The first 193 lines.
[Kim Young Woong - Lee Joo Seung Lee Ji Ha - Song Ji Woo]
[Bộ phim có yếu tố giả tưởng, các nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh, cơ quan không liên quan đến hiện thực]
[Trước cửa hàng đang để bảng giảm giá 50% đồ trẻ em còn gì.]
[Em đã mua một món vì nghĩ sẽ hợp với bé con nhà mình.]
Nhưng vẫn chưa biết là trai hay gái mà.
[Ngày nào con bé cũng đạp bụng và nói cho em biết như vậy đó.]
Con gái mà giống anh là không được đâu.
Hình như Chủ tịch đến rồi.
Chút nữa gặp.
Vâng.
- Chủ tịch đến rồi sao? - Ừ.
Nghe bảo bên Cục dược phẩm thực phẩm đã có kết luận cấp phép rồi.
Vâng! Sáng mai sẽ được công bố ra ngoài.
Ban đầu sẽ được cấp phép chỉ dành cho người lớn.
Sau khi kiểm chứng hiệu quả sẽ mở rộng đối tưởng sử dụng.
Cậu vất vả rồi.
Tôi còn đang lo lắng.
Liệu mình tôi sẽ phải uống hết đống thuốc Next đang ở trong kho hay không.
Nhờ Trưởng phòng Han mà tôi lại có thể kiếm được tiền rồi.
Tuy thất bại trong hiệu quả điều trị bệnh viêm phổi.
Nhưng lại có khả năng hạn chế triệu chứng của bệnh Rối loạn tăng động giảm chú ý.
Mới đó mà đã có tin truyền miệng rằng thuốc có tác dụng tăng cường sự tập trung.
Rất nhiều người xung quanh tôi đã uống nó.
Là thuốc Next đó sao?
Trưởng phòng Han vẫn chưa uống thử sao?
Vâng.
Khi nào cảm thấy không khỏe cậu cứ uống thử đi.
Tôi cảm thấy như có thêm sức sống.
Tốt lắm đó!
Chào cô!
Xin chào Chủ tịch, tôi là Park Young In.
Tôi đã được nghe nhiều về cô rồi.
Cô mau ngồi đi.
Vâng.
Là gì vậy?
Anh đợi đi.
Không biết là hoàng tử hay công chúa vậy?
Bé con của chúng tôi sao?
Có vẻ như là một bé gái.
Ôi chao! Vậy là tốt quá rồi.
Dạo gần đây mọi người đều bảo có con gái có phúc hơn con trai đó.
Tôi cũng thấy như vậy đó.
Tôi xin phép một lát.
Vậy không biết khi nào mới có thể gặp mặt công chúa đây?
Bây giờ là 12 tuần rồi nên chắc khoảng sáu tháng nữa thôi.
Cắn sao?
Không phải là do thuốc khác đó chứ?
Ngày mai sẽ công bố cấp phép rồi đó.
Trước tiên hãy xử lý để tất cả im lặng, không được tạo tin đồn ra ngoài.
Cũng đâu phải chết, có vấn đề gì chứ?
Hãy chuẩn bị tiền bồi thường và chi phí điều trị là được rồi.
Tôi sẽ gọi lại sau.
Phía bên Thủ tướng đã gọi.
Xe đó sẽ đi đâu vậy?
Bãi chứa rác.
Vì chúng ta đang bị thiếu nơi canh giữ bệnh nhân.
Đến giờ cô vẫn chưa hiểu được những việc tôi đang làm phải không?
Không phải vậy ạ.
Việc này là do tôi lựa chọn.
Phải ngăn chặn thiệt hại cho bên nào.
Hoặc sẽ có lúc phải lựa chọn bị nhuốm máu đến khi nào.
Thuốc điều trị thì sao?
Tôi đã chọn ra vài loại và chích thử cho vài người nhiễm bệnh.
Nhưng tất cả đều đã chết.
Thử lại đi, đến khi nào được thì thôi.
Còn việc cầm cự với bên ngoài tôi sẽ làm.
Vậy bây giờ phải làm sao?
Những bệnh nhân nhiễm bệnh bên ngoài có thể sẽ không nhận được hỗ trợ.
