乙女ゲー世界はモブに厳しい世界です
The first 157 lines.
Ta ghét...
Ta ghét tất cả các người...
Cô dám đánh ta?
Cô nghĩ ta là ai chứ hả?
Không biết!
Nhưng cho dù có là ai thì cũng nên biết lễ nghĩa.
Chán quá...
Tinh thần mình sắp kiệt quệ rồi...
Cô thực sự không biết ta là ai?
Xin lỗi, tôi không biết nhiều về vương đô.
Hoàng tử nước mình cũng không biết, đùa hả?
Đúng là xảo quyệt... quá xảo quyệt rồi... cô nàng nhân vật chính này.
Các nhân vật được vẽ bởi họa sĩ nổi tiếng,
được lồng tiếng bởi seiyuu đình đám,
rồi là tựa game mới được kỳ vọng của một nhà sản xuất lớn hay gì gì đó...
Cô thực sự không giống với những người con gái khác.
Cái thế giới Otome Game này...
đúng là quá tiện cho con gái mà...
Tại sao mình phải dùng kỳ nghỉ quý giá để nâng hảo cảm với mấy thằng dở hơi này chứ?
Đi du lịch nước ngoài sướng quá đi!
Cái con em gái đùn đẩy cái game này cho mình...
Otome Game?
Em muốn nghe mấy lời thoại nhân vật mở khóa sau khi hoàn thành game,
nhưng mà chơi thì phiền phức quá.
Nhưng mà tại sao lại là anh chứ?
Chơi đi!
Không thì em sẽ mách mẹ chuyện đó.
Vậy nhớ phải phá đảo toàn bộ đấy!
Chết tiệt... tại sao mình lại phải làm mấy chuyện này...
Ta sắp mở một tiệc trà,
ta muốn mời em đến.
Ế?
Xin hãy chờ đã! Nơi đó không chỗ cho cô ta!
Một cô tiểu thư xấu tính điển hình...
Sao quý tộc lại kiêu ngạo như vậy chứ?
Ai cần biết hoàng tử, con gái công tước gì chứ...
Rồi còn hòn đảo lơ lửng trên không trung...
Em không sợ chứ?
Vâng, em không sao ạ.
Rồi thì hầm ngục, quái vật...
Nó vốn được sản xuất bởi công ty chuyên làm game cho nam giới,
nên vẫn nhét mấy yếu tố này vào nhỉ...
Ngoài ra còn có xe máy bay,
chiến hạm bay trên trời...
Sau cùng còn có cả Power Suit để chiến tranh nữa.
Chẳng phải quá là lộn xộn sao?
Có thật là Otome Game không đấy?
Đã thế độ khó lại còn cao nữa chứ!
Hoàng tử thì chìm quá!
Xin lỗi, Olivia...
Nạp tiền vào còn nhanh hơn.
Đừng có coi thường người đi làm nhá!
Đồ ác nữ, đừng có trêu đùa với điện hạ.
Im đi, cô nàng tiểu thư!
Ta muốn bảo vệ cô ấy.
Im đê, rác rưởi!
Thích ta thì cứ thành thật mà nói đi.
Có thích thì cũng đương nhiên thôi.
Thôi, im hết đi!
Ta cũng rất yêu em!
Người yêu em nhất chính là ta!
- Mấy người bị ngu hết rồi hả? - Mọi người...
Chỉ là một lũ đẹp mã, khả ố, kiêu căng, ngạo mạn...
Đám con gái thì mạnh mẽ nhưng tính cách tệ hại...
Lại còn có thể dẫn theo bao nhiêu tình nhân tùy thích...
Mình... Mình...
ghét cái thế giới này!
Xong rồi...
Cuối cùng đã hoàn thành 100%, đạt được kết cục Harem ngược.
Đói quá...
Ra cửa hàng tiện lợi thôi...
Ơ... thế này không ổn rồi...
Không thể chấp nhận cái kết cục thế này...
Cứ vậy mà chết sao?
A...
V-Vừa rồi là gì vậy?
Mình bị làm sao thế nhỉ?
Vẫn là phong cảnh thường ngày...
Vẫn là bầu trời thường ngày...
Thằng con ngu ngốc này!
Tại sao lại chạy trốn hả?
Hôm nay là ngày phu nhân tới mà...
Con xin lỗi...
Thiệt tình...
Thế nên ta mới ghét lũ người nhà quê.
