The first 200 lines.
Uyển Nhi,
ra ăn cơm nào.
Tay con đang cầm nhang
thì đứng cách xa pháo chút.
Nhóc quậy phá,
con muốn mẹ tức chết à?
Uyển Nhi,
sao con lại đốt pháo trong nhà chứ?
- Mẹ đánh chết con. - Con sẽ không đốt nữa.
Mưa to thế này.
Phải mau cất ga trải giường thôi.
Bà con cô bác,
mọi người đang...
Xin lỗi nhé,
nãy Uyển Nhi đốt pháo
làm phiền tới mọi người rồi.
Mọi người nhìn kìa,
đó là gì vậy?
Quả cầu lửa khổng lồ này từ đâu ra vậy?
Nó đang bay về phía ngôi làng.
Uyển Nhi.
- Mau tìm chỗ trốn đi. - Mẹ ơi.
- Quả cầu mây của con. - Bỏ đi,
quả cầu lửa sắp bay tới rồi.
Chàng nghe nói gì chưa?
Nhà đồ tể họ Trương
bị mất mấy con gia súc.
Lúc tìm thấy
thì chỉ còn mỗi nội tạng thôi.
Ta nghe thím Lý nói
từng thấy âm binh lúc nửa đêm.
Không biết là thật hay giả.
Dạo gần đây cứ xảy ra mấy chuyện kỳ quái.
Tốt nhất là sau này đừng ra sau núi nữa,
trong lòng ta cứ thấy rờn rợn.
Hôm nay,
để ta yêu chiều nàng trước đã.
Dạ Bất Thu,
làm cái gì đấy?
Tấu chương biên quan xử lý gần xong rồi,
chúng ta tiếp tục lên đường thôi.
Bá tổng,
e rằng trời sắp trở xấu,
hay là tối nay tạm trú ở Vu Gia Câu đi?
Quân tình căng thẳng,
không cho phép xảy ra sai sót.
Dắt ngựa.
Vết máu.
Sao chỉ còn một con ngựa thế này?
Không thể nào.
Đó là âm binh
từng xuất hiện ở khu vực biên giới.
Lẽ nào sự lây nhiễm lan tới đây rồi?
Đúng là âm binh thật.
Dạ Bất Thu.
Tên tiểu tử này lại đi đâu rồi?
Cứ làm quá lên.
Nhất định phải mau báo tới triều đình
nguồn gốc của sự lây nhiễm
là não thực trùng.
Dạ Bất Thu.
Bá tổng,
mau chạy đi.
Thành Kim Lăng có nguy hiểm.
Dạ Bất Thu.
Làm cái gì đấy?
Đi thôi.
Uyển Nhi,
bám sát bên mẹ.
Mau chạy đi.
Lý thúc.
Chạy bên này.
Mẹ ơi.
Âm binh.
Âm binh từ trong hố bò lên rồi.
Rơi cầu mây rồi.
Đừng nhặt nữa, đừng nhặt nữa.
Là cha tặng cho con mà.
Mau chạy đi Uyển Nhi.
Mẹ ơi,
mẹ sao vậy?
Trong thôn toàn là âm binh.
Chúng ta tiêu rồi.
Con cần mẹ,
mẹ ơi mẹ đừng làm con sợ.
Mẹ ơi,
có phải vì con đốt pháo trong nhà mà gây ra rắc rối này không?
Mẹ ơi,
Uyển Nhi biết sai rồi.
Mẹ ơi.
Thiên hộ đại nhân,
Chỉ sau một đêm mà dân làng Vu Gia Câu
người thì chết,
người thì mất tích.
Thi thể bị cháy đen thui,
không biết đã xảy ra chuyện gì.
Chúng ta nên tấu lên triều đình sao đây?
Hoảng cái gì?
Xem xét đã rồi tính.
Chết do phần đầu bị vỡ nát.
Thiên hộ đại nhân,
trong "Vũ Cống" có ghi chép rằng
Chín đỉnh đồng rền vang,
sao yêu tinh xuất hiện.
Có khi nào đêm qua chính là...
