The first 200 lines.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
TẬP 8
Ai là chỉ huy đã tha mạng cho cậu?
Những tên khốn đã lẻn vào miền Bắc là ai?
Chúng vượt biên qua đường nào?
Không ai trong các người có họ hay tên cả.
Xem có chịu nổi không.
Tỉnh lại đi!
Trở về tổ quốc như những người anh hùng.
Để xem cậu trụ được bao lâu nhé?
Cuối cùng cậu sẽ mở miệng thôi.
Miền Bắc có thể đã vứt bỏ cậu,
nhưng cậu vẫn cần tìm cách để sống ở đây.
Ai nằm trong hệ thống chỉ huy đơn vị Cheonsan?
Liệt kê tất cả, bắt đầu từ cấp cao nhất.
Thằng khốn này!
Liệt kê tất cả âm mưu cậu từng tham gia!
Cái này không dễ chịu đựng đâu.
Lũ khốn đã hợp tác với cậu là ai?
Cho tôi biết tên và mạng lưới của chúng.
Cậu là đàn ông đích thực đấy nhỉ?
Nói tôi nghe ai đã làm gì.
Tôi muốn biết từng chi tiết một!
Anh hãy quên hết, bỏ lại quá khứ sau lưng và sống với tư cách bố của Min Ji.
Bố ơi!
Bố.
Thôi được rồi.
Để tôi hạ nhiệt cho cậu nhé.
Cậu có hiểu không? Có hiểu không hả?
Chắc cậu khát lắm.
Bố về nhé. Con sẽ đợi bố.
Con cũng yêu bố nhiều lắm, bố ạ.
Min Ji à…
Cho tôi biết vị trí của đơn vị đó.
Nói đi!
Nói ra thì cậu sẽ sống.
Chúng ta có thể chôn vùi quá khứ.
Giờ phục vụ tổ quốc của cậu đi.
Đây mới là tổ quốc của cậu!
Rồi cậu đã trở lại nơi mình thuộc về.
Cậu sẽ một lần nữa trở thành chiến sĩ cách mạng đầy tự hào
vì tổ quốc ta!
Đồ khốn này.
Đây có phải là điều cậu muốn không?
Thằng mất dạy.
Biết gì không?
Tôi sẽ đảm bảo là con gái cậu
cũng trải qua trải nghiệm giống như cậu.
Tôi thậm chí có thể làm chuyện tồi tệ hơn thế.
Nó sẽ khiến cậu phát điên, phải không?
Này, đồ khốn.
Chưa gì đã ngất rồi à?
Thật đáng thất vọng.
Đợi đã.
Cậu chưa chết thật đấy chứ?
Ê.
Số 66.
Chào mừng trở lại Hàn Quốc.
ĐẶC VỤ KIM TÁI KHỞI ĐỘNG
Cảnh dựng hẳn là rất thuyết phục,
khi thấy đến cả người Triều Tin cũng tin.
Cánh cửa đó giống như vĩ tuyến 38 vậy.
Tôi đã nói gì nào?
Người đàn ông này sẽ không bao giờ phản bội chúng ta.
Tại sao các anh lại để tôi sống?
Tôi nghĩ khoảng 20 năm trước, cậu cũng đã hỏi tôi chính câu đó.
Lập trường của chúng tôi vẫn giữ nguyên như lúc đó.
Không phải vì chúng tôi thích cậu
hay thương hại cậu.
Chúng tôi chỉ đơn thuần quyết định lợi dụng cậu một lần cuối
vì lợi ích tốt nhất của tổ quốc ta.
Nếu hoàn thành nhiệm vụ này,
cậu sẽ lại được tự do.
Và cả con gái cậu nữa.
Cả hai sẽ có danh tính mới.
Nhiệm vụ là gì?
Tóm tắt cho cậu ta.
Vài ngày trước, một quan chức cấp cao của Triều Tiên
trốn sang Trung Quốc và xin tị nạn ở đây.
Đưa họ đến đây không khó, nhưng việc này lại vô tình trùng hợp
với cuộc đàm phán cấp cao liên Triều sắp tới,
nên đẩy ta vào thế khó.
Nếu miền Bắc phát hiện ra chúng ta cho họ tị nạn…
Không, việc họ phát hiện ra chỉ là vấn đề thời gian.
Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng buộc phải phủ nhận.
Đó là lí do cậu được giao nhiệm vụ bảo vệ người xin tị nạn.
Cậu sẽ làm đến khi đàm phán kết thúc
và phái đoàn trở về miền Bắc.
Nhờ vào rắc rối mà cậu gây ra,
miền Bắc cũng đưa đặc vụ tới.
Các anh sẽ đảm bảo an toàn cho Min Ji kiểu gì khi tôi thực hiện nhiệm vụ này?
Đừng lo chuyện đó.
