The first 194 lines.
[Kim Young Woong - Lee Joo Seung Lee Ji Ha - Song Ji Woo]
[Bộ phim có yếu tố giả tưởng, các nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh, cơ quan không liên quan đến hiện thực]
Sang Hee à.
Oh Joo Hyung, chú bị bắt vì có liên quan đến cái chết của vợ là cô Park Min Ji.
Em nói chuyện với cô ấy một lát.
Cứ nói chuyện từ từ đi.
Sao chú có thể ra tay giết vợ mình vậy chứ?
Nhân tướng học cũng là khoa học đấy.
Cám ơn cô đã hợp tác điều tra.
Tôi đã tin rằng anh ấy sẽ ly hôn với vợ.
Rốt cuộc mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cô hãy cùng tôi đến sở cảnh sát để đưa ra lời khai của nhân chứng đi.
Cô chỉ cần trình bày hết những sự việc đã xảy ra của ngày hôm đó là được.
Hãy để sau đi.
Bây giờ việc này có hơi khó với tôi.
Tôi lấy ít đồ của mình và sẽ rời khỏi đây ngay.
Cứ như vậy đi.
Ừ, Bom à!
Cậu đang ở đâu vậy?
Tớ bám trụ lại ở trong rồi.
Đừng cố cãi cọ đòi vào làm gì.
Lỡ mẹ có gọi cứ bảo tớ không sao nhé.
Cậu nói gì vậy? Cậu đang kẹt ở đâu cơ?
Mình nhất định...
sẽ bảo vệ khu chung cư này.
Chờ đã, cậu nói rõ ràng xem nào. Giờ cậu đang...
À, tớ định chờ tình hình chắc chắn hơn rồi mới nói với cậu...
Tớ cứ tưởng chỉ còn mình tớ ở lại đây.
Sae Bom à, giờ tớ phải bắt tên kia lại...
Không sao đâu.
Không ai ra ngoài được đâu.
Là ai vậy ạ?
Ừ! Cháu đặt bánh gạo phải không?
Chúc cháu ăn ngon miệng và lần sau hãy đặt nữa nhé.
Chú cũng là cảnh sát sao ạ?
Sao cháu biết?
À, cháu thấy cái này sao?
Chú không phải là người kỳ lạ đâu.
Chú là bạn của cái chú sống ở nhà bên kia.
À, chú làm hai việc.
Nhưng sao chú lại mang súng đến vậy?
Vì trong chung cư này có một người xấu, nên chú đến để bắt kẻ đó.
Mấy người đó nhìn thấy súng sẽ biết chú là cảnh sát.
Cháu có thể nhìn gần một tí không?
Không được đâu. Nguy hiểm lắm!
Nói thật chú chưa lần nào sử dụng nó một cách chính thức cả.
Chỉ là mang theo bên mình thôi.
Nhìn rất ngầu mà. Đúng không?
Bà chết rồi sao?
Chồng về mà bà cũng chẳng thèm nhìn lấy tôi một cái.
Này! Hamburger của bà.
Vừa mới nói đến cái ăn là ngồi dậy ngay.
Cám ơn ông.
Sao ông bảo là hamburger.
Chẳng phải cũng là bánh mì như nhau à? Có vấn đề gì chứ?
Nếu không muốn ăn trả lại đây cho tôi.
Được rồi mình.
Không phải là tôi không muốn ăn.
Da tay bà lại bị nứt nẻ nữa hả?
Không có gì.
Thiệt tình!
Có tuổi rồi, bà bôi kem dưỡng tay vào đi.
Không phải, không phải là như vậy.
Tôi bị ngã hôm qua nên cổ tay có bị trật một chút.
Cái bà này thật là!
Ông à!
Vợ ông đang bị đau mà ông không quan tâm tại saotôi lại bị như vậy à?
À thì... có chuyện gì sao?
Ngày hôm qua ở trên tầng sáu.
Trên đó.
Mẹ ơi!
Con có buổi họp, sao không gọi con dậy?
Này!
Con có hẹn sao bố mẹ biết được chứ.
Tưởng bố mẹ có thần giao cách cảm hả?
Dong Hyun à, con ăn Sandwich không?
Bố mẹ ăn thật nhiều và sống thật lâu nhé.
Này con.
Cái thằng này thật là!
Đúng cái thằng đáng ghét mà.
Ôi chao!
Số lượng người theo dõi hơn một nghìn rồi.
Cứ thế này thì sẽ có lợi nhuận mà.
Tôi đã bảo chỉ cần đầu tư vào phí ban đầu mà thôi.
Cậu không tin tôi sao?
Biết rồi, tôi sẽ đến ngay đây.
- Chú à! - Gì vậy?
- Trời ạ! Điên mất thôi. - Sao chú không đi vậy hả?
- Sao cửa không mở cửa vậy? - Trời ạ!
Gì thế này? Đang bận muốn chết mà.
- Khỉ thật! Chuyện gì đang xảy ra vậy? - Đang bận chết đi được.
Căn phòng nhỏ cũng khá là rộng rãi đấy.
Thích thật!
Cấm hút thuốc trong nhà mà.
Này, đây là thuốc lá điện tử đó.
Được rồi chứ?
Cậu hài lòng chưa?
Thật là!
Cái thằng nhóc đó.
Mình à! Có thể không thuê tên đó không?
Cậu ta kỳ lạ quá còn gì.
Anh ráng chịu đựng một chút đi.
Cậu ấy là một báu vật làm việc đấy, thậm chí còn không yêu cầu lương tối thiểu.
Ngay cả tên cũng lạ lùng nữa.