Họ phải tự kiếm đường trốn ra thôi.
Mỗi bức tường đều đã được che lại hết rồi.
Dù bây giờ có thành công trốn ra tiếp theo đó họ phải đi đâu?
Cứ kiếm một cái chung cư mắc tiền nào đó và chui vào là được thôi.
Bọn họ sẽ làm gì chứ? Chẳng lẽ lại ngồi yên chịu phong tỏa?
Khu đó toàn những kẻ nhà giàu lắm tiền.
Lý do duy nhất khiến chúng ta chịu cảnh này chỉ là do giá nhà ở đây quá rẻ mà thôi.
Nhưng có thật là bên ngoài đó đang có người bị nhiễm bệnh không vậy?
Bây giờ cô đại diện toàn nhà và anh Oh Joo Hyung đều không có mặt ở đây.
Vậy là chỉ có dân thuê nhà thôi?
Ý tôi là những người đã từng ra ngoài thì lại không có mặt ở đây.
Ai ở đây muốn ra ngoài thì cứ đi đi.
Chúng tôi không đảm bảo rằng mấy người có thể quay lại đâu.
Vậy tôi cứ xem như tất cả mọi người đều đã hiểu vấn đề rồi.
Đồ ăn và vật phẩm lấy từ siêu thị về đều đang để ở căn hộ 201.
Nếu cần thứ gì mọi người cứ đến đó.
Thay vào đó, có thể những người đang sống ở đó họ rất thiếu thốn.
Nên điều kiện sẽ là mang đồ mà họ thiếu đến để trao đổi.
Này, nếu mấy người nhiễm bệnh trở nặng có khi nào sẽ đập cửa để vào không?
Vì là cửa kính nên chỉ cần đập thật mạnh là có thể vỡ rồi.
Thay vào đó họ sẽ tìm cách dễ hơn để vào.
Bọn tội phạm đều suy nghĩ như thế.
Xem có nhà nào đang để cửa mở hay không.
Hay là nhắm vào mấy chiếc xe đạp không có ổ khóa an toàn để lấy đi.
Liệu họ có vì quá khát máu mà đập vỡ cửa để vào không?
Quyết định đó khó hơn chúng ta nghĩ.
Vậy ý là họ sẽ tìm một cái con đường khác.
Cửa đều đã bị khóa hết rồi.
Sao vậy?
Tầng thượng.
Ở đây chỉ có mình tôi thôi.
Chắc sẽ không từ chui đường này đâu nhỉ?
Cứ hy vọng như thế đi.
Nhưng mà cậu Andrew không hoảng sợ tí nào nhỉ?
Khi ra ngoài và cả khi leo lên đây.
Tôi chỉ cần mọi người không xem tôi là kẻ kỳ quái cũng đủ vui rồi.
Hai người cũng cẩn thận đấy.
Cậu Andrew cũng vậy.
Chúng ta hít thở một lát rồi hãy đi.
Ôi trời! Mệt quá!
Đứng thế này làm tớ nhớ đến ngày xưa.
Khi nào?
Ngày hôm đó sao?
Hôm đó trong một khoảnh khắc tớ đã nghĩ có khi nào bản thân có thể bay hay không.
Thì đã bay rồi đó.
Đúng là đã được bay thật.
Nếu có thể bay tớ đã bay đến bệnh viện điều dưỡng của mẹ rồi.
Lúc đó mỗi lần gặp nhau đều không thoải mái nên cứ trì hoãn vì vấn đề đi lại.
Giờ thì thành ra như này.
Những người bị nhiễm bệnh giờ ra sao rồi nhỉ?
Họ đang trốn ở đâu đó,
cố chịu đựng cơn khát sao?
Hẳn là họ đang thấy sợ hãi rồi.
Họ sợ mình sẽ cắn người ở gần mình nhất.
Sợ bản thân sẽ hoàn toàn biến thành quái vật.
Dù vậy nhưng trước khi cơn khát kéo đến, chắc họ vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu nhỉ?
Chắc mọi người đều sẽ ổn hết nhỉ?
Đương nhiên rồi.
Chỉ cần chúng ta không bị thương là được.
Vậy mới có thể khỏe mạnh gặp lại nhau chứ.
