The first 200 lines.
[Trung Quốc vào khoảng trước và sau năm 1915: Trong nước là các quân phiệt liên tục hỗn chiến, bên ngoài là các cường quốc nhòm ngó, đời sống nhân dân suy kiệt, xã hội hỗn loạn.]
[Để cứu nước khỏi cảnh diệt vong, các chí sĩ yêu nước do anh Lý đứng đầu đã chạy khắp nơi kêu gọi, mong dùng khởi nghĩa vũ trang để thay đổi cục diện.]
[Cùng lúc đó, các bang hội dân gian hoành hành, thế lực xã hội đen lần lượt lớn mạnh, trong đó nổi tiếng nhất là “Giết Chưa Nhỉ”.]
Các đồng chí,
ngồi xuống đi.
Vừa nhận được mật báo phía Nam.
Khởi nghĩa vũ trang
đã chuẩn bị xong xuôi.
Kinh phí cần đã gửi vào
ngân hàng nước ngoài ở Thượng Hải.
Bây giờ
tình hình khá phức tạp.
Các đồng chí ở khắp địa phương
sẽ đến tập trung ở Thượng Hải
theo như thời gian đã hẹn.
Sau khi tập trung một chỗ
mọi người sẽ lựa chọn thời cơ hành động.
Mọi người qua đây xem đi.
Dao.
Kéo.
Rút lui.
Cái kìm.
Anh Lý.
[Hạng nhì bảng xếp hạng “Giết Chưa Nhỉ”, Tiêu Vương]
Anh Lý.
Ra đây đi.
Đừng căng thẳng,
đây chỉ là một cuộc tiểu phẫu thôi.
Chỉ là một cuộc tiểu phẫu.
Anh nói chuyện căng thẳng với nó nó có hiểu không?
Tôi tự nói với chính mình.
Anh đừng nói gì cả.
Đừng nói nhảm, mau phẫu thuật đi!
Anh Lý.
Đừng có trốn nữa.
Ra đây đi.
Khoan đã.
Vụ này ai cướp được,
thì là của người đó.
[Hạng nhì bảng xếp hạng “Giết Chưa Nhỉ”, Sơn Ưng]
Anh Lý.
Giao món đồ đó ra đây.
[Hạng nhất bảng xếp hạng “Giết Chưa Nhỉ”, Lodva]
Cái này...
Bệnh nhân chảy nhiều máu quá,
cứu mẹ hay cứu con?
Cứu con đi.
Có trứng còn có thể ấp gà con.
Thế thì chú gà trống Gaulois quý báu này
biết tính sao đây?
Phiền anh đổi con dao khác đi.
Chỉ có thể làm vậy thôi.
Dao làm bếp.
Tìm chết mà.
Nhanh lên.
Ông đây không lấy được
thì anh cũng đừng có hòng.
Lợi hại đó, anh Từ.
Thật không hổ danh là chuyên gia nhặt trứng.
Thế này đã là gì đâu.
Chỉ cần trả đủ tiền
đừng nói là trứng gà
mà ngay cả đạn tôi cũng dám gắp.
Học theo tôi đi.
Người anh em à.
Anh là ai?
Cái đồ chết tiệt!
Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Nhanh chữa bệnh cho anh ấy đi.
Không phải...
Gắp thật à?
Chả lẽ còn giả sao?
Anh nhanh cái tay lên.
Tôi là bác sĩ thú y.
Làm sao tôi biết gắp đạn chứ?
Vừa nãy không phải anh nói
anh biết gắp đạn hay sao?
Tôi chém gió thôi.
Tôi đâu có biết anh thật sự bảo tôi gắp đạn.
Vậy khi nãy anh chém gió cái gì chứ?
Sao anh không nói sớm.
Cái này, cái này...
Anh đợi một chút.
Người và động vật cũng na ná nhau.
Chẳng qua cũng chỉ là
khử trùng, cầm máu, cố định vết thương.
Tôi có thể thử một chút.
Anh nhanh cái tay lên.
Khử trùng, cầm máu, cố định vết thương.
Được.
Nhanh.
Anh đè chặt giúp tôi.
Được.
