The first 200 lines.
'Bơ đậu phụng' không chịu ăn.
Ai cơ?
Con cá sấu mà ông bán cho tôi chứ ai. Không chịu ăn.
Sao cậu gọi nó là 'Bơ đậu phụng'.
Vì tôi từng cho nó ăn bơ đậu phụng một lần, giờ thì nó không chịu ăn gì hết.
Thế nên tôi đặt tên cu cậu tên là 'Bơ đậu phụng'
Nó là con cái.
Ông vừa nói cái đéo gì cơ?
'Bơ đậu phụng' là con cái.
Làm sao mà ông biết?
Vì trên người nó không có cơ quan sinh dục của con đực,
và vì cái âm vật mà 'Bơ đậu phụng' của cậu có trên người.
từ lúc mà tôi bán 'Bơ đậu phụng' cho cậu
Vậy thì tôi muốn trả lại 'Bơ đậu phụng' vì tận hai lý do đấy.
- Cậu có biên lai không? - Lúc mua ông có đưa tôi biên lai đâu.
Tôi không viết cho cậu biên lai vì tôi không nhận hàng trả lại.
- Vậy thì biến cu này thành đôi giày cũng được! - Là con này.
Đệt mịa. Tôi không...
Vậy biến... con này... thành đôi giày đi.
Không ...phải việc ...của tôi.
Và nhân tiện 'Bơ đậu phụng' không phải hơi quá bé
để lột da làm giày sao?
Bởi vì con 'Bơ đậu phụng' chết tiệt này không chịu ăn.
Nghe này anh bạn. Tôi nói lần cuối đây,
Tôi không nhận đổi trả động vật. Hiểu rồi chứ?
Giờ thì tôi còn bận phải khiến cho hai con ngựa kia phang nhau đây.
Thế nên nếu chuyện có thể kết thúc tại đây, thì sẽ rất tuyệt đấy.
Đúng vậy.
- Đệt con mẹ! - Không!
Đồ chết tiệt!
Nào uống đi thằn khốn. Sặc trong họng mày đi.
CHƯƠNG BẢY
KHOẢNG KHẮC BẤT TẬN...
Cưng à, lại đây nào,...
Yeah! Chúng tớ nhớ cậu lắm.
Đập được tên khốn đó rồi.
Nếu chậm chút nữa, chắc cậu sẽ...
Lại đây, để tớ xem cho. Xoay lại đây.
Lạy chúa, vãi cả cứt!
Màu da cậu lúc này còn khiếp hơn màu da mọi khi của cậu nữa đấy.
Chúng ta phải đi viện thôi.
Tớ không đến bệnh viện đâu.
Ông chú Rick của tớ cũng không chịu đi viện đấy.
Có lần ông ta bị thương khi đi làm,
dù ông ta bôi thuốc kháng sinh lên,
rồi tiếp tục trở thành một thằn khốn như mọi khi,
nhưng rồi ông ta bị nhiễm trùng, và cậu biết ông ta bị gì sau đó rồi đấy.
Sao cơ? Ông ấy bị gì?
Chết. Ông chết con mẹ nó rồi.
Wayne, chúng ta phải đi viện thôi.
- Không được. Ở đó có người đang tìm chúng ta mà. - Chết tiệt!
Um...
Này, các cậu có đá chườm không?
Có chứ, mà tớ thật ra còn có thứ tốt hơn nữa kìa...
Thứ tốt hơn nhiều.
Chơi cần nhá.
Tớ không chơi thuốc gì hết đâu.
Ôi, tất nhiên là cậu có chơi mà.
Bố tớ có toàn hàng xịn
sau khi ông ấy cắt ống dẫn tinh hồi mới ly hôn.
Mở miệng ra đi. Nuốt đi nào.
Tớ chưa bao giờ nghĩ sẽ nói câu này với đàn ông,
nhưng mà đặt nó vào miệng đi nào.
Này các cậu, có lẽ chúng ta nên nhét nó vào cùng với phô mai hoặc gì đó chứ?
Thôi nào, chỉ việc nuốt thôi mà.
- Nuốc đi! - Nuốc đi, Wayne. Chỉ việc nuốt cái ực thôi mà.
