The first 160 lines.
Có nhận ra ta không?
- -
- -
Cụ cầm, giữ kỹ phòng thân.
Đội ơn cậu ạ.
Bà Tư mới lấy cho em mấy thang thuốc mới.
Miễn sao cho mình có con.
Làng sắp gặp họa.
Con phải cẩn thận phòng thân.
Không ổn. Điềm gở.
Mong cô cứu khổ cứu nạn.
Cậu Thập ơi!
Cậu đã một lần chết hụt vì bị câu hồn, giấu thể.
Cậu sẽ gặp họa sát thân vào năm 39.
- -
Vậy mọi người có biết... về sự tích của lão ăn mày què...
- ở chính ngôi làng của mình không? - Biết.
Lão ăn mày đấy ai mà chả biết.
- - Đúng rồi. Tôi gặp mấy lần rồi.
Cái lão bị què chân mà hay lết ở chợ.
- -
Tao căm thù lũ đàn ông chúng mày!
Tao căm thù chúng mày!
Làm sao thị khóc?
- -
- -
Tóm lại, ai mà gặp và nói chuyện với lão què đó...
thì sẽ chết.
- -
Ủa?
Đang kể chuyện ma mà ai cười vậy?
Mọi người có nghe không?
Ê, cái giọng cười này nghe quen nha.
Ai vậy?
Ai đó?
Vàng của tao!
Vàng của tao.
Vàng của tao!
Vàng của tao!
Tứ Cháo Lòng!
Chết rồi cơ mà?
Giời ôi!
Sao ấy nhỉ?
Ai đó?
Ai vậy?
Ai đó?
Là ai vậy?
Ai vậy?
Là ai vậy?
Mình...
Mình ơi!
Mình, mình ơi!
Mình ơi!
Tứ ơi!
Lên đò!
Tứ ơi!
Lên đò!
Bớ làng nước ơi!
Tứ Cháo Lòng chết rồi.
Này.
Chết đi đã khổ bỏ mẹ ra rồi.
Lại gặp ngay cái con mụ lái đò chở vong.
Ui dồi ôi!
Tôi nghe tả đến cái đoạn đấy thôi.
Tôi đã thấy rùng hết cả mình rồi.
Cái này tại mấy ông mấy bà không biết đó thôi.
Không phải ai chết đi cũng được con đò chở vong tới đón
và gặp mặt bà Vạn đâu.
Phải là người có mệnh thuần âm.
Thì mới được như vậy.
Này.
Nhưng mà thằng Tứ chết ấy,
thì liên quan quái gì đến cái lão ăn mày bị què?
Hứ!
Cái này là mấy ông mấy bà dở.
Mấy ông mấy bà phải chịu quan sát vô.
Trước cái ngày
mà ông Tứ Cháo Lòng tự tử,
người mà ổng gặp
là lão ăn mày què.
Mà ông Tứ Cháo Lòng đâu có ưa gì ông nội đó.
Mà ngày nào
lão ăn mày cũng cứ lảng vảng lảng vảng trước sạp nhà nó.
Sớm muộn gì...
...mà không ăn dao vô người.
Khoai nóng hổi đây. Em mời bác xơi.
Chồng em nói cấm có sai.
Này nhá!
Chính mắt em nhìn thấy chứ còn ai vào đây nữa.
Hôm đấy,
lão Tứ đang chuẩn bị dọn hàng đi về
thì lão ăn mày từ đâu lết tới.
Thằng què kia!
Cút mẹ mày đi!
- Cứ ở đây, tao không bán được hàng. - Không hiểu hai người nói gì với nhau.
Tao bảo mày cút, mày có cút không?
Mà mắt lão Tứ đỏ vằn lên.
Mày không cút à?
Lão vớ lấy con dao bầu trên sạp,
định chém lão ăn mày.
Nhưng lão què đã nói gì đó,
làm lão Tứ bỗng nhiên khựng lại.
Sợ thế!
Ủa?
Hôm rồi mình nói...
mình qua làng bên để ăn cỗ mà.
Mình ra chợ chi?
Thì...
Đi ăn cỗ về thì...
tiện đường đi qua chợ,
mua khoai cho mình này.
Ờ, mua khoai.
Thôi, thôi.
Tôi với ông lên nghỉ đi. Càng nghe càng thấy sợ.
Mai là phải đi đường sớm đó.
Này!
Lát nữa, bà đưa tôi qua bụi tre rồi hẵng về nhé!
Nghe chuyện nhà ông Tứ xong, tôi cứ thấy sợ sợ thế nào.
Ừ! Thôi! Đi đường vòng về đi.
Đừng có mà đi qua cổng nhà ông Tứ.
- Ghê bỏ mẹ ra. - Ừ.
- Đi. - Đi.
Khoai ngon. Khoai ngon.
Vàng của tao!
Vàng của tao!
Cụ Khảm ơi! Cụ Khảm!
Ai ngoài đấy?
Con, Thập. Con xin được gặp cụ.
- Mợ vào đi! - Dạ.
À...
Có việc gì... mà mợ sang đây khuya thế?
Dạ thưa cụ.
Mấy bữa nay da con bị tấy đỏ.
Ngứa suốt ngày suốt đêm, không thể nào chịu nổi.
Thế mợ có lên rừng,
hay là ra suối,
mà bị con gì nó cắn không?
Lên rừng thì con không có.
Còn cứ ra suối thì con lại mặc áo tơi.
Trên da cũng không có vết cắn nào.
Thế thì xin phép mợ,
cho tôi được xem cái vết tấy ấy.
- Có được không? - Dạ.
Ờ...
Được rồi. Mợ mặc áo vào.
Chờ tôi.
Đây.
Mợ mang về dùng thử cái thuốc này.
Bôi lên cái vết tấy đó.
Ngày hai lần, sáng đêm.
À...
Xem có hiệu quả không nhé.
Dạ! Con cảm ơn cụ.
Ấy!
Mợ Thập!
Chuyện tiền bạc cứ từ từ.
Xem thuốc có trị được bệnh không đã chứ!
Dạ! Con cảm ơn cụ.
Xin phép cụ, con về.
Vâng, mợ về đi.
No comments yet. Be the first to leave one.