The first 200 lines.
[Kim Young Woong - Lee Joo Seung Lee Ji Ha - Song Ji Woo]
[Bộ phim có yếu tố giả tưởng, các nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh, cơ quan không liên quan đến hiện thực]
Lúc nãy cô đại diện tòa nhà đã đưa chú Jung Kook đi đâu rồi đó ạ.
Nhưng nhìn hai người đó rất là lạ.
Chào cháu.
Chú.
Ừ.
Cháu cũng thấy khát nước sao?
Cô đừng có động đến em ấy.
Nếu có gì muốn nói cứ nói với tôi.
Chú cũng vậy.
Sae Bom à.
Chúng ta phải tìm người bị nhiễm bệnh chứ.
Có thể bản thân cô bị nhiễm bệnh mà cô cũng không biết đó.
Anh cảnh sát, anh đứng thẳng lưng lên mà nói.
Chúng ta đến để lập lại trật tự.
Ngôi nhà này có rất nhiều đồ ăn và nước uống nhỉ?
Chúng tôi sẽ chỉ ở trong nhà thôi.
Nên mấy người làm ơn dừng lại, ra ngoài đi.
Ra ngoài ngay lập tức.
Bây giờ tôi,
đã không còn kiên nhẫn rồi đó.
Nhìn ánh mắt đáng sợ của cô ta kìa.
Anh còn làm gì mà không nhắm bắn đi?
Cái tên này điên thật rồi.
Này chú!
Chú đang tìm gì vậy?
Tôi giúp gì được cho chú?
À thì tôi...
Nhà này chẳng có không khí tân hôn gì cả.
Còn đỡ hơn là không có nhà.
Nhưng mà dứa trẻ đó chẳng phải không nên để ở lại đây à?
Nếu hai người bị nhiễm bệnh thì làm sao?
Vậy đưa đứa bé đó đi đâu? Đưa đến nhà chú Oh Joo Hyung sao?
Vậy cũng được thôi.
Tôi chăm trẻ tốt lắm.
Còn có thể dạy học nữa.
Chú đến tìm thuốc phải không?
Cái loại thuốc gây bệnh điên đó.
Cậu hãy mau giao lại đống thuốc đó cho tôi.
Sau đó trốn yên ở trong đây đi.
Tôi sẽ giúp cho các người được ở lại đây.
Chú tìm thứ đó để làm gì chứ?
Kế hoạch khiến cả tòa nhà này bị nhiễm bệnh cũng thất bại rồi còn gì.
Tôi đã suy nghĩ rồi.
Vợ tôi vì uống thứ thuốc đó mà có thể sống sót.
Dù bị đập một cú rất mạnh vào đầu.
Tôi sẽ uống loại thuốc đó nếu cảm thấy mình gặp nguy hiểm.
Lúc đó dù bị mấy con quái vật đó cắn.
Cũng sẽ không thể chết được dù mất máu quá nhiều.
Với lại có thể bị nhiễm bệnh nhưng không cảm thấy đau đớn còn gì.
Chú không sợ căn bệnh này sao?
Nhiễm bệnh thì sao chứ?
Giờ cũng có thấy sợ gì nữa đâu.
Này ông chú.
Đó không phải là ma túy đâu.
Sao cháu từ đó đi ra vậy?
Không phải cháu đang ở dưới tầng ba sao?
Cháu được chú cảnh sát hộ 501 cho phép nên đã dọn vào đây.
Nhưng mà có chuyện gì vậy ạ?
À! Mọi người bảo là nhà đối diện đã bị nhiễm bệnh rồi.
Họ không bổ nhào vào và đòi cắn cháu sao?
Vâng. Chưa từng có chuyện đó.
Mình à.
Có đúng là bị nhiễm bệnh không vậy?
Mọi chuyện xảy ra đều là trách nhiệm của cô hết đó.
[Nào! Tiện mọi người đã đến đây cùng nói chuyện một chút đi.]
