The first 200 lines.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
TẬP 1
Anh đùa tôi đấy à?
Lái xe đi đi! Chắn hết lối đi rồi!
Trời đất ơi.
Trời ạ, vội thì đi bộ đi.
Đói quá. Khi nào mới có đồ ăn?
Em biết. Lâu quá đi mất.
Bọn tôi lấy đồ ăn trước được không?
Anh say rồi!
Cái gì thế?
Chết tiệt. Cái quái gì thế?
Này, thằng kia. Lại đây.
Chết tiệt, vỡ rồi.
Khốn kiếp thật. Lại đây mau.
Này, bảo lại đây cơ mà!
Mày định đi đâu?
Này!
Mày nghĩ mày là ai hả?
Tính ăn vạ đòi tiền bảo hiểm hay gì?
Đã va vào xe người khác
thì phải quỳ rạp xuống mà dập đầu xin tha lỗi chứ.
Cái này phải thay mới toàn bộ rồi.
Không biết sẽ tốn bao nhiêu đây.
Tôi nghĩ tay tôi không sao cả,
nên anh cứ đi đi.
Này, thật không tin nổi cái thằng này.
Tôi không sao thật mà, anh đi được rồi.
Mày nói nghiêm túc đấy à?
Mày mất trí rồi sao?
Chán sống rồi hả?
Cái gì?
Nhìn gì mà nhìn?
Tôi xin lỗi.
Thành thật xin lỗi.
Quá muộn rồi.
Thử nói lại lần nữa xem.
Thôi nào, đi thôi. Muộn rồi.
Đi thôi.
Vậy thì đi đi.
Tao nhận lời xin lỗi.
Coi như hòa nhờ cái này.
Chà, độ này anh có tập tành gì không đấy?
- Đấm ra trò luôn. - Nó chết rồi à?
- Có nên đắp chăn cho nó không? - Chết tiệt!
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
Chào buổi sáng!
Có vẻ anh tuột một cúc áo.
- Không hề. - Chắc chứ?
Để tôi phủi bụi hộ nhé.
Không, không cần đâu.
- Để tôi phủi cho. - Cảm ơn anh.
KHI CON VÀO TUỔI VỊ THÀNH NIÊN
KIM MIN JI
KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO
Min Ji à, dậy đi con.
CẤM XÂM NHẬP. VÀO LÀ CHẾT!
Min Ji.
Kim Min Ji, muộn học rồi con!
- Đến giờ… - Đừng nói chuyện ăn sáng nữa!
Có ai mắng nhiếc gì bố đâu nếu con bỏ bữa sáng chứ?
Bố đừng có cười!
Con là học sinh,
phải ăn một bữa ra trò trước khi đến trường.
Kim Min Ji!
THÔNG BÁO CỦA NHÀ TRƯỜNG MẪU LIÊN LẠC KHẨN CẤP
MẸ: X ANH CHỊ EM: X
Này, Min Ji.
Bố cần tên của một người bạn thân
và số điện thoại của bạn đó.
Kim Min Ji!
Kang Hye Ryeong ạ.
Số điện thoại là 010-0610-6003.
Bố điền xong phiếu rồi. Ăn chút gì đi con.
Con muộn rồi.
- Bảng điểm của con… - Bố đừng có xem!
- Hạng tám ư? Sao lại thế này? - Hạng càng cao thì càng tốt.
- Đúng thế chứ? - Luật thay đổi rồi.
Trước con bảo bố rồi.
- Học vừa thôi con. - Vâng.
Kang…
Hye…
Ryeong.
TIỆM GIẶT LÀ
Min Ji!
Min Ji à!
- Cháu chào chú. - Ừ.
Bố cháu thế nào rồi?
- Ý chú là sao ạ? - À thì, đám côn đồ…
Thôi bỏ đi.
Mà này, sao cháu không sửa đồng phục đi?
Chú là chuyên gia sửa quần áo đấy.
Thôi. Cháu đâu biết khi nào lại chuyển trường.
Xe buýt đến rồi ạ.
Sao cơ?
Chúc ngày tốt lành.
Trời ạ, đồng phục của con bé lúc nào cũng được là phẳng phiu.
Anh Kim!
Anh không sao chứ?
Trông anh có vẻ ổn đấy.
Tối đó tôi thấy lũ côn đồ gây gổ anh.
Tôi xin lỗi vì không can ngăn.
Tính tôi vốn nhát gan lắm.
Nếu là anh, tôi cũng làm thế thôi.
Ôi trời, anh Kim.
Anh thực sự nên là phẳng bộ vest của mình đi.
Tiệm giặt là sinh ra để làm việc đó mà.
Thôi nào, anh sống ngay trên tiệm giặt là luôn đấy.
Tổn thương lòng tự trọng của tôi quá.
Lần sau tôi sẽ mang đến nhé.
