The first 200 lines.
BỘ PHIM CỦA JOHN TRAVOLTA
CHUYẾN BAY MỘT CHIỀU ĐẾN HOLLYWOOD MƠ ƯỚC
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH CỦA JOHN TRAVOLTA
ĐẠO DIỄN JOHN TRAVOLTA
NGÀY 28/12/1962
SÂN BAY IDLEWILD, NEW YORK
Lúc đó đã là đêm muộn,
và ở sân ga hầu như không còn ai.
Mẹ tôi xem được một tấm ảnh của Liz Taylor trong một bộ phim sắp tới
có tên The VIPs.
Mẹ muốn có một cái áo khoác hệt như thế,
trừ việc áo của mẹ mua ở buổi bán đồ cũ ở nhà thờ,
nơi những người giàu có bán lại quần áo đã qua sử dụng.
- Chào bà. - Chào cháu.
Cháu sẽ nhớ bà lắm.
Con chào mẹ.
Chào con.
Gọi khách lần cuối, chuyến bay số 700
của hãng Trans World Airlines trên máy bay Royal Ambassador Super Jet đến London.
Đang đón khách ở cổng số 3.
Xin mời lên máy bay.
Giọng nói trên loa nghe rất duyên dáng.
Tôi mường tượng nó thuộc về một người rất xinh đẹp,
gần giống như một diễn viên vậy.
Có lẽ nếu mẹ bắt chước Marilyn Monroe,
người bán vé sẽ cho ta lên khoang hạng nhất.
Mẹ cũng nói là nếu bay khoang hạng nhất,
mọi đồ uống đều miễn phí.
Tất nhiên là tôi không quan tâm lắm, miễn được đi máy bay là thích rồi.
Chuyến bay số 393 của hãng Trans World Airlines,
trên máy bay Super Constellation đến Pittsburgh,
Dayton, Chicago, Kansas City,
Denver và Los Angeles.
Đang đón khách ở West Arcade.
Xin mời lên máy bay.
Sự phấn khích chảy rần rật trong cơ thể tôi,
một cảm giác tôi chưa từng gặp bao giờ.
Cảm giác khi biết rằng, chỉ vài phút nữa, tôi sẽ được bay lần đầu tiên
quả thật không gì sánh bằng,
kể cả khi so với lúc được chơi trò bác sĩ với bạn.
Thế với một đứa tám tuổi, đã là sướng lắm rồi.
Tôi còn nhớ mọi chi tiết về đêm hôm đó.
Ánh đèn được làm dịu xuống trong sân ga,
màu sắc của huy hiệu hãng bay
khi chúng tôi rảo bước đến cổng sang West Arcade.
Đến cả mẹ tôi cũng có vẻ háo hức,
nhưng chắc chắn là vì lý do khác hoàn toàn.
Có lẽ vì được uống miễn phí,
hoặc khả năng sẽ được gặp một quý ông điển trai trên máy bay.
Lúc đó mẹ tôi tầm 49 tuổi và có vẻ ngoài khá hấp dẫn.
Mắt xanh, tóc đẹp,
và vóc dáng thon gọn so với tuổi, mẹ bảo tôi thế.
Vóc dáng mẹ chắc còn đẹp hơn nữa nếu không đẻ tôi muộn đến thế.
Và với nhiều đàn ông, một chút mỡ bụng cũng chả sao.
Với một số người, nó còn rất gợi cảm, mẹ nghĩ thế.
Có lẽ mẹ sẽ phải lòng một người nào đó cực kỳ thú vị,
như cơ trưởng của máy bay chẳng hạn.
Thật thích thú khi được rảo bước đi trên sân bay Idlewild.
Tôi không thể tin nổi là lần này, mẹ con tôi được bay thật.
Đa số những lần mẹ con tôi đến sân bay là để tiễn người đi.
Có một lần, mẹ tôi phải đi máy bay
để tham gia một vở kịch trong tour diễn mùa hè.
Nhưng lần này, tôi sẽ được đi.
Tất cả cứ như trong một giấc mơ.
Giờ tim tôi đã trôi lên cổ.