[Chúng ta cần bàn bạc phương án để đề phòng nhà đó sau này.]
Mọi người ơi!
Nếu muốn họp hãy đến nhà của người đại diện tòa nhà mà họp đi.
Ở đó rất rộng rãi và không có cái gì cả.
Dù tất cả mọi người đang có mặt ở đây cùng đi vào.
Chắc cũng vẫn còn rộng đó, phải không?
Cảnh sát.
Sae Bom à! Cô sao vậy?
Này! Cậu mau hít thở thật sâu đi.
Và bình tĩnh lại một chút.
Mọi người về hết đi.
Về nhà thôi.
Sae Bom à.
Cô không sao chứ?
Không khát nước chứ?
Tôi thật sự thất vọng về ông chú quá đi.
Đúng đó. Đến nhà của cô đại diện tòa nhà cũng được đó.
Nhân cơ hội này chúng ta đến đó tham quan nhà ở tầng cao cấp chút đi.
Đúng đó, căn 201 của bọn tôi quá tồi tàn để có thể tiếp khách quý như mọi người.
Nhà tôi vẫn chưa được dọn dẹp.
Dù chưa dọn dẹp cũng không sao đâu.
Nhà của cô đại diện cũng tốt đó.
Chúng ta đến đó thôi.
- Chúng ta đi thôi. - Đi thôi nào.
Mau lên đó thôi.
Mau lên đó đi.
Anh không sao chứ?
Không lẽ anh lại mong Sae Bom nhiễm bệnh hay sao chứ?
Chỉ là anh quá lo lắng thôi. Cậu cũng thấy vết thương trên tay Sae Bom.
Thật sự không có gì đâu anh. Chí là một vết thương bình thường thôi.
Không có việc gì anh phải lo lắng cả.
Cậu vào nhà trước đi.
Anh sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ nơi này.
Nếu mấy ngày sau vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Mấy người đó cũng sẽ an tâm thôi.
Anh à!
Anh nên cẩn thận, những người đó.
Toàn là những người không thể tin được.
Nơi này xa thật đó.
Xa quá đi mất!
Bởi vậy mới nói.
Tầng cao cấp cũng không phải điều tốt đâu.
Tôi luôn phải hy sinh bản thân để đi bộ xuống dưới đó.
Lần sau nói chuyện ở bên dưới đi.
Nhưng mà nhà cô không có gì cả.
Có thật là cô đang sống ở đây không vậy?
Tiện thể, chúng tôi đã báo giá dọn vệ sinh cho cô rồi.
Mục sư, sao anh lại uống rượu nhiều vậy?
Chuyện quan trọng là chúng ta nên làm gì với những người nhiễm bệnh đây?
Mọi người cũng thấy thái độ của cô Yoon Sae Bom rồi đó.
Không biết chừng cô ta sẽ đạp cửa xông vào đây đó.
Lần trước luật sư căn hộ 602 có nói về việc sơ tán khẩn cấp đó.
Nhưng sao hôm nay không thấy anh ta vậy?
Để tôi thay mặt anh ấy.
Có hơi khó để áp dụng những điều mà anh vừa nói đến.
Nơi đó là nhà của họ.
Với lại họ cũng không có phát bệnh gì cả.
Đúng đó. Vẫn chưa xảy ra chuyện gì mà.
Nghe này.
Chứng cứ cho thấy vị nữ cảnh sát sống ở căn hộ 501 đã bị nhiễm bệnh.
Tôi đang giữ nó.
Hoặc có thể đuổi họ ra khỏi nhà cũng được.
Con người ấy mà, chắc chắn phải biết sợ.
Nhưng thật lạ là cô ta rất dũng cảm.
Với lại người nhiễm bệnh mà uống nước là sẽ phát bệnh nặng hơn.
Nên sẽ nguy hiểm hơn nếu để nước uống lại đó không phải sao?