Tôi sẽ là bộ này cho anh trong nháy mắt. Vào trong đi.
- Đi nào. - Tôi phải bắt xe buýt.
Để tôi là áo cho anh đã.
Đợi đã.
Anh Kim.
Anh Kim!
Trời ạ. Đúng là cha nào con nấy.
Họ giống hệt nhau.
Chiêu chào hàng của mình vô tác dụng với họ.
Đợi đã!
Cảm ơn anh.
Xin lỗi, cho tôi đi qua.
Đừng đẩy mà!
Các em sẽ bị đau đấy.
BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG ĐỪNG LÀM NGƠ, HÃY BẢO VỆ NẠN NHÂN!
- Em ăn sáng chưa? - Rồi ạ.
- Em chào thầy. - Chào em.
- Phải chào thế này. - Đúng đấy.
NGÂN HÀNG TIẾT KIỆM SANGSAENG
Chào trưởng phòng Kim. Anh luôn đến trước.
Xin chào.
NGÂN HÀNG TIẾT KIỆM ĐĂNG KÍ VAY & HỖ TRỢ TƯ VẤN
Xin mời khách hàng số 155.
CHI BẰNG THẺ DOANH NGHIỆP
CÔNG TY SEOREUNG / ĐỒ ĂN TRUNG HOA
NGƯỜI YÊU CẦU: KANG HAK SU BỘ PHẬN: KHO BẠC
LỊCH SỬ NGHỈ PHÉP
Tôi đã xem qua phần tài sản của anh và…
Thưa sếp.
Chuyện gì thế?
Đây là các khoản chi bằng thẻ doanh nghiệp.
Anh đã quẹt 95.000 won cho tiền đồ ăn Trung Hoa hôm thứ Tư tuần trước nữa.
Thì sao?
Hôm đó anh nghỉ phép để kỉ niệm ngày cưới mà.
Hóa đơn cũng thiếu, vậy có lẽ có chút sai sót chăng?
Kim này, cậu có ăn nhiều cá để bổ não không?
Sao ạ?
Sao cậu nhớ dai thế?
Tôi cũng cố gắng ăn thật nhiều cá. Đặc biệt là tôi rất thích cá thu.
Bớt ăn cá thu với cá đao đi,
thay vào đó học cách lách luật ấy.
Phải linh hoạt lên chứ.
Cứ ghi là chi phí tiếp khách của công ty đi.
Vâng, sếp.
Tôi sẽ ghi là chi phí tiếp khách của công ty.
Cảm ơn rất nhiều vì đã nhớ kỉ niệm ngày cưới của tôi.
Không có gì ạ.
Trời ạ, cậu ta đúng là đồ phiền phức.
VUI LÒNG SANG QUẦY KẾ BÊN
Coi như hòa nhờ cái này.
DỤNG CỤ TỰ VỆ
Phải đặt trước rồi xếp hàng dài cổ để mua mấy món tráng miệng thôi ư?
Mấy giờ bắt đầu vậy?
- Anh Kim. - Trời ạ, giật cả mình!
Gì vậy, Sang A?
Có gì không ổn à? Sao anh lại tìm dụng cụ tự vệ?
À, không có gì đâu.
Khoan, anh định dùng nó vào ban đêm…
để xử anh Kang à?
Anh Kang ư?
Rõ là không rồi.
Không phải vậy đâu.
Dạo này khu nhà tôi có vẻ không an toàn.
Này, Sang A.
Cái này trông có vẻ hữu dụng nhỉ?
Vừa dễ mang theo lại vừa có vẻ hiệu quả.
Anh mua cho anh à?
Nó dành cho phụ nữ mà.
Sắp đến sinh nhật Min Ji rồi.
Ồ, ra là sinh nhật của con gái anh.
Bé bao nhiêu tuổi rồi?
Nó học lớp 11.
Đồ tự vệ cho nữ sinh trung học…
Sao anh không hỏi thẳng con bé xem nó muốn gì?
Tôi cũng muốn lắm,
nhưng dạo này nó chẳng thèm nói chuyện với tôi.
Nó cứ lảng tránh tôi suốt.
Có vẻ nó đang ở giai đoạn nổi loạn muộn.
Anh đừng lo lắng quá. Tầm tuổi đó đứa nào cũng thế.
Có lẽ mọi việc sẽ tốt hơn nếu mẹ con bé ở đây.
Tôi sẽ giúp anh chọn một món quà nhé.
- Thật à? - Tôi cũng đến trung tâm thương mại mà.
Tan làm ta cùng đi nhé.
Không, cô không phải…
Đúng sáu giờ chúng ta xuất phát.
Này, Kim Min Ji.
Min Ji à.
Cho tớ mượn đồ thể dục.
Hye Ryeong, lần trước cậu có trả đâu, tớ phải đi tìm cậu mãi.
Thôi nào, bọn mình là bạn bè mà. Tớ năn nỉ đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.