The first 200 lines.
Một nơi nào đó ở bắc Carolina.
Cái đéo gì vậy hả?
Mày nghĩ mày có thể tạt đầu xe tao cái kiểu đó sao ?
Này thằn khốn nạn! Tao đang nói chuyện với mày đấy.
Này! Nhìn tao này thằn chó đẻ!
Cái đéo gì vậy.
Whoa, whoa, whoa, whoa.
Đợi đã, đợi đã. Nghe này.
Tôi rất xin lỗi mà. Đừng làm vậy.
Tôi không định...
Xe dễ thương đấy.
Xe của mẹ mày sao? Mày lái xe có vẻ cẩn thận quá nhỉ?
Ocala còn cách bao xa?
- 9 tiếng nữa bố à! - Đi bắt thằn chó đẻ đó thôi?
Đệt con mẹ thằn ngu!
Mẹ nó!
CHƯƠNG 6
CHÚNG TA TRỞ THÀNH THỨ GÌ THẾ NÀY?
Được rồi, các con. Đi thôi nào.
Đi thôi nào.
Oh, đừng. Cậu chưa bao giờ ăn cùng bọn con nít đâu.
Chúng nó làm nhiều trò tởm lắm.
Chúng chùi nước mũi ra mọi thứ, chúng còn hay lấy tay rờ vào lỗ đít nữa...
Tởm vãi ra.
Tớ ghét nấm.
Thế thì tớ sẽ ăn nấm thay cậu.
Muốn xem tớ ăn hết không?
Sao tao lại chơi với lũ nhát cáy thế này.
Được thôi.
Hay đấy.
Vãi cứt! Tao cần nước!
Thứ này làm gì cay đến vậy?
Sao cậu làm vậy? Ôi chúa ơi.
Cậu đang khóc sao?
Tớ phải đi tè đây.
Tớ cá là cậu sẽ vậy mà.
Vãi rồi. Giám thị lại mò đến rồi.
Được rồi! Các em biết tôi là người thi hành nội quy!
Trên đường ra xe không được chửi thề!
Đi thôi nào con gái.
Đừng có mà đụng vào người tôi.
Tôi sẽ không đến cái trường ngu ngốc của ông đâu.
Cứ giữ cái thái độ đó đi! Tôi sẽ gọi điện cho phụ huynh em, được chưa?
- Anh kiểm tra túi nó xem có thứ gì cấm không. - Này, trả nó lại cho tôi!
Whoa, whoa, whoa! Dừng lại!
Cái đéo gì vậy! Đặt tôi xuống! Tôi sẽ không đến cái trường ngu ngốc của ông ta đâu!
Có giỏi thì to mồm nữa đi!
Cô gái ở đây đâu rồi?
Tôi không biết là cậu đang nói đến cô gái nào?
nhưng tôi thấy tên giám thị kia vừa hốt hết tụi nó rồi.
Cậu là ai vậy?
Ý tớ là tớ quá nể phục độ cứng của cậu rồi đấy...
Còn hơn cả Cate Blanchett, tớ nghĩ tớ đã tìm thấy thần tượng mới của mình rồi.
Làm ơn nói với tớ cậu là học sinh mới đi.
Tớ chỉ đang đi nghỉ mát thôi.
Ở Richmond Hill ư? Tại sao chứ?
Lo thân cậu cho xong đi đã.
- Ôi cô ấy tuyệt quá đi mất. - Okay.
Có cách nào để chúng ta có thể chuồn khỏi đây không?
Liệu có cái công tắc báo cháy nào có thể dùng không?
Khiếu hài hước của cậu tệ thật đấy.
Đây là phạt cấm túc buổi trưa, chứ có phải nhà tù đâu. Với lại cậu không định lấy lại túi à?
Họ sẽ trả lại cho cậu sau.
Nhưng giờ thì, chúng ta chỉ việc ngồi đây
và đợi xem hôm nay được ăn bánh gì. - Mmm-hmm.
Họ cho chúng ta ăn sao?
Đừng lo, nếu nó ngọt quá thì bọn tớ có
giấu đống Cheeto cay ở bên khu sách lịch sử ấy.
Thế nên hãy đi chơi với bọn tớ sau giờ học nhé.
Đúng vậy.
Trời ạ! Cái khách sạn này đạt chuẩn bốn sao hay sao ấy!