Đúng vậy.
Nhà đó có rất nhiều nước uống.
Chúng ta không thể nào bỏ đi được.
Vì nếu như thời gian phong tỏa bị kéo dài sinh hoạt sẽ khó khăn hơn.
Vậy cứ lấy chia đều cho tất cả người dân đang sống ở đây đi.
Thật là!
Mọi người quá đáng thật.
Nhưng họ không phải người xấu đâu.
Con người vì quá sợ hãi nên mới như thế.
Chú ở căn hộ 601 cũng vậy sao?
Trừ người đó ra.
Em không được đứng gần người đó.
Có bắt chuyện em cũng không được trả lời, cứ xem như người vô hình.
Cũng không được nhìn chú ta.
Nhưng mà ông chú Jung Kook không phải quá đáng lắm sao?
Dù gì chúng ta cũng đã biết nhau hơn 10 năm rồi.
Tớ không phải đứng về phía anh ấy.
Nhưng mà anh Jung Kook lâu rồi không được về nhà còn gì.
Chắc anh ấy rất nhớ và lo lắng cho chị dâu.
Cậu biết tớ sẽ bị đánh giá điểm đúng không?
Cộng một điểm khi làm một việc tốt. Trừ một điểm nếu làm việc xấu.
Ông chú Jung Kook bây giờ đã bị trừ điểm rồi.
Nhưng nếu mà cho điểm chắc điểm của tớ nhiều lắm.
Điểm của tớ là được cộng đúng không?
Chú cảnh sát đã lên trên đó rồi.
Lên đâu vậy?
Trên đó mọi người đang lên kế hoạch để đuổi hai người đi.
Bọn họ nói vậy xong đi lên nhà đó rồi.
Đuổi đi đâu vậy?
Đuổi ra ngoài.
Bọn họ còn nói sẽ lấy nước và thức ăn của hai người nữa.
Cậu ở đây với Seo Yoon chút nhé.
Bom à! Này Yoon Sae Bom! Cậu đừng kích động mà.
Anh lo lắng ạ?
Anh không lo cho Sae Bom,
mà lo cho đám người đó.
Cô ấy cũng là nhân viên công vụ nên nó mà cắn người là bị lấy lại nhà đó.
Mọi người đều biết mà, đúng không?
Sae Bom đã vui biết bao nhiêu khi có được căn chung cư này đó.
Cùng sống trong một chung cư với nhau thật không hiểu sao mọi người lại vậy nữa.
- Á! - Ối!
Sae Bom à, sao cô lại đến đây?
Tôi sẽ giải thích hết với mọi người cho nên cô về ở yên trong nhà đi.
Anh cảnh sát còn làm gì vậy? Cô ta đang cầm dao kìa.
Mọi người đang nói chuyện gì vậy?
- Ối! - Này!
- Làm gì vậy! - Thôi đi mà!
Ối! Làm sao đây?
- Yoon Sae Bom! - Làm sao đây?
Sao? Định bắn hả? Lại định giết tôi nữa hả?
Sae Bom à.
Bình tĩnh lại đi!
Không sao đâu. Để mặc cô ta đi!
Cô ta không dám bắn đâu! Ngon thì bắn đi!
Trời ơi!
Cảnh sát luôn để trống viên đạn đầu tiên.
Giờ cô muốn sao hả?
Cô định dọa mọi người rồi tiếp tục sống ở đây trong tình trạng đã nhiễm bệnh?
Tôi giận quá nên mới đến đây.
Mà sẵn mọi người đang tụ họp rồi, hay là chúng ta...
thử tìm người nhiễm bệnh không?
Cô có cách gì sao?
Mọi người đều biết người nhiễm bệnh sẽ thấy khát rồi.
Nhưng lỡ người đó nhịn khát để giấu bệnh,
rồi thấy máu người ngay trước mắt thì sẽ thành ra thế nào?
Máu ở đâu ra?
Ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.