Được rồi, được rồi, tớ nuốt rồi.
Ngoan lắm!
Jenny! Chúa ơi.
Đi thôi, ra ngoài thôi nào.
- Cậu sẽ phải cảm ơn tớ sau đấy. - Điên rồ thật.
Nhân tiện, nếu các cậu muốn
xoạc hay nện gì đấy thì cứ tự nhiên đi nhé
vì tớ sẽ không nghe thấy gì đâu,
bởi vì tớ có cặp tai nghe bự vật vã ở hai bên tai rồi.
Đó là hai cặp bắp đùi của Jenny.
Chúa ơi.
Bọn tớ vẫn ổn, cám ơn nhé. Tớ nghĩ bọn tớ vẫn ổn.
Lại đây nào em yêu.
Chào buổi sáng.
Sao cậu lại nhìn tớ kiểu đó?
Kiểu nào cơ?
Như kiểu cậu sắp cuộn tớ vô một cái thảm vậy.
Tớ thấy hạnh phúc, ...khi nhìn thấy cậu.
Sao cậu lại ở trong bồn tắm?
Cậu đang trong một cái bồn tắm. Sao cậu lại trong bồn tắm?
Tớ không thể ngủ được vì tiếng ồn của Jenny và Trish cả đêm qua.
Tớ thề là tớ đã nghe Jenny nói
cậu ấy gãy mất cái răng giữa cuộc chơi.
Cái gì?
Cậu xinh quá.
Đợi chút đã.
Cậu đang phê vãi ra rồi kìa.
Cậu lại uống một viên, 'Này tớ không chơi thuốc đâu' phải không?
Oh...
Cậu đang phê lắm rồi.
- Bố Jenny về rồi ! - Cái gì?
Tất cả giữ im lặng đi...
Bố cậu ở ngoài ư?
Tớ nên đi giới thiệu bản thân với ông ấy.
Wayne, đừng ra.
Tớ phải là một con người lịch thiệp.
Đợi một chút đi bố. Shh! Con đang dùng băng vệ sinh.
Đừng...Dừng lại!
Thưa ngài, cháu là Wayne. Quả là vinh dự.
Chào, anh bạn trẻ.
Cậu có lẽ là bạn trai của Jenny.
Cậu ...là một thằn con trai.
Cám ơn ngài vì đã cho cháu được ở trong căn nhà tuyệt vời này.
Tuy nhiên, thành thật mà nói, tối qua cháu có lên lầu,
ăn hết đống bánh mỳ kẹp thịt của ngài và cháu rất xin lỗi về việc đó.
Ôi không, không. Đừng lo về việc đó.
Tôi rất cám ơn cậu vì đã dắt con gái tôi đến buổi dạ hội.
Ý tôi, cái nhà này lúc nào cũng chào đón cậu.
Không thưa ngài . Con gái ngài và cô bạn gái đồng tính của cậu ấy
đã đến buổi dạ hội cùng nhau, vì cả hai cùng là les
Cháu thì đi với bạn của cháu là Del. Bọn cháu không phải đồng tính. Nhưng...
Đúng vậy. Đó quả là vinh dự, thưa ngài.
Cậu vừa mới từ chối tớ ngay trước mặt bố tớ sao?
Hà? Cô ta vừa nói cái đéo gì vậy?
Con điếm mà vứa đứng với gã đội mũ, để râu mép ấy?
Cô ta nói gã hói da trắng sẽ luôn có được trái tim của cô ta.
Tao nghĩ con điếm đó được hắn nện trên một cái du thuyền.
Chừng đó mới đủ lấy được lòng cô ta, đúng không?
Anh Luccetti.
Ôi lạy chúa. Những tên ăn hại lại đến rồi.
Để tôi đoán nhé.
Hai người chui vào quả xe thông minh của mấy người
và đạp hết ga hết số đến đây chỉ để nói với bọn này rằng
các người chưa tìm ra con gái tôi, chuẩn chưa?
Nissan Leaf, thưa anh.
Gì cơ?
Là cái xe sao?
Đúng là một cỗ xe thần tiên. Để dành cho mấy nàng tiên.