Em có thể xài lọ kem dưỡng da xịn đó không?
Xài đi. Xài cả xà bông. Xài mọi thứ đi, ta chẳng quan tâm đâu.
Không phải thầy còn cái hội nghị gì sao?
Thầy không định đến đó sao?
Chưa được. Ta phải chuẩn bị đã,
Ta phải đi ủi đồ nữa, còn phải xem lại bài phát biểu...
Hoặc chúng ta có thể nhờ ai đó và trở lại đi tìm Wayne.
Không. Không được đâu.
Sẽ có thanh tra theo dõi đề xuất kiến nghị của ta,
vì đây là dịp để trường ta xin thêm ngân sách mà,
Thầy đang nói đến khoảng bao nhiêu tiền vậy?
Ta cũng không rõ. Nhưng chắc cũng đủ để mua vài cái máy tính và phụ kiện khác.
Nhưng ta chẳng thể làm việc gì được khi ở trong một cái phòng như thế này.
Ôi vãi. Thầy còn chưa bắt đầu viết bài diễn văn đó sao.
Gì cơ? Có chứ, ta viết rồi. Em ... Em đang nói cái gì vậy hả?
Thầy đang hoảng loạn kìa.
Trông thầy giống em khi đến hạn nộp bài tập quá.
Em sẽ dọn phòng, nhặt hết đống lông rụng từ áo len...
Ta đã viết rồi, được chưa? Cơ bản là nó ở trong này hết rồi.
Sao thầy không đi thư giản ngoài bể bơi ở tầng dưới đi?
Làm vậy để làm gì chứ?
Ta có nói gì đi nữa cũng không quan trọng. Họ cũng chẳng đời nào cấp ngân sách cho chúng ta đâu.
Và cho dù là có đi nữa,
em biết đám nhóc ở trường sẽ làm gì với đống công nghệ mà ta sắm chứ?
Chúng sẽ phá hỏng nó ngay.
ăn trộm, hoặc bôi sữa sôcôla lên chúng.
Vậy thì lấy về để làm gì chứ?
Thầy biết là họ có cả phòng xông hơi dưới kia chứ?
Mà có lẽ em cũng nói đúng. Chúng ta phải nghĩ ra cách khác thôi.
Chúng ta có gì nào?
Thầy có thể đi quách xuống tầng dưới, để em xem phim heo được không?
Mặc đồ vào đi.
Đợi đã. Cậu định ở thị trấn này bao lâu?
Tối nay cậu có làm gì không?
Ồ, chuẩn mẹ rồi đấy. Đúng lúc lắm.
Có một buổi dạ hội Mùa xuân nhảm cứt vào tối nay.
Ugh! Không đời nào tớ đi đến mấy cái thứ nhảy nhót đó đâu. Tớ còn chẳng đi học nữa là.
Không, việc đó đâu quan trọng.
Chúng ta có thể dắt ai đó theo để hẹn hò.
Còn tớ sẽ dắt theo chồng tớ đây,
nhưng tớ đang nghĩ là
sao chúng ta không đến như là một bộ ba chơi les nhỉ ?
Cậu có tưởng tượng nổi cái cảnh mọi người phọt ra quần khi thấy chúng ta không?
Nhìn con mọi kia đã rối hàng rồi kìa.
Thấy cái này không?
Đây là biểu tượng quốc tế cho kỹ năng vét máng đấy.
Mà làm sao mà mày biết được,
vì mày đang hẹn hò với trai trung học mà đúng không?
Còn cậu thì sao? Cậu có ai chưa? Một chàng? Hay một nàng nào đó?
Tớ chẳng biết nữa. Tớ có Wayne.
Wayne là cái đéo gì vậy?
Vãi cứt!
Này!
Tớ đoán đó chính là Wayne.
Có phải đây là thằn nhóc mà ông có xích mích?
Ý anh ta là tên tội phạm nguy hiểm đã bắn ghim tay ông vào xe tải.
Nghe này, khi tôi nói chuyện với đám cảnh sát hôm bữa,
ít ra họ còn mặc đồng phục, và tôi đã kể hết mọi thứ tôi biết rồi.
Xin lỗi anh.
Uh...
Tôi thấy việc ông thuê thằn bé đó,
cũng tương tự như việc ông thuê những người này.
Tôi đâu có tìm thằn khốn nạn đó từ trang Linkedln, nếu ý anh là vậy.