Chỉ là mấy mảnh đá vỡ từ trên trời rơi xuống thôi mà,
sợ cái gì?
Đại nhân mau nhìn này,
ở đây có hố sụt.
Có khi nào được tạo ra từ
những tảng đá đêm qua bay xuống không?
Địa long,
là địa long.
Một đám vô dụng.
Danh tiếng của Bắc Trấn Phủ Ty
đều bị các ngươi làm cho bại hoại hết rồi.
Khu vực An Nam
khí hậu ẩm ướt,
nhiều rắn rết cùng côn trùng, kiến độc.
Dạ Bất Thu, lính truyền lệnh phụ trách chuyển tấu
chương biên ải?
Tướng sĩ quân ta...
Dạ Bất Thu,
ngươi điên rồi à?
không thể thích nghi,
mắc phải một căn bệnh lạ
và đã thua cuộc.
Và đã thua cuộc.
Thiết lệnh của Binh Bộ,
mật báo biên phòng khẩn cấp phải niêm phong bằng hỏa sáp trình lên,
vậy mà ngươi lại dám đọc công khai trước mọi người.
Chán sống rồi sao?
Mau chạy đi.
Địa long tỉnh rồi.
Đại Thành tiêu rồi.
Cất nhà trong cảnh nhân gian.
Ngựa xe chẳng vướng bụi trần vào đây.
Hỏi ông sao được như vầy?
Tâm hồn cao viễn, đất này hẹp thôi.
Rào đông hái cúc chiều nay.
Xa trông thấy núi Nam ngay trước nhà.
Đẹp thay sắc núi chiều tà.
Đàn chim về tổ la đà cánh bay.
Bao chân ý...
Một cái bàn đang yên đang lành
lại bị sâu mọt đục rỗng còn cái vỏ.
Giết hết đám này
thì đám khác lại đến.
Chớ coi thường mọt xà đục cột,
ẩn mình phá nát cả trụ lớn.
Kiến có thủ lĩnh,
lệnh có đầu não.
Con đó,
giết bừa vài con thì cũng vô ích thôi.
Nào,
lật cái bàn lên
để cha dạy con.
Đừng giết mấy con lặt vặt khiêng cám,
hãy tìm con ẩn sâu,
giáp cứng,
nó chính là kiến gác.
Diệt nó rồi thì
cả đàn sẽ mất phương hướng.
Đàn kiến dừng rồi ạ.
Tốt lắm.
Con nhìn góc tường kia xem,
có phải có một con kiến thợ
không đi thẳng
mà cứ bò vòng tròn không?
Đúng là có một con ạ.
Nó vẽ vòng tròn,
từ bụng con kiến
tiết ra một vệt dịch làm dấu.
Giẫm theo dấu cũ của nó
là có thể làm loạn trận thế.
Đám kiến va hết vào nhau rồi.
Bên khung cửa có một con kiến lính hàm lớn
chuyên phụ trách giữ kỷ luật.
Xử lý nó đi.
Đàn kiến không còn đội hình nữa.
Cha giỏi quá.
Kiến cảnh giới thì phải giết
[Bạch Ẩn Xuyên - Nguyên Chỉ huy sứ Huyền Cơ Vệ]
Kẻ dẫn đường phải cắt đứt.
Ai không giữ nghiêm kỷ luật quân đội
thì nhất định phải trừng trị.
Hóa ra là như vậy.
Trong đàn kiến
sẽ luôn có vài con kiến đặc biệt
phụ trách truyền đạt mệnh lệnh.
Tiêu diệt bọn chúng rồi
thì đàn kiến
chưa đánh đã tan.
Nhưng nếu sau đó chúng quay lại lần nữa
thì phải làm sao hả cha?
Nhà mới mà dùng gỗ mục
thì có diệt bao nhiêu cũng vô ích thôi.
Nhẹ thôi, nhẹ thôi, nhẹ thôi.
Ông vẫn nghĩ mình là trụ cột đấy à?
Suốt ngày chẳng làm được việc gì,
No comments yet. Be the first to leave one.