Andrew.
Gì vậy chứ? Anh hùng siêu năng lực sao?
Anh làm ơn thôi đi.
Từ sáng sớm đã có tiếng còi báo động rồi.
Không phải cháy đó chứ?
Nếu có chúng ta phải được biết tin chứ.
Em biết là vậy rồi.
Nhưng nếu không có mùi gì tỏa ra, sẽ không biết được đâu.
Nhưng có cháy nhà thật sao?
Ừ.
Bên ngoài cứ có tiếng báo động.
Còn có rất nhiều xe cứu hỏa xếp hàng ở con đường chính.
Em đã mở cửa sổ nhìn quanh để tìm thử xem đang cháy ở đâu.
Nhưng căn nhà đối diện cứ hét vào mặt em.
Họ nói gì?
Này cô! Mau chạy đi, bên đó bị cháy rồi.
Nghe nói là cháy ở trên căn hộ cao nhất của khu này.
Bên ngoài thì thấy rõ là thế, nhưng bên trong lại không biết gì cả.
Không lẽ nào.
Vâng. Tôi là luật sư công Kook Hae Sung.
Chào anh.
Tôi là người sống ở căn hộ 601 bên cạnh.
Tôi có việc này cần nhờ anh tư vấn gấp.
À, chào anh!
Chắc anh đang lo lắng về việc của vợ mình.
Tôi đang ở nhà, anh có đang ở nhà không?
Hay là tôi sẽ sang đó nói chuyện nhé?
Không cần đâu. Bây giờ tôi đang ở ngoài.
À! Ra vậy.
Vậy anh cứ nói đi, có việc gì vậy?
Nhưng nếu không có lệnh bắt giữ là đang phạm luật đúng không?
Giết người.
Chú đang cố tìm cách để khỏi bị bắt phải không?
Mọi người ơi! Xin hãy giúp tôi với.
Tôi đang sống ở căn hộ 601.
Tôi là một bác sĩ chuyên khoa.
Vâng! Tôi là cảnh sát.
Mọi ngưới cứ đi đi.
Này cô! Đây là chồng của cô phải không?
Tôi sẽ tố cáo mấy người với Uỷ ban nhân quyền.
Sao vậy? Cứ thoải mái đánh ông ta đi.
Chúng ta đi thôi.
Anh mang giày vào đi.
- Họ làm vậy là sao? - Vậy giờ không ra ngoài được à?
- Giờ biết làm như nào đây? - Còn đường nào khác không?
- Cái gì đây? - Chặn đến tận bên kia rồi.
Bít đường hết rồi.
Không mở được đâu.
Thật sự thất vọng ghê!
Này, mày chỉ có duy nhất một người anh này,
mà không cho anh mượn 150 triệu được hả?
Em không có tiền.
Sao mày lại không có tiền?
Mày biết giá nhà ở đây mà.
Này, mày trúng số rồi đó.
Bộ ở ngoài đang thi công cái gì hả?
Hay là mình sống chung được không?
Mấy đứa con anh mà được học ở nơi như này thì tốt biết bao nhiêu.
Nhà có nhiều phòng vậy mà. Em cho mỗi đứa cháu một phòng đi.
Nói thẳng ra em sống một mình cũng bị cô đơn mà.
Em từng nghe qua vụ chết vì cô độc rồi chứ?
Ừ, vậy nên em mới đăng ký mua báo đó.
Để có chết thì mọi người đều biết.
Thật ra không phải em được sống ở đây nhờ vào tiền đặt cọc của bố hay sao?
Nhờ vậy em mới được suất mua nhà chứ.
Anh đã được thừa kế tiền mặt và đất rồi còn gì.
Anh nhận mấy thứ đó từ mười năm trước rồi.
Em không biết lạm phát là cái gì hay sao?
Anh im lặng coi.
[Tôi là người đại diện của tòa nhà ở căn hộ 1202.]
[Tôi nghĩ là mọi người đang cảm thấy rất hỗn loạn]
[vì lớp tường rào vừa được dựng lên quanh khu chung cư.]
[Hiện tại khu chung cư đã hoàn toàn bị cách ly với bên ngoài]
[Phía cơ quan chức trách của chính phủ có chuyện muốn nói với chúng ta]
[liên quan đến việc lây nhiễm căn bệnh phát điên.]
[dự kiến sẽ được tổ chức tại phòng Gym ở tầng hầm lúc năm giờ chiều.]
[Giữa lúc Chính phủ đã chính thức thừa nhận về sự tồn tại của căn bệnh phát điên,]
[Chính phủ thừa nhận sự tồn tại của căn bệnh phát điên]
[tiếp sau ba viện điều dưỡng và hai cơ sở cho người vô gia cư,]
[một khu chung cư ở Seyang cũng đã bị cô lập và cách ly hoàn toàn với bên ngoài]
[do liên quan đến việc lây nhiễm căn bệnh phát điên.]
- Này, lúc anh vào đã như vậy rồi sao? -
- Ừ, anh tưởng là công trường gì đó thôi. -
[Chính phủ cho biết đây là biện pháp bất khả kháng]
[Chính phủ sẽ huy động tổng lực để ngăn chặn việc lây lan căn bệnh phát điên]
[và nhất định sẽ ngăn chặn việc căn bệnh lây lan rộng]
[bằng các biện pháp kiểm tra xét nghiệm chính xác và chính sách đối phó hiệu quả.]
Chắc anh sẽ ra ngoài được mà nhỉ.
Chà, tốt quá!
- Vui lòng lui lại đi! - Cho chúng tôi vào trong.
No comments yet. Be the first to leave one.