Ông có trả tiền cho nó không?
Tất nhiên là tôi có trả tiền cho nó. Và đây là những gì tôi nhận lại từ nó đây.
Đúng vậy.
Chà, cũng chẳng lấy được thêm tin gì nhỉ?
Giờ thì tôi có thể lấy lại được cái điện thoại chưa hả?
Nhìn bọn nhóc bên đường kìa, xem ra chúng cần phải ăn uống đấy.
Tôi biết là anh nghĩ thằn bé như là một thiên thần,
nhưng nếu Wayne rơi vào cảnh tuyệt vọng,
thì chúng ta gặp phải một vấn đề nghiêm trọng rồi đấy.
Chào mừng đến Fayetteville
Trung tâm giam giữ người nhập cư.
Menu của chúng tôi đã thay đổi. Để nghe bằng tiếng Anh bấm phím 1.
Ông biết không, tôi từng gặp một gã ở Massachusetts,
một gã khá là gian manh.
Hắn thuê những người thợ làm với thông tin nhập cư không rõ ràng
và đến hết ngày, thay vì trả tiền cho họ
thì ông ta lại nộp báo họ cho sở cư trú.
Giờ thì tôi ghét phải bất lịch sự,
nên hãy để tôi phiên dịch cho anh bạn nói tiếng Tây Ban Nha này...
Tôi từng gặp một gã...
Tớ thấy rằng cậu phải là kiểu người không thích đi học nhỉ?
Mọi người không thích tớ lắm.
Tớ cũng đáp lại bằng việc không ưa gì bọn họ.
Tớ cũng thế.
Mà tớ cũng không biết nữa.
Trường học lúc nào cũng đầy bọn ngu ngốc.
Ở nhà tớ cũng vậy.
Ít nhất đến trường, tớ còn có bữa trưa ra hồn.
Thật ra tớ lại thấy vui khi ở đây.
Có những người bạn thân...
- Tớ thích cục xà bông màu hồng. - Gì cơ?
Cục xà bông... trong nhà vệ sinh ấy. Mùi thơm thật.
Cậu lúc nào cũng để ý mấy cái mùi nhỉ?
Cậu có bao giờ đọc sách không?
- Truyện tranh có tính không? - Chúa ơi.
Tớ từng đọc sách rồi.
- Thật sao? Cuốn sách đó tên gì? - Tớ không nhớ nữa.
- Nó viết về thứ gì? - Người sói.
Hiểu luôn.
Còn có một người phụ nữ mang trong mình một phần của loài nhện nữa .
Yeah, tất nhiên rồi.
Tớ không biết liệu có phải trường học của chúng ta như cứt không.
Có lẽ nếu chúng ta được học ở những nơi như ở đây, thì mọi chuyện có lẽ đã khác.
Trời ạ, hồi nãy cậu ngầu quá đi mất.
Cô Prince tưởng rằng
chiếc xe máy của cậu là một trận động đất nhẹ nữa chứ.
Cô ấy nói kiểu, "Đây là tác dụng của cái khoan!
Hãy nhớ lại những lần thực hành đi!'
Trish và Jenny.
- Xin chào? - Chào?
Um...
- Rất vui được gặp cậu. - Chào.
Được rồi.
Cậu có thể đến dạ hội Mùa xuân cùng bọn tớ.
Đúng vậy, 100% luôn
Và có lẽ chúng ta cần phải dọn đường cho cái xe máy của cậu nữa.
Ôi chúa ơi! Chúng ta nên thả một ít bồ câu nếu chúng ta kiếm được.
Là mấy điệu nhảy ngu ngốc hả?
Cùng với mấy cái điệu nhạc vớ vẩn ư?
Um, chính là nó đấy.
Nhưng đi cho vui thôi mà. Để phá người khác, kiểu như, cho họ nhớ đời ấy.
Tám vớ vẩn với bọn soát vé rồi lẻn vào.
Chẳng phải sẽ cần đồ đẹp để đi đến mấy cái chỗ nhảy vớ vẩn đó sao?
Cậu biết không? Thật ra không sao cả.
Bạn gái của bố tớ... Uh, các cậu có thể qua chỗ của tớ.
Cô ta có đủ kiểu váy lẳng lơ mà chúng ta có thể mặc!
No comments yet. Be the first to leave one.