The first 200 lines.
Chắc chắn có người vớt xác từ suối lên.
Bằng cách nào? Dựa trên cơ sở nào?
Quần áo và tóc ướt. Cỏ đổ rạp về phía xác.
Quả không hổ danh Nhà Phân Tích Hành Vi.
Ai lại lôi xác lên đường xe đạp chứ?
Là kẻ giết người!
Sao lại làm thế?
Bí ẩn lớn nhất của vụ này là...
Khi nào anh mới trả 720 đô la còn lại?
Tối quay lại nhé.
Rồi anh lại bảo mai quay lại.
Mà,
sao cô không mang sách mới?
Trả tiền thì mới có sách mới!
Ôi trời!
Tối nay trả tiền cho tôi đi!
Mãi mới ru con bé ngủ được.
Bố thay tã đây. Đừng khóc nữa mà!
Không thể nào. Con vừa đi nặng xong mà.
Ngủ thật sâu đợi mẹ đến nhé.
Con làm được mà.
Bố xin lỗi, chắc bố điên rồi.
Bố sẽ ngồi thật khẽ. Xin lỗi Hong Ji nhé.
Con mẹ ngoan như thiên thần ấy!
Chẳng khóc tẹo nào!
Ta cần nói chuyện.
Nếu lại bảo em bỏ việc thì khỏi.
Không, doanh thu đang giảm.
Khách ghét trẻ con khóc và phóng uế.
Doanh thu tụt đến đâu nữa đây?
Còn tiền cho Gun Woo đi nhà trẻ năm sau nữa.
Đừng làm em bực, đưa tiền đây.
Hôm nay là thứ Hai rồi, tiền tiêu tuần này.
Có sách mới nên anh trả rồi.
Anh quên mất.
Hả? Mai là hạn thanh toán thẻ tín dụng đấy.
- Còn lương của em? - Em mới làm hai tuần.
Anh lấy bao nhiêu sách mới? Còn từng này thôi à?
Cho em xem hàng hôm nay đi.
- Để làm gì? - Nói thật đi.
Anh đóng cửa hàng để đến đồn cảnh sát chơi à?
Em cứ đùa.
Vậy cho em xem sách mới đi!
Đem ra ngay!
- Hong Ji khóc rồi! Bế con đi! - Còn tiền thì sao?
Lấy thẻ khác trả đi. Anh sẽ nghĩ cách.
Anh cũng bảo trả nợ như vậy!
Con khóc rồi!
Nhìn này!
Ừ con yêu. Mẹ đây rồi.
Đi đi!
Đi!
Đừng khóc mà con yêu.
Các anh nhầm người rồi!
- Nghe tôi đã! - Câm miệng!
Thanh tra Lee!
Thanh tra Kang tìm anh!
- Trong đội có ai tên Kang à? - Vâng.
Bộ não thiên tài với kỹ năng suy luận tài tình.
Anh ấy đây.
Chào Joon!
Đi làm hai tuần vẫn không biết đâu là đồng nghiệp à?
Xong một vụ rồi à?
Lại đây đồ khờ khạo.
- Đi nào. - Đau quá!
Anh ta có tội gì thế?
Hiếp dâm? Ăn cắp?
Khi chia tay bạn gái
anh có đốt nhà cô ấy không?
Vậy sao anh ở đó?
Tôi từ phòng xông hơi về.
Phòng xông hơi? Lúc mấy giờ?
Tôi tới khoảng 12:30, ở tầm một tiếng.
Có cháy lúc mấy giờ?
Đừng nói dối nữa!
Vậy sao không ai nhớ là đã thấy anh?
Thật là!
Ừ, tôi sẽ câm miệng! Thật mà!
Về đi!
Về đi Dae Man.
Anh xin nghỉ ốm. Trông có ốm đâu.
Anh ốm à?
Anh biết đấy, hôm nay cô ấy cưới lúc 1 giờ.
Tôi muốn hít thở khí trời. Nhưng lại gặp cô ấy ở chỗ làm.
Trùng hợp lạ ghê.
Nhà cô ấy bị đốt vào ngày có đám cưới,
người yêu cũ đau buồn đứng nhìn nó cháy.
Khi tôi đi qua, xe cứu hỏa đã tới rồi.
Mẹ à.
Con ổn. Mẹ đừng lo.
Không có gì đâu.
Không sao đâu ạ.
- Tên đần. - Con gọi lại sau.
Bỏ đồ trong túi ra ngay!
Không phải anh ấy đâu.
Mở khóa còng đi Joon Su.
Tôi đi đây! Tôi nói cái này nữa thôi!