Cái này hơi đau,
anh chịu đựng một chút.
Thuốc mỡ này
có tác dụng thật chứ?
Đương nhiên rồi.
Đây là thuốc mỡ tiêu sưng do tôi tự nấu
bằng bồ công anh với rau sam.
Có thể khử trùng cầm máu,
làm mềm cơ.
Tốt hơn khối so với thuốc mỡ trên thành phố.
Tôi chuyên dùng cái này cho gia súc đấy.
Cho anh ta dùng là anh ta hời rồi.
Vậy tôi làm đây.
Anh đừng lề mề nữa,
nhanh nhanh lên.
Tìm đúng khe hở.
Vững, chuẩn, nhanh.
Sao anh nói lắm thế?
Lằng nhà lằng nhằng.
Nhanh lên.
Anh đừng có giục tôi.
Giục tôi là tôi thấy căng thẳng.
Anh..
Anh đừng nói nữa.
Anh kẹp vào tôi rồi.
Xin lỗi, xin lỗi.
Căng thẳng, căng thẳng.
Tôi làm lại lần nữa.
Anh nhìn cho kỹ vào.
Vững,
chuẩn,
nhanh.
Anh có phải cố tình đúng không?
Ngại quá,
ngại quá.
Tôi làm lại lần nữa.
Tôi làm lại lần nữa.
Anh lại định chơi xỏ tôi đấy à?
Ngầu ghê.
Anh mới là chuyên gia gắp đạn.
Cẩn thận vào.
Dạ.
Đã lấy được chứng từ chưa?
Vẫn chưa.
Tuy nhiên.
Đảng cách mạng
và anh Lý
cùng nhau lên một chiếc xe.
Có Lodva đi theo dõi rồi.
Một mình Lodva thì có ổn không?
Cái này xin ông yên tâm.
Lodva ra tay
tuyệt đối không thất bại.
Anh Lý lần này đến Thượng Hải
trên người có một thứ rất quan trọng
chính là chứng từ
rút một khoản tiền lớn từ quỹ đảng cách mạng.
Bằng mọi giá
nhất định phải lấy được
chứng từ đó.
Dạ, dạ, dạ.
Tôi hỏi anh.
Viên đạn đã được gắp ra rồi,
tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh?
Có phải anh chưa xử lý tốt?
Anh đừng có nghi ngờ trình độ bác sĩ của tôi.
Vết thương nghiêm trọng như vậy,
lại còn chảy biết bao nhiêu máu.
Anh ta không tỉnh lại sớm như vậy được đâu.
Có chút kiến thức cơ bản đi được không?
Cái gì?
Trả tiền đi.
Không phải anh bảo tôi gắp đạn sao?
Viên đạn không phải tôi đã gắp ra rồi hay sao?
Viên đạn đó do anh gắp ra à?
Viên đạn đó là tôi gắp ra.
Kiểm tra vé, kiểm tra vé.
Chuẩn bị sẵn vé.
Nào, vé của anh đâu?
Vé của anh đâu?
Nào, người đằng sau nhanh lên nhé.
Tỉ lệ lấp đầy chỗ ngồi giờ kém thế này à?
Đừng đẩy tôi.
Đừng nói chuyện.
Còn nói nữa tôi xử lý anh.
Cái đồ chết tiệt!
Tôi thật sự...
Ai thả bom thế?
Người anh em,
cực khổ rồi.
Có hứng thú gia nhập chúng tôi không?
Tôi nhát gan.
Việc chém giết vẫn nên thôi đi.
Nhưng các người yên tâm,
tôi chắc chắn sẽ không bán đứng bạn bè.
Không sao.
Ai ủng hộ cách mạng, người đó là bạn đồng hành.
Phải, phải, phải.
Cái đó.
Anh không sao chứ?
Anh không sao chứ?
Khó khăn lắm mới gắp được viên đạn ra.
Tại sao lại...
Cầm lấy cái này, đi đến tiệm cầm đồ Hưng Vượng.
Tìm chưởng quỹ Tôn.
Anh ta sẽ cho anh 100 đồng đại dương.
Cái súng này còn ngầu hơn của mình.
No comments yet. Be the first to leave one.