Chúng tôi xin lỗi...
Barcus...
Anh về dạy dỗ lại nó đi!
Nhà Bartfort này có thể sống thoải mái ở đây là nhờ ai chứ?
Cái đó... là nhờ Zora.
Đúng vậy...
Một địa chủ ở vùng nông thôn có thể sống như một Nam Tước,
tất cả là nhờ kết hôn với ta.
Tuyệt đối không được quên điều đó.
Vâng, tôi biết rồi.
Tất nhiên rồi ạ.
Hội chị Jena được ở trong nhà chính,
tại sao chúng ta lại phải ở trong nhà kho nhỉ?
Sao giờ lại đi thắc mắc chuyện đó?
Chẳng phải vì phu nhân Zora ghét chúng ta sao?
Là vì chúng ta không phải con bà ấy sao?
Ờ, chúng ta là con vợ lẽ... và con trai bị đối xử thế là bình thường.
Em cũng tranh thủ mà học cho tốt đi.
Nếu không sẽ không thể kết hôn khi vào học viện đâu.
Học viện?
Nếu là Elf hoặc thú nhân,
còn có con đường trở thành tình nhân nữa...
Tình nhân?
V-Vậy là sao?
Thế còn vị thế của đàn ông?
Hả? Làm gì có cái đó.
Trên thế giới này phụ nữ mạnh hơn nhiều mà.
Phụ nữ mạnh hơn nhiều?
Cái tình huống này... rất giống với một thế giới mình biết...
Nơi này... chính là thế giới trong cái Otome Game đó...
Và thế là tôi, Leon Fou Bartfort,
đã chuyển sinh vào cái thế giới trong Otome Game đó.
Không...
Từ khi tôi lấy lại ký ức, chẳng mấy chốc đã 10 năm trôi qua.
Nhà Bartfort hoàn toàn không xuất hiện trong cái Otome Game đó.
Nói chung là mình đã trở thành nhân vật quần chúng.
Tất nhiên mình đã từng nghĩ tới chuyện lợi dụng kiến thức trong game để trở nên vô đối.
Mình đã chép lại toàn bộ những thông tin trong ký ức.
Tùy vào sự phát triển của game, mình có thể vướng vào chiến tranh hay xung đột,
nên mình không bao giờ lơ là luyện tập.
Nhưng càng tiếp tục sống trên hòn đảo bay,
dã tâm của mình càng tan biến.
Tốt nhất vẫn cứ nên sống hạnh phúc như một nhân vật quần chúng thì hơn.
Mình đã từng nghĩ như vậy...
Đi xem mắt là sao ạ?
Đó là con gái của một gia đình quý tộc cung đình từng mắc nợ ta.
Có gì bất mãn sao?
Sao bà lại tự ý...
50 tuổi, từng kết hôn 7 lần...
Đã vậy toàn bộ đời chồng đều toi đời.
Rõ ràng là nhắm tới tiền trợ cấp thân nhân qua đời mà.
Chỉ đơn giản là liên tục gặp bất hạnh mà thôi.
Tôi đã quyết định sẽ tới học viện rồi!
Tìm đối tượng kết hôn ở đó là bình thường mà!
Nhập học sẽ tốn rất nhiều chi phí.
Con thứ hai nhập học đã đành, tới con thứ ba cũng đòi nhập học thì thật vô nghĩa.
Leon, sự thật là nhà chúng ta không có tiền.
Muốn nhập học sẽ phải dùng cách khác để kiếm tiền, nhưng mà...
Đi xem mắt là sự lựa chọn đúng đắn.
Lẽ ra ngươi còn phải cảm ơn vì ta đã tìm mối cho mới đúng.
Không đời nào! Tôi từ chối!
Im đi, ngươi chỉ là con thứ ba thôi!
Thân con trai thì nỗ lực làm việc cho gia đình là chuyện đương nhiên.
Bà già chết tiệt này!
Cho dù ngươi có không muốn...
ta cũng đã chuẩn bị cho ngươi nhập ngũ rồi.
Bà già này muốn cho mình chết trận sao?
Con trai sau 20 tuổi thì chẳng còn ai thèm lấy...
Vậy mà tìm đối tượng kết hôn cho còn phàn nàn,
phải biết mình là ai chứ...!
Không được rồi...
Nếu lúc này không nỗ lực thì sẽ chẳng còn tương lai.
No comments yet. Be the first to leave one.