Nếu đi được 151 dặm một lần sạc đủ khiến tôi trở thành một nàng tiên,
thì hãy kiếm cho tôi một cặp cánh luôn đi.
Giờ thì, qua theo dõi điều tra vụ việc tối hôm qua
khi ông bị đám học sinh hạ gục...
Whoa, whoa, whoa. Từ từ đã nào anh bạn tóc cam.
Nghe này, chẳng ai hạ được tôi cả.
Lúc đó có tận đến 50 đứa nhóc,
cùng xông lên một lúc.
Gọi là nhóc nhưng bọn chúng không hề bé một chút nào.
Cùng một lúc, bọn chúng đúng là ác mộng.
Anh biết không, tất cả là tại anh đấy. Đây là lỗi của anh.
Của lũ ăn hại các anh đấy, chính các anh.
Bố nói đúng rồi! Mụ ta được gã kia nện trên du thuyền kìa.
Lạy chúa, mày câm đi. Mà mày biết không,
Mày có thể ra hành lang
và tìm cho tao con mụ y tá có tóc mai dài ấy,
và lấy cho tao một ít morphine, và mang nó về đây ngay cho tao. Cả hai thằn mày.
Đứng dậy khỏi cái xe lăn đó ngay đi.
- Con đang đi đây! - Anh Luccetti.
Nghe tôi nói đây, các người đúng là lũ người Anh đần độn
Người Anh ư?
Nếu các người đã làm được việc của mình,
Thì tôi đâu phải lần theo đứa con gái bị bắt cóc của tôi
khắp cái đất nước này,
và cũng đâu phải nằm trong bệnh viện như thế này,
Bình tĩnh lại đi, được chứ? Nếu anh muốn tìm ra con gái của anh,
chia sẻ thông tin lúc này là lợi thế duy nhất của chúng ta, anh hiểu không?
Được rồi... tôi hiểu rồi.
Lại gần đây.
Có việc này, anh có thể bắt đầu việc của mình bằng cách theo dõi
và kiểm tra xem ...có bao nhiêu khách
được đến thăm bệnh nhân ở bệnh viện chó chết này,
vì tôi chắc là cái thằn khốn kia đâu phải trẻ 12 tuổi!
Chà, anh ta lại nói lái qua chuyện khác kìa.
Hãy cho tôi biết bất cứ điều gì mà anh thấy có ích nhé, anh Luccetti.
Yeah, sao anh không phắn đi nhỉ.
Ai đó trong cái nơi như cứt này,
lấy dùm tôi ít cần được không!
Hay là rượu hoặc.. cái đéo gì cũng được!
Cho tôi một ít cỏ, một ít ma túy cũng được!
Hắn không phải là người đàn ông thân thiện nhất thế giới nhỉ?
Tôi từng gặp người tệ hơn cơ.
Tôi phải vào đó và cập nhập ít thông tin.
Tình hình chấn thương của anh ta thế nào rồi?
Gãy vài cái xương, dập phổi
Có vẻ chẳng bận tâm gì về cuộc đời.
Ít nhất là anh ta không phải người vùng này,
và tôi sẽ không phải lo về người đến thăm hắn.
Đa số lũ đến thăm mấy tên khốn nạn cũng đều là bọn khốn nạn.
Hmm.
Vậy, có ai đã đến thăm anh ta kể từ khi anh nhập viện chưa?
Theo như tôi thấy thì chưa.
Được rồi. Cám ơn mọi người nhé.
Mmm-hmm.
Tôi sắp kiếm được một sao từ món thị gà này
và một sao từ chén súp đấy. Anh hiểu ý tôi không?
Thật ra là không.
Bố anh ...đã từng kể với tôi hai người không có
một mối quan hệ tốt đẹp lắm nhỉ?
Ông già tôi ư?
Anh nói vậy cũng chẳng sai đâu.
Nếu ông ta không đánh đập tôi,
thì cũng đánh đập các em tôi.
Ông ấy còn chửi rủa tôi lúc đang hấp hối nữa kìa.
Vậy không phải là thiếu thốn tình cảm ư.
Tôi yêu quý ông ấy. Ông ấy đúng là khiến tôi phải khổ sở,
No comments yet. Be the first to leave one.