Mọi thứ dường như đang diễn ra rất chậm.
Nó thật xinh đẹp.
Sơn màu bạc và trắng, điểm xuyết hai sọc đỏ
và in chữ TWA bên hông.
Trông thật mê hồn.
Gió thổi cái lạnh tạt vào mặt, nhưng không thể làm tôi dứt khỏi mối tình đầu.
Vẻ ngoài thật oai nghiêm, gợi lên cảm giác mạnh mẽ và uy lực.
Đây là khởi đầu cho trải nghiệm tôi sẽ không bao giờ quên.
Khi mẹ con tôi bước từng bậc thang lên máy bay,
tôi nhận thấy một chi tiết rất khác thường.
Không nhiều người lên máy bay cùng mẹ con tôi.
Thật ra là chỉ có vài người.
Rồi tôi vờ như chuyến bay đó chỉ dành cho tôi và mẹ,
thật đặc biệt quá nhỉ?
Chào mừng lên máy bay. Trong này ấm hơn nhiều.
Cô tiếp viên ở đầu cầu thang có dáng người cao ráo, thanh mảnh
và nụ cười rất ấm áp.
Ở đây cũng có bản đồ hướng dẫn thoát hiểm.
Cô ấy toát ra điều gì đó rất khác.
Thật khó để định nghĩa chính xác.
Sau này, mẹ tôi sẽ trở nên khá thân thiết với cô ấy.
Gần như thành bạn thân.
Tôi có hỏi mẹ vì sao cô Liz lại có vẻ rất khác mọi người,
và mẹ bảo rằng cô ấy có chiều sâu
và mang một nỗi buồn rất thật vì từng ở trong trại tập trung.
Khi động cơ khởi động, từng cái một,
tôi ngồi trong một chiếc ghế to đùng, êm ái và dễ chịu.
Tôi gần như không nghe thấy tiếng động cơ.
Những cánh quạt lớn quay tít, lửa phụt ra từ ống xả phía sau.
Tôi biết đây là thời của phản lực,
nhưng có gì đó thật phấn khích khi ở trên một máy bay
đi mất gấp đôi thời gian so với máy bay phản lực,
nhất là trong lần đầu tiên của tôi.
Tôi còn nhớ mình để dành tiền trong một cái ví hoa màu đen.
Bà ngoại con, mẹ của mẹ,
cho mẹ cái ví hoa này để cất tiền.
Và giờ đến lượt con bỏ tiền vào đây,
rồi biết đâu sẽ có đủ để đi một chuyến ngắn.
Ta có thể đến Philadelphia, Hartford.
Ta có thể đến Boston!
Đúng.
Khi mẹ tôi phấn khích vì điều gì đó, không khí thật đặc biệt.
Thế giới dường như tràn đầy tươi sáng và hy vọng.
Được.
Được.
Mẹ định gây bất ngờ với con cơ,
nhưng chúng ta sẽ chuyển đến Los Angeles.
Thật… Thật sao?
Có một đạo diễn bạn mẹ ở nhà hát Allentown Playhouse
đã hứa là nếu chúng ta chuyển đến miền tây trước tháng Hai,
chú ấy sẽ giúp mẹ được tham gia vào một bộ phim.
Thật sao?
Không thể tin nổi.
Mẹ đã có kinh nghiệm
đóng một số vai quần chúng,
nên việc đó nghe cũng không xa vời lắm.
Mẹ cũng dạy môn kịch nói ở trường,
và trước đó, từng chuyên tâm theo nghiệp sân khấu.
Và khi mẹ không đi làm, tôi là khán giả số một của mẹ.
Con quay lại ngay.
Con phải đi kiểm tra lịch bay ngay lập tức.
Tôi phóng như bay lên cầu thang về phòng mình,
nơi tôi cất lịch bay của các hãng.
United, American, TWA.
Đây rồi. "Máy bay cánh quạt, chuyến bay đêm một chiều.
Giá vé người lớn 95 đô, trẻ em giảm một nửa".
Đây rồi!
Giờ quay lại bảng giờ bay.