- Thôi đi, Dae Man! - Bỏ tôi ra! Không phải anh ấy!
Thôi đi! Nói nốt rồi đi đi.
Thứ nhất, đúng là anh ấy đi xông hơi thật.
Nhìn đi, trong túi có đồng hồ đeo tay.
Bằng chứng rõ ràng của việc thay quần áo.
- Đúng! Chính xác! - Thế thôi à? Đi đi.
Một câu nữa! Một câu nữa thôi!
Nghe chuông điện thoại chứ?
Nếu anh ta ra tay thì đã tắt điện thoại hoặc để rung.
Đúng đấy!
Sao có thể đánh động cả khu phố chứ?
Đúng! Chuẩn đấy!
Đi về đi.
Hẹn gặp lại.
Xin lỗi anh.
Joon Su, xem dép anh ấy chưa?
- Xem chưa? - Tên khốn này!
Xem đi! Ai lại đi dép lê phóng hỏa?
Để đi bộ loanh quanh thì đúng hơn!
Sao lúc cảnh sát đến anh ấy không bỏ chạy?
Vì dép lê tuột ra thì sao?
Anh ấy đang đau lòng. Thương anh ấy đi!
Bỏ chân xuống, tên khùng này.
Đây là chỗ chơi của bạn cậu à?
Xin lỗi anh.
Nhắn cậu ta thế này.
Nếu cậu ta còn đến đây nữa,
tôi sẽ cho cậu ta dính nghi án một vụ không lời giải.
Vâng.
Tên điên đấy.
Thả tên ngốc kia đi.
Cá Mập Trắng Giết Người"?
Anh ta ư? Vớ vẩn.
Bọn xã hội đen còn không dám nhìn vào mắt anh ấy.
Vậy sao anh ta ở đây? Huyền thoại vậy mà.
Hai năm trước khi đang bắt một băng đảng,
anh ấy bị giáng chức vì đã giết ba người trong số chúng.
Hả? Giết ba người ư?
Giết bằng tay không ấy, thằng này.
Vì anh ấy quá cứng đầu và bất trị,
họ lấy vụ đó làm cớ giáng chức anh ấy.
Chọc tức bề trên thì bị quật ngã vậy đấy.
Tốt nghiệp Học viện à?
Tưởng anh ta ích kỷ và lười nhác.
Không cẩn thận anh ấy giết cậu được đấy.
Cậu toàn nói vớ vẩn!
Trông không giống dân Học viện.
Anh ta học xong trung học chưa đấy?
Joon Su.
Tôi ghen tị với cậu quá.
Lại nữa rồi tên này.
Tôi thật sự rất muốn...
đập nát đôi chân này!
(CHÍN NĂM TRƯỚC, KIỂM TRA THỂ LỰC ĐẦU VÀO CẢNH SÁT)
Xin mời ngồi yên.
Ngồi yên đi ạ.
Tôi bị tê chân. Xin lỗi anh!
Người tiếp theo!
Cho tôi thử lại!
Tôi sẽ đập hết mọi thứ!
Tên khốn này!
Anh ta điên à?
Tôi muốn có chân bình thường!
Bạn tôi là cớm!
Tôi xin lỗi.
Ngủ ngon nhé! Bảo trọng!
Vâng, anh à, sao thế?
Bây giờ ư?
Vâng.
Hai người có chuyện gì à?
Sao anh ấy gọi tôi?
Anh ấy bảo sao?
Anh ấy bảo sẽ khao tôi uống. Gặp ở cửa tiệm của anh ấy.
Đi cùng không?
Tôi có chuyện khẩn.
Việc cảnh sát thật đấy.
Không vui như cậu tưởng đâu.
Tôi đi cùng nhé?
Vớ vẩn.
Gửi lời hỏi thăm anh ấy nhé.
Chị định giấu anh Yong Gyu thật à?
Phải vậy thôi.
Cho đến lúc ly dị.
Hong Ji dậy rồi.
Mi Ok! Em ơi!
Thôi chết rồi!
Anh Yong Gyu, em phải về đây. Con anh dậy rồi!
Con anh khóc kìa!
Anh à!
Chị ơi?
Chị?
Chị ơi?
Chị ơi?
Chị...
- Thanh tra Shin! - Vâng!
Mời đi lối này.
Để ý dưới chân.
- Xem lượt khách ra vào chưa? - Rồi ạ.
- Không học ở Học viện à? - Xin lỗi anh.
Nói với phòng bảo vệ...
rồi đem qua đây!
Sao mà om sòm thế?
Mở mắt ra và câm miệng lại.
No comments yet. Be the first to leave one.