SMD sẽ chịu trách nhiệm và bảo vệ cô bé.
Anh sao?
Tôi cũng đâu có tin cậu. Tôi không tin tưởng gián điệp như cậu,
nhưng con gái cậu là công dân Hàn Quốc
và tôi sẽ liều mạng để bảo vệ công dân Hàn Quốc.
Thôi nào.
Ngay cả cậu cũng không thể phủ nhận ý thức trách nhiệm của người này.
Mỗi tội anh ta đáng ghét thôi.
Tôi cũng có một thỉnh cầu…
Không.
Tôi có một điều kiện.
Hãy thả Sung Han Soo và Park Jin Cheol ra.
PHÒNG CÁCH LI
PHÒNG TẠM GIAM
Lũ khốn xấu xa các người!
Tôi đã làm cái quái gì sai chứ, lũ khốn này?
Các người đâu cần phải bịt miệng tôi!
Nghĩ tôi cắn hả?
Nghĩ vậy sao?
Trời ơi, đói quá.
Đói kinh khủng.
Đói chết mất thôi.
Xin lỗi.
Đồng nghiệp của Kim
và ông chủ Tiệm Giặt là.
Tôi đâu có vượt ngục.
Sao tôi có thể làm thế?
Ít nhất tháo bịt miệng cho tôi được không?
Làm ơn đi?
Làm ơn, tôi cầu xin các người.
Park Jin Cheol, anh sẽ được chuyển đi.
Tôi sẽ đi đâu?
Nhà tù quân sự à?
Anh sẽ được dùng thuốc an thần để chuyển.
Chúng tôi đang làm theo quy trình, vậy xin hãy hợp tác.
Đợi đã!
Như vậy quá nguy hiểm. Làm từ ngoài này đi.
Bằng cách nào?
Súng bắn thuốc mê.
Súng bắn thuốc mê?
Súng bắn thuốc mê?
Phải, súng bắn thuốc mê.
Đứng yên được không? Anh sẽ bị thương đấy!
Xin hãy hợp tác. Chúng tôi làm theo quy trình!
Các người định làm gì tôi khi tôi mê man?
Tôi đâu phải thú xổng chuồng từ sở thú.
Để tôi thử xem.
Đã bảo là vô ích mà.
Khốn thật!
Này, các người không thể bắn cùng lúc…
Không có cửa đâu, lũ khốn!
Các người đừng hòng…
Rồi cũng được.
Không có cửa đâu, lũ khốn!
- Không có cửa đâu. - Còn hai mũi nữa.
- Thôi đi! - Quá liều có thể gây tử vong rồi.
Thường thì một mũi là đủ hạ gục một con bò.
Không có cửa đâu, lũ nhóc này!
- Bắn hết chỗ đó đi. - Đủ rồi.
Dùng hết sạch luôn đi!
Bắn đi.
Dừng lại. Đủ rồi đấy.
Đủ rồi…
Đủ rồi đấy.
Đừng làm thế.
Không… Không có cửa đâu, lũ nhãi ranh.
Không có cửa đâu.
Không có cửa…
Này!
Không thể vứt bọn tôi ở đây!
Tên Dế Chũi khốn đó.
Hắn đúng là thù dai thật đấy, nhỉ?
Hắn cứ thế thả ta đi có phải hơn không.
Đây rõ ràng là cách hắn trả thù rồi.
Bọn họ là đặc vụ SMD.
Không nên để cảm xúc cá nhân xen vào chứ.
Nhìn cách họ ném chìa khóa đi.
Mấy tên khốn đó.
Phải tố cáo họ với Ủy ban Nhân quyền.
Mình là chó sao?
Này.
Dậy đi.
Ôi trời.
Sao mắt cậu ta vẫn mở thế? Sợ thật đấy.
Nhìn cậu bây giờ, tôi có thể hiểu vì sao mấy gã bên SMD lại tức điên như thế.
Tự cởi trói đi, anh bạn.
Mà ta đang ở đâu vậy?
Tôi đang ở đâu đây?
Han Soo?
Han Soo!
Han Soo à!
Đó chỉ là mơ thôi à?
TRẠM XE BUÝT
Xin lỗi.
- Vâng. - Có ai không?
Vâng?
Chào cô.
Cháu hỏi cô một câu được không?
Chính xác thì nơi này là đâu?
Cửa hàng chứ đâu.
Vâng, cửa hàng ạ.
Có xa Seoul không?
- Vài người nói là cũng hơi xa đấy. - Vâng.
Nhưng ở Hàn Quốc, ở đâu cũng chỉ đi một loáng là đến thôi.
- Vâng. - Chúng ta đang ở Haenam.
À, Haenam.
Haenam sao? Cô đang nói về Haenam mà cháu biết à?
Không phải là cái khu gần Seoul có tên Haenam,
No comments yet. Be the first to leave one.