Season 1

Release info

Hellbound Village S01E08 VIETNAMESE WEBRip NF
A Commentary by tedi

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2023-11-14
Downloads: 10
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 188 lines.

Có nhận ra ta không?

- -

- -

Mọi người có ngửi thấy mùi gì giống như là mùi máu không?

- -

Đồ Lam có tội tình gì

mà phải chết không toàn thây như vậy hả cụ?

Cậu không thấy lai lịch và cái hành tung đáng ngờ của lão què chứ?

- Có khi nào… - Phải đấy!

Phải tìm cho ra lão thì mới biết được chân tướng.

Anh ơi!

Vô nhà người khác mà không xin phép thì sẽ bị trừng trị.

Mà mợ ấy đâu rồi?

Mấy mẹ con đang ở trong nhà.

Bà vào an ủi bác ấy mấy câu.

Thế tôi vào nhá.

Mợ Lam. Tôi đến chia buồn cùng mẹ con nhà mợ đây.

- - Thế có việc gì cần để tôi giúp không?

- Mợ… - Mày đã hùa với thằng què

giết chết chồng tao.

- Ơ. - Rồi bây giờ mày sang đây,

mày định giết chết tao với con tao hả?

- Đừng… - Chuyện gì vậy?

Tao sẽ giết mày để lấy mạng cho chồng của tao.

- Đừng, đừng mà! - Con chó mày có đứng lại không?

Mợ Lam à. Mợ Lam à. Mợ Lam…

- Mợ Lam, mợ Lam! -

Bà Mệ không liên quan tới cái chết của chồng mợ.

- Mợ Lam! -

Mợ Lam!

Buông tao ra!

Thứ khốn nạn, thứ khốn nạn!

- Bà Lam bình tĩnh lại đi. - Bà Lam, bình tĩnh đi bà Lam.

Bà Mệ, bà Mệ!

Bà Mệ!

Đi thôi mọi người!

Mây ơi!

Cậu Đức ơi, đi đi! Mưa lớn rồi!

Tưởng lên núi siêng kiếm củi lắm.

Ai dè ông thợ lười đang ngồi thừ ra đây hả?

Nè!

Mây có đem cái này cho Đại nè.

Cơm nóng á. Ăn đi!

- Mây ơi! - Hử?

Đại định xuống núi làm ăn một thời gian á.

Hửm?

Cứ ru rú ở trong làng,

săn thú rừng với lấy củi thì lấy tiền đâu ra mà hỏi cưới Mây?

Ủa?

Không lẽ Mây không muốn về chung nhà với Đại hả?

Mây đương nhiên là muốn chứ!

Nhưng mà Mây đâu có đặt nặng chuyện sính lễ gì đâu.

Thì Mây không nghĩ,

nhưng mà thầy của Mây nghĩ.

Ý của thầy đã rõ vậy rồi.

Mà cũng phải thôi,

có mỗi một cô con gái không lẽ cho không Đại.

Một thân một mình Đại thì không sao.

Mà sau này có thêm Mây nè,

rồi còn… con cái nữa.

Tằn tiện sao được?

Nhưng mà tại xuống núi nguy hiểm lắm.

Từ trước tới giờ,

chỉ có ông Thập mới được xuống núi, Đại biết mà.

Thì trước giờ có ai khác ngoài nhà ông Thập xuống núi đâu.

Mình phải thử thì mới biết được hay không. Đúng không?

Ừm.

Đại quyết định rồi.

Đại sẽ xuống núi làm ăn một thời gian.

Mây chờ Đại nha!

Mây chờ Đại bao lâu cũng được.

Tại Mây lo cho Đại thôi.

Mây cứ yên lòng chờ Đại đi.

Thì hiểm nguy mấy,

Đại cũng không sợ.

Đại bị sao vậy?

Sao dại dột thế? Dám liều mình xuống núi.

Đại ơi! Đừng làm em sợ mà Đại!

Thằng Đại nó khổ thế!

Này, ông hạ xuống đi.

- Sao dại thế? Dám liều mình xuống núi. - Đại sao vậy?

- Bị đom đóm câu mất hồn rồi! - Đại ơi!

- Sao số thằng Đại nó khổ thế! - Đại ơi, tỉnh dậy đi Đại.

Đại…

- Mây! - Đại bị làm sao vậy?