"Trans World Airlines, chuyến bay số 393
cất cánh từ sân bay Idlewild lúc 9:00 tối.
Máy bay Super Constellation đến Los Angeles
có điểm dừng không cố định ở Pittsburgh,
Dayton, Chicago, Kansas City, Denver và Los Angeles.
Đến nơi lúc 3:00 chiều ngày hôm sau".
Chỉ Trans World Airlines
kết nối 70 thành phố ở Mỹ với 15 trung tâm thế giới ở nước ngoài.
Toàn quốc, toàn cầu
Phụ thuộc vào…
TWA
Hãy đi với TWA
Đến lúc tôi xuống nhà,
đèn trong phòng khách đã tắt.
Và tiếng nhạc trên radio đang phát khe khẽ trên dàn loa stereo,
bài "Wives and Lovers" của Jack Jones.
Điếu thuốc của mẹ le lói trong bóng tối, với một ly vang trắng bên cạnh.
Rồi tôi lo rằng điều mẹ nói về việc chuyển đến Los Angeles
không phải là sự thật.
Có lẽ chỉ là mơ tưởng hão huyền của mẹ.
Ôi chao.
Tôi nghĩ vẫn có thể để dành tiền cho chuyến đi ngắn.
Có lẽ tôi sẽ… Để tôi đi xem lại lịch bay.
Bà ngoại tôi có một chiếc Plymouth Belvedere đời 57.
Nên tháng 12 năm 1962, chúng tôi ngồi trên nó,
đi đến sân bay Idlewild với chuyến bay 393 lơ lửng trong tâm trí.
Khi nào thì đến ạ?
Cháu ơi, khi công tơ mét chỉ đến số 62,
là sẽ đến.
Thật thú vị khi xem những biển quảng cáo lớn
chào mời những cơ hội khác như,
"Bay Pan Am, bảy tiếng đến Paris".
Hay: "TWA, cách tốt nhất để đến California".
Còn tôi đang ở trên máy bay này,
sắp bước vào đường bay dài nhất mà hãng bay có.
Có tổng cộng khoảng 15 người ở khoang đầu tiên trên máy bay.
Lúc đó tôi vẫn đội cái mũ thợ săn mà tôi quên tháo ra,
có lẽ vì đi từ lạnh vào.
Dù vậy, khi cất cánh, trông tôi như thế này.
Tôi cảm nhận được mẹ đang háo hức thay cho tôi,
nhưng hiện tại, mẹ đang nóng lòng chờ đến khi cất cánh xong
để được hút thuốc và uống rượu.
Tôi say mê quan sát lửa phụt ra từ phía sau động cơ.
Tạp chí trong chuyến bay cho bạn biết
là với động cơ cánh quạt, đó là bình thường.
Hãy bay cùng anh
Hãy bay, bay đi thật xa
Nếu em muốn uống loại rượu mới lạ
Có một quán bar ở Bombay xa xôi…
Khi máy bay tăng tốc trên đường băng, cảm giác như mơ đó quay lại.
Và đúng lúc đó, máy bay nhấc mình lên khỏi mặt đất.
Không thể tin là con đang bay.
Mẹ tôi nhìn thẳng về phía trước,
rồi mẹ quay sang và mỉm cười với tôi.
Tôi sẽ mãi ghi nhớ khuôn mặt mẹ lúc đó.
Máy bay cất cánh nhẹ nhàng hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Không hiểu vì sao, mọi thứ diễn ra cho đến lúc đó
đều thật hoàn hảo.
Suốt nhiều năm sau, dù có gặp phải trải nghiệm tiêu cực thế nào,
từ lúc rời khỏi sân bay
đến khi hạ cánh xuống điểm đến,
tôi luôn cảm thấy cuộc đời thật an toàn, và tôi hạnh phúc.
Mẹ tôi thích cocktail Manhattan,
nhưng tôi thì thích Coca Cola.
Cô Liz xuất hiện cạnh ghế của mẹ con tôi.
Giờ thì hai mẹ con uống gì nào?
- Cho cháu Coca nhé? - Được.
No comments yet. Be the first to leave one.