The first 194 lines.
Tôi sống là để chứng minh bản thân.
Bỏ xa tất cả với đôi chân nhẹ như lông hồng này.
Đó là khoái cảm mà mình tôi được ban cho.
Sẽ có một ngày tôi trở thành "cầu thủ tấn công số 1 thế giới".
Lúc đó tôi tin tưởng hoàn toàn vào tương lai của bản thân mình.
Và rồi…
BLUE LOCK
TẬP 7: NHIỆT HUYẾT SỤC SÔI
Đội Z vất vả rồi.
Không thể tha thứ được, tôi phải giết cậu ta!
Raichi, cậu bình tĩnh một chút! Không là sẽ bị thẻ đỏ đấy!
Kuon đã phản bội.
Sao nào? Bây giờ là 12 chọi 10.
Đáng ghét thật! Không thể vì thế mà kết thúc được!
Chắc chắn tôi sẽ đánh bại cậu!
Tôi đã nói rồi,
Kuon đã nói cho chúng tôi biết hết về chiến thuật và vũ khí của các cậu.
Ví dụ như Yoichi Isagi.
Cậu có năng lực kiểm soát không gian tuyệt vời.
Nhưng nếu chỉ có một mình thì cậu chỉ là thứ hàng kém chất lượng vô dụng mà thôi.
Isagi, bỏ cuộc đi!
Bóng đá là môn thể thao 11 chọi 11.
12 chọi 10…
thì không thể thắng được đâu.
Đến rồi, phòng thủ!
Trong tình huống bị tiết lộ toàn bộ chiến thuật,
12 chọi 10 là sự bất lợi có tính áp đảo.
Nếu mất thêm một điểm
thì không thể đảo ngược tình thế được nữa!
Iemon!
Được rồi!
Lemon! Bắt bóng tốt lắm!
Mau giành lấy bóng!
Một điểm, chỉ cần không thua là được.
Chỉ cần hòa là được.
"1 THẮNG + 1 THUA + 1 HÒA= TỔNG ĐIỂM" Chỉ cần giành được một điểm.
"CÒN HAI TRẬN, THẮNG MỘT TRẬN" Nếu hòa thì trận cuối cùng còn hi vọng.
Tôi sẽ giữ khung thành thật chặt.
Chigiri! Giành bóng!
Chậm quá!
Hôm nay bọn tôi sẽ kết thúc sự nghiệp đá bóng của cậu.
Cậu cứ yên tâm mà đứng tại chỗ đi!
Chigiri! Cậu đang làm gì thế?
Đừng dừng lại!
Đừng nhiều chuyện, tôi…
Các bạn cầu thủ vừa vào câu lạc bộ!
Bọn tôi là hai át chủ bài của trường Thực nghiệm Rakosute, thường có mặt tại Giải Trung học Toàn quốc.
Anh em nhà Wanima.
Hãy lễ phép với đàn anh tài giỏi đấy nhé!
Đại ca nói như vậy.
Xin lỗi!
Tôi đến Rakosute để tạo dựng tên tuổi của mình với tư cách là vô địch quốc gia.
Có thể xóa bỏ mối quan hệ trên dưới không có lợi này không?
Cậu là ai?
Tôi là Hyoma Chigiri.
Nếu tôi thắng thì mời hai cậu câm mồm cho.
Nhanh quá!
Tên này là loại người gì vậy?
Trận tiếp theo sẽ dùng đội hình mũi tên đơn phù hợp với tốc độ của Chigiri.
Vô địch quốc gia sẽ không còn là mơ ước nữa.
TRƯỜNG TRUNG HỌC THỰC NGHIỆM CAO CẤP RAKOSUTE
Được huấn luyện viên ưu ái ngay khi tham gia, cậu đừng quá kiêu ngạo!
Đại ca nói như vậy.
Không sao cả. Quan trọng là có tài hay không.
Đơn giản vậy thôi.
Thế à? Cậu em thiên tài.
Vất vả rồi.
Tài năng vốn không bình đẳng.
Tôi là người được ông trời ưu ái.
Khi lần đầu bỏ xa người khác hồi sáu tuổi,
bóng đá đã trở thành tất cả của tôi.
Thế giới được chia thành người tài năng và người bất tài.
"CẦU THỦ TẤN CÔNG ĐƯỢC QUAN TÂM" Tôi sống là để chứng minh bản thân mình.
"SỐNG ĐỂ CHỨNG MINH TÀI NĂNG" Tôi sống là để chứng minh bản thân mình.
"NHÀ VÔ ĐỊCH - HYOMA CHIGIRI" Tôi sống là để chứng minh bản thân mình.
Chỉ cần tham gia giải toàn quốc là cậu sẽ trở thành tân binh siêu tốc được chú ý nhất.
Mời cậu nói lên suy nghĩ của mình.
Không có gì, tôi vẫn còn kém xa.
Tôi sẽ cố gắng.
Chigiri!
Đúng là thiên tài.
Bỏ xa tất cả với đôi chân nhẹ như lông hồng này.
Đó là khoái cảm mà mình tôi được ban cho.
Sẽ có một ngày tôi trở thành "cầu thủ tấn công số 1 thế giới".
Lúc đó tôi tin tưởng hoàn toàn vào tương lai của bản thân mình.
Đứt dây chằng chéo trước đầu gối phải.
Cơ bắp của cậu phát triển rất đặc biệt.
Vì thế nên mới có khả năng chạy cự ly ngắn cực tốt.
Nếu dây chằng này bị đứt lần nữa
e là cậu sẽ khó lòng tiếp tục làm cầu thủ bóng đá.
