quá.
Mời vào trong.
Xuân Mãn Viên của bọn ta có ca múa ở tiền viện,
hậu viện là Cực Lạc Đường.
Đại nhân, ngài đến đây...
Vừa rồi bắt gặp một mỹ nhân
áo xanh váy hồng,
vừa ngâm nga khúc nhạc vừa bước vào chỗ của ngươi.
Chắc hẳn là cô nương ở chỗ các ngươi nhỉ?
Ngâm nga khúc nhạc?
Vậy chắc là Hương Nhi cô nương,
thưa đại nhân.
Ta sẽ đi mời cho ngài ngay.
Hương Nhi tham kiến đại nhân.
Biết hát không?
Vậy phải xem đại nhân thích nghe gì.
Mỹ nhân,
ta đã đi theo nàng suốt chặng đường đấy.
Đa tạ đại nhân ưu ái.
Vừa nãy trên đường nghe thấy nàng hát một khúc nhạc
rất đặc biệt.
Nàng nghe được nó ở đâu thế?
Chẳng là ngày nào nô gia cũng nghe thấy ở hậu viện có người ngâm nga,
thấy mới mẻ nên học theo thôi.
Nếu đại nhân thích
thì chi bằng bao luôn Hương Nhi đi.
Sau này Hương Nhi
sẽ hát bên tai hàng ngày cho ngài nghe.
Nghe được ở hậu viện à?
Vậy chúng ta tới hậu viện xem sao.
Hậu viện của bọn ta không tiếp người ngoài.
Đại nhân,
bách hộ đại nhân, không tới hậu viện được đâu!
Phương Đạc!
Phương Đạc!
Phương Đạc!
Phương Đạc!
Mỹ nhân...
Tống Ẩn.
Tống Ẩn!
Tống Ẩn.
Các ngươi ai nhốt huynh đệ của ta vào đây vậy?
Các huynh đệ, giết chết hắn cho ta!
Phương Đạc.
Huynh đệ,
hơn một năm qua huynh đã đi đâu?
Về rồi nói,
về rồi từ từ nói.
Đi thôi.
Đi chết đi.
Phương Đạc, Phương Đạc!
Đừng giết hắn!
Phương Đạc, sao huynh lại ở đây?
Ai đã giam huynh lại?
Rốt cuộc có chuyện gì thế, Phương Đạc?
Cực... Cực Lạc...
Phải điều tra...
Tới An Vân
tìm Dạ Sát.
[Ta và Phương Đạc cùng vào quan phủ làm sai nha.]
[Huynh ấy là huynh trưởng đã cùng vào sinh ra tử với ta.]
[mỗi một lần xuất phát, ly biệt trên đời này]
[Ta từng tưởng tượng ra vô số cảnh tượng lúc gặp lại, ]
Không cần cả tiền đồ của mình nữa sao?
Không cần nữa.
Không biết điều.
Rất nhiều chuyện ta tránh còn không kịp...
Một mệnh quan triều đình
mà chúng nói nhốt là nhốt,
nói giết là giết luôn.
Có còn vương pháp hay không?
Huynh đệ con chết rồi,
con chưa giết hết bọn chúng
là đã kiềm chế lắm rồi.
Suốt ngày chỉ biết giết, giết, giết, giết, giết, giết.
Giết chóc có giải quyết được vấn đề không?
Chuyện này dừng lại ở đây.
Người của kỹ viện,
không được động vào ai hết.
Ngoài kỹ viện ra
thì không tra ra manh mối nào khác à?
Có một chuyện con chưa kịp nói với người.
Trước khi chết, Phương Đạc đã chính miệng nói với con sáu chữ,
tới An Vân tìm Dạ Sát.
Rất có thể huynh ấy đã điều tra được gì đó ở An Vân.
Từ nhỏ huynh ấy lớn lên ở An Vân.
An Vân?
Phải, con đưa quan tài huynh ấy về An Vân,
nhân tiện điều tra rõ chân tướng chuyện này.
Không thể đi An Vân được.
An Vân là một châu phủ hẻo lánh ở biên giới Nam Cương,
mọi sự vụ ở đó đều do địa phương tự trị,
rất khó xử lý.
Vậy thế này đi nghĩa phụ...
Nơi xa xôi hẻo lánh như thế,
con chết cũng không có ai nhặt xác cho đâu.
Không được đi.
[Ta với Phương Đạc cùng vào sinh ra tử ở Lôi Ẩn Vệ, ]
[dường như đã báo hiệu cho việc huynh đệ bọn ta sẽ phải chia ly.]
[Con người một khi đã rời khỏi thế gian này]
[thì chỉ có thể ở lại trong ký ức của người khác mà thôi.]
Đi nhanh quá đấy.
Chẳng phải đã hứa sống chết có nhau sao?
Đại nhân minh xét.
Người này quả thật là bách hộ Tống Ẩn
dưới trướng Lôi Ẩn Vệ ta,
không phải kẻ lỗ mãng.
Xin các vị đại nhân khai ân.
Khai ân?
Nếu mấy ngôn quan kia để mắt tới,
ngươi có mấy cái mạng mà gánh được cho ta?
Người của ngươi gây tai họa, tự nghĩ cách giải quyết đi.
Các vị đại nhân yên tâm,
tại hạ nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.
Ngươi tự xem mà làm đi.
Ty chức đã rõ.
Với năng lực của Ngô thiên hộ,
sẽ sớm được thăng lên chức chỉ huy sứ thôi.
Giữa lúc then chốt này
phải biết nắm chắc cơ hội.
Tại hạ nguyện thịt nát xương tan,
hết lòng tận tụy vì các vị đại nhân.
Tống Ẩn, ta ra lệnh cho ngươi,
Chuyến này mọi việc phải hết sức cẩn trọng, chớ gây thêm rắc rối.
Nếu có tiến triển, lập tức khẩn trương báo cáo,
tuyệt đối không được lỗ mãng, tự tiện hành động.
Rõ.
Nhớ kỹ, thứ không nên đụng chạm thì đừng tò mò.
Việc không nên tra xét
thì đừng cố chấp.
Xin tuân theo lời dạy của nghĩa phụ.
Tiễn.
Tiễn.
Tiễn.
Truyền khẩu dụ.
Vụ án Phương Đạc đã trình lên Ngự Sử Đài,
Iệnh cho bách hộ Tống Ẩn
Đến An Vân điều tra rõ vụ án này.
Khởi hành ngay trong ngày, không được chậm trễ.
Tống Ẩn nhận lệnh.
Nào, từ từ thôi.
Phương Đạc ngu xuẩn,
tự cho mình là hơn người,
cố chấp u mê, cứng nhắc máy móc,
nghèo rớt mồng tơi,
không cưới nổi vợ, không thăng nổi quan.
Không từ mà biệt,
không coi ta là huynh đệ.
Không coi ta là huynh đệ, không coi ta là huynh đệ.
Huynh lên đường bình an,
đừng ngoảnh đầu lại.
Vụ án của huynh,
ta sẽ điều tra đến cùng.
No comments yet. Be the first to leave one.