Mọi người nói cho con biết anh Đại bị làm sao vậy?

Anh Đại ơi!

Tỉnh dậy đi, Đại ơi!

Đừng có làm em sợ mà, Đại!

- Bớt đau lòng đi Mây! - Đại…

Đại ơi!

Dậy đi Mây!

Tỉnh dậy đi mà, Đại ơi!

Đừng có làm em sợ mà.

Đại ơi, Đại!

Đại nói là Đại xuống núi rồi về cưới Mây mà!

Tỉnh dậy!

Tỉnh dậy, tỉnh dậy! Tỉnh dậy đi!

Đi về đi!

Trời mưa gió, ra đây nằm làm gì?

Đi thôi mọi người!

- Tiếng cười của ai đấy nhỉ? - Bà ấy hóa điên rồi!

Đi, mọi người!

Có chuyện gì hả, bác Tam?

Sợ chứ gì!

Nguyên đêm qua có ngủ được miếng nào đâu.

Đã vậy, tối nay còn ngủ một mình nữa.

Cứ như vậy hoài,

riết chắc tôi chết sớm quá, ông Thập.

Người thì nhát như cáy,

vậy mà khoái kể chuyện ma hù dọa người ta.

Tui nói cho ông biết.

Ông cố nội tôi mà đội mồ sống dậy,

ổng cũng không tin vào mắt mình

khi chứng kiến những cái cảnh

kinh dị ở cái làng này đâu.

Đã vậy,

còn lúc giao thừa nữa chứ.

Thì có ai mà dám tin.

Ngày xưa,

Tết ở cái làng này cũng vui lắm.

Mặc dù chúng tôi ở thâm sơn cùng cốc.

Nhưng mỗi độ mùa xuân đến,

chúng tôi cũng cố gắng

tổ chức cho có cái hồn của Tết.

Vậy mà bây giờ…

Mà nè, có chuyện này…

tui suy nghĩ hoài à, mà chưa dám hỏi.

Có khi nào ông nghĩ cả làng của ông

đang phải trả một món nợ rất lớn không?

Kiểu trả nghiệp á.

Tại sao bác nghĩ vậy?

Thì ông nghĩ không phải hả?

Mấy cái chết ở làng ông,

cái nào nó cũng dã man, độc ác, ghê rợn.

Mà tôi nghĩ…

là do con người làm.

Chứ không có ma quỷ nào hết.

Xuống tay dã man như vậy

thì chắc chắn

người đó phải có một mối thâm thù rất lớn.

Ông nghĩ đúng không?

Mà ông có nghĩ ông què ổng…

Không.

Tôi không bao giờ nghĩ ông què làm.

Nếu như ông què giết cụ đồ Lam.

Thì mấy cái chết quái dị,

bất ngờ gần đây,

thậm chí là sự hóa điên của mợ Lam,

mình giải thích như thế nào?

Ông nói cũng đúng.

Mà tui tức ông nội này ghê á!

Đi đâu thì nói với người ta một tiếng,

để người ta đừng có lo.

Sáng giờ không có ông ấy,

cũng thấy thiếu thiếu.

Bác Tam à,

nếu như lỡ

làng này có bị diệt vong

thì bác có sợ không?

Sợ cái gì?

Sợ phải chứng kiến cảnh đó hay là sợ phải chết theo?

Cả hai.

Cũng có khác gì nhau đâu.

Nếu như chứng kiến cảnh đó

hay là tôi phải chết theo.

Cái nào cũng đau đớn như nhau.

Nếu như cả làng này chết hết.

Chỉ có một mình tôi sống sót.

Thì nó có khác gì cảm giác

lúc vợ tôi bỏ hết tất cả

đi theo thằng Tứ Cháo Lòng rồi chết.

Cuối cùng,

tôi vẫn là người bị bỏ rơi.

Sống như vậy

thì thôi chết mẹ cho rồi,

để đỡ suy nghĩ.

Nói như vậy,

bác không sợ chết?

Vậy bác trả lời cho tui coi,

có ai sống hoài mà không chết không?

Ở trên đời này,

suy cho cùng

ai cũng chỉ có một khoảng thời gian để sống.

Nếu phước dày thì hưởng thọ,

phước mỏng thì hưởng dương.

Có khác gì nhau đâu?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left