Cậu ta không còn là thiên tài nữa rồi.
Đi thôi, đi thôi.
Đã lâu không gặp, cậu em "thiên tài" nực cười.
Cậu đến làm gì?
Không còn chạy được, tài năng bị hủy hoại như cậu thì còn giá trị gì nữa?
Vấn đề là cậu có tài năng hay không, đơn giản vậy thôi phải không?
Đáng đời lắm! Thiên tài "cũ".
Đáng ghét thật!
Đáng ghét thật!
"TRƯỜNG TRUNG HỌC THỰC NGHIỆM CAO CẤP RAKOSUTE" Mọi người ơi, Chigiri đã quay trở lại.
Thời gian phục hồi thật vất vả cho em.
Cứ từ từ, tìm lại cách chơi của riêng em.
Vâng.
Sao rồi? Cậu em "thiên tài" nực cười.
Cậu đã dốc hết sức để chạy chưa?
Cái chân nhẹ như lông hồng mà cậu luôn tự hào sao rồi?
Đừng nhiều chuyện, im đi!
Cậu sợ chạy hết sức lại bị đứt dây chằng à?
Im đi!
Tôi không sợ bị hỏng chân phải.
Đến nay tôi vẫn tin rằng mình có thể trở thành "số 1 thế giới".
Điều tôi sợ là… đánh mất chính mình.
Từ đó, tôi liên tục tìm cách từ bỏ.
Chỉ còn 5 phút.
Chỉ 5 phút nữa, chúng tôi sẽ thua.
Thế này thì…
Tôi…
Sự nghiệp bóng đá của tôi sẽ kết thúc ở đây.
Chigiri! Chạy đi!
Vẫn chưa… vẫn chưa kết thúc.
BLUE LOCK
Tốt lắm, Raichi, Kunigami! Mau đi cướp quả bóng đó đi!
Isagi! Lại lần nữa!
Dù thử lại bao nhiêu lần cũng thế thôi.
Bọn tôi đã biết vũ khí và kiểu tấn công của các cậu rồi.
Hơn nữa còn là 12 chọi 10.
Không còn nhiều thời gian, mọi người phải phòng thủ cho bằng được.
Ghét quá! Làm sao bây giờ?
Nếu không xuyên thủng được hàng phòng ngự của đối phương, thì không thể lật ngược tình thế.
Bachira bị kèm chặt cứng.
Kunigami cũng không có không gian để sút bóng.
Chuyền bóng đến tận trước khung thành…
Không được.
Bất lợi về số người, nhân định họ sẽ phản công dễ dàng.
Mau đi tìm, mau nghĩ đi.
Chắc chắn vẫn có cách ghi điểm.
Ồ Isagi!
Cậu vẫn không từ bỏ, cậu nghĩ mình có cách để giành chiến thắng à?
Chiến thắng không đơn giản vậy đâu.
Dù cậu có không từ bỏ thì trận đấu cũng sẽ kết thúc.
Nhìn đi, sắp kết thúc rồi.
Các cậu thua rồi.
Chết tiệt!
Thời gian bù giờ là 3 phút.
Hỏng rồi, Isagi mau chuyền đi!
Chuyền bóng!
Đừng, tôi không muốn kết thúc.
Nếu như không có vũ khí của ai sử dụng được
thì hãy để tôi phá vỡ mọi thứ.
Cái gì, tôi chưa nghe gì về tuyệt chiêu cá nhân của số 11.
Isagi!
Tên đó mất kiểm soát rồi à?
Để tôi sút bóng.
Đại ca cắt bóng hay lắm.
Đừng làm người ta sợ chứ, rê bóng dở ẹc.
Này, Isagi!
Đừng tự quyết!
Mình cậu làm sao làm được, đồ ngốc!
Tên đó định làm gì?
Cậu ta ngốc à?
Tôi sẽ sút bóng. Để tôi!
Chuyền bóng…
Phối hợp với Isagi để ép sân.
Hết thời gian rồi, mau cướp bóng đi!
Các cậu đừng phí công vô ích.
Phòng thủ, đừng để họ giành được bóng.
Dừng lại, mau dừng lại!
Isagi, đủ rồi.
Dừng đuổi theo quả bóng với ánh mắt đầy sát khí nữa.
Đừng đá bóng bằng niềm tin vào bản thân nữa.
Chigiri! Đừng ngây ra đó! Mau nhặt bóng đi!
Cút!
Isagi, mau chuyền bóng!
Cậu không nghe thấy à?
Dám bảo mình cút đi?
Đùa à?
Rõ ràng là chỉ cần thua thì sẽ chấm hết.
Tôi có thể từ bỏ bóng đá và hoàn toàn tự do.
Đáng ghét thật! Tại sao chứ…
Thì ra là thế, Isagi, cậu…
giống hệt tôi lúc đó.
Tin rằng mình có thể trở thành "số 1 thế giới"
như khi tôi đặt cược mọi thứ vào bóng đá.
Nhặt bóng, họ mà nhặt bóng là xong đó!
Mình đang sợ điều gì?
Sợ mình không còn là thiên tài?
Sợ chân phải sẽ hỏng?
Sợ mình sẽ không bao giờ đá bóng được nữa?
Thật ra những thứ này
vốn không hề quan trọng.
Chỉ cần bóng chạm vạch thì trận đấu sẽ kết thúc.
Mình không thể đánh mất.
Bắt buộc phải tin vào
bầu nhiệt huyết tràn trề đang bắt đầu
No comments yet. Be the first to leave one.