Bởi thế cậu đừng có hành động kiểu đấy nữa.
Cậu có biết đó là máu gì không mà lại bôi đầy lên tay như thế?
Còn chuyện trét máu lên mặt Oh Joo Hyung thì không sao hả?
Có phải cậu bắt chú ta uống máu đâu.
Không lẽ chú ta lại hút chùn chụt máu đó rồi nuốt vô bụng hả?
Tuyệt đối không phải rồi.
Chú ta có vẻ quý trọng thân thể lắm mà.
Hồi nãy thấy chú ta không xuống, chứng tỏ chú ta cũng hơi sợ rồi nhỉ.
Nói mới để ý, bà cô đại diện tòa nhà cũng không xuống đúng không?
Em không sao chứ?
Đương nhiên là có sao rồi.
Anh nhìn đi này.
Em phải hoảng sợ đến mức nào mới...
Chuyện đã thành ra như này hay bỏ cuộc đi có phải hơn không?
Nhìn bầu không khí khi nãy,
dù có thành người Đại diện cho cư dân cũng khó mà kiếm tiền được ấy.
Dọn đi thì sao?
Giờ mà rời khỏi đây phải bán nhà giá bèo bọt lắm đó.
Mình chịu lỗ rồi dọn đi,
xong bắt đầu lại từ đầu ở chung cư khác hả?
Tại không còn cách nào khác mà.
Nghe bảo Seung Beom ở phòng Gym hình như cũng nhiễm bệnh rồi còn gì.
Ngày nào anh cũng đến phòng Gym rốt cuộc đã làm được cái gì vậy?
Đáng lẽ phải giám sát mấy chuyện đó chứ.
Làm sao anh biết được cậu ta lại như vậy.
Khi nào dỡ bỏ phong tỏa,
phải sửa chữa lại toàn bộ khu chung cư mới được.
Cho đổi hết phần trang trí bên trong thang máy.
Rồi phải cho dẹp hết lớp tường bao bên ngoài nữa.
Chính vì thứ đó nên càng dễ dàng phong tỏa mà.
Mình đề xuất trồng cây ở vòng ngoài nữa đi.
Anh từng nói có quen công ty thiết kế cảnh quan đúng không?
Phải cho tiêu độc khử trùng trên diện rộng nữa.
Vì đã có người nhiễm bệnh mà.
Đúng rồi. Chính là như vậy.
Chỉ cần thay đổi cách nghĩ là ý tưởng sẽ tuôn trào vô tận.
Nhưng mà em nhắm có giành nổi vị trí người Đại diện cư dân không?
Mình phải lôi kéo thêm mấy đứa có sức ảnh hưởng trong nội bộ mới được.
[Vậy nên thấy những người có biểu hiện bệnh như vậy làm tôi dễ bị sốc lắm.]
Chị không có ở nhà ạ.
Chết tiệt!
Vậy à?
Cháu ở căn hộ 502 phải không?
Cháu mở cửa ra chút được không?
Những người ở căn hộ 501 đây này.
Giật cả mình.
Tôi xin lỗi chuyện sáng nay.
Nhưng mà,
nếu thật sự không sao mọi người phải nói là không sao chứ.
Nhìn thấy máu ai mà chẳng hiểu lầm.
Không phải sao?
Cháu cũng mệt mỏi lắm đúng không?
Dù vậy vẫn có người chăm sóc cháu như này thật may quá rồi.
Thật sự may quá đi ấy ạ.
Quả là may mắn khi gia đình cháu ở tầng phía dưới.
Xảy ra chuyện như này,
làm cô không đi hưởng tuần trăng mật được, chắc cô thấy tiếc lắm nhỉ?
Tôi với chồng tôi cũng bắt đầu từ tầng một tại một căn villa ấy.
Mà đúng lúc đó lại xảy ra lũ lụt chứ.
Cứ nghĩ tới những vất vả khi đó.
Hai người gặp nhau như nào vậy?
Ôi trời!
Có vẻ như hai người cũng có nhân duyên sâu đậm nhỉ?
Cô ngồi ở đó chút đi.
Em thấy không tin được cô đó.
No comments yet. Be the first to leave one.