The first 200 lines.
NGOÀI GIỜ
- Nhét nó vào. - Được rồi.
Rồi... Trước tiên, hãy phát lại màn hình...
...rồi, vào phần chỉnh định dạng.
- Đây rồi. - Đúng đó.
- Giờ thì lưu lại? - Đúng.
- Và nó đã ở trong bộ nhớ? - Phải.
Và...
...đánh dấu nó theo tệp tin mã tiền tố.
- Mã tiền tố. Được rồi. - Thế đấy.
Tốt. Anh nắm được rồi đấy. Đến tuần khác, anh sẽ xuất nó ra.
Chỉ là công việc tạm bợ thôi.
Tôi nói, nó chỉ là công việc tạm bợ.
Tôi không có ý định chết dí với công việc này cả đời.
- Đừng bảo ông Digman tôi nói vậy nghen. - Được.
Bởi điều tôi thực sự muốn làm là vào ngành xuất bản.
Hiện tại thì chưa có dịp may nào.
Nhưng mong muốn của tôi là tạo ra một tạp chí riêng...
...nó sẽ đại để như một diễn đàn cho những văn sĩ và những người trí thức...
...những người không tìm được nơi in ấn tác phẩm, anh biết đấy...
Tôi không hứng thú việc biên tập hay nhắm đến một lớp độc giả riêng biệt.
Gạt chuyện đó đi, họ sẽ có được một động lượng thúc đẩy...
...và tạo ra thứ gì đó với...
- Với, anh biết đấy... - Tôi xin phép một lát.
Tôi yêu cuốn sách đó.
Tôi yêu cuốn sách đó.
Ồ, phải rồi.
Tôi nghĩ Miller thật vĩ đại.
"Đây không phải một cuốn sách. Nó là một sự lăng mạ nối dài.
Một cục đờm nhổ vào gương mặt của nghệ thuật.
Một cú đá thúc đẩy cho sự thật, cái đẹp, Thiên Chúa... "
Đại loại như thế.
Nghe hay đấy chứ.
Tôi chỉ nhớ chừng đó.
Tôi đã đọc nó trước đây. Ý tôi là... Tôi chỉ đang đọc lại nó.
Tôi không hay đọc lại những cuốn sách...
...nhưng cuốn này là cuốn tôi thích.
Tôi còn thích nó hơn Capricorn hay Plexus ...
...hay Sexus .
Ông ấy từng tự hôn mình sau khi ăn một bữa ngon lành.
Nó thường là...
Hỏi nhỏ nhé. Anh có thấy tên thu ngân đó hơi kỳ quái không?
Hắn ta cứ làm những động tác quái dị.
Chúa ơi!
Tôi nghĩ hắn chỉ đang chờ được phát hiện.
Cô muốn một tách cà phê khác chứ?
Không. Tôi sắp đến nhà bạn tôi rồi.
- Cô đi đường nào? - Khu trung tâm, SoHo.
Ồ, tuyệt. Một căn gác à?
Ừ. Cô ta là một điêu khắc gia.
Gần đây, cô ta đang làm những cái bánh vòng phủ kem phô mai bằng thạch cao Paris.
Thật à?
Cô ta bán nó để dùng làm chặn giấy. Anh muốn mua không?
Chặn giấy hả?
Được, tôi sẽ mua. Giá cả thế nào?
Tôi chả biết.
Nếu anh có hứng thú, số của cô ấy là 243-3460.
243-3460. Được rồi.
- Tên cô ấy là Kiki Bridges. - Kiki Bridges. Nhớ rồi.
- Rất vui được trò chuyện cùng anh. - Vui sướng được trò chuyện cùng cô.
Xin lỗi. Tôi có thể mượn bút của anh không?
Cảm ơn.
- Tôi nghe? - Vâng. Cho hỏi Kiki Bridges có đó không?
- Cô ta đây. - Xin chào.
Cô không biết tôi. Sở dĩ tôi gọi vì có hứng thú với những cái chặn giấy của cô.
- Thế à? - Cô là điêu khắc gia, đúng chứ?
Một cô gái tôi gặp ở quán cà phê nói rằng cô ấy đang ở cùng cô...
Ồ, ý anh là Marcy.
- Tôi không biết. Cô ấy không nói tên. - Giữ máy. Tôi sẽ gọi cô ta.
Cô ấy kể tôi nghe về những cái chặn giấy và công việc của cô.
A lô?
- A lô? Marcy đấy à? - Phải.
Chào, Paul Hackett đây. Ta đã gặp nhau lúc sớm.
Chào. Dĩ nhiên, tôi nhớ chứ.
- Anh sao rồi? - Tôi vẫn ổn.
Tôi vừa vào phòng...
...mở sách ra và thấy số điện thoại cô cho và...
Tốt.
Mừng vì anh đã gọi.
Vậy...
Vậy cô có làm việc gần quán cà phê ấy hay sống ở lân cận...
Không, tôi vừa ở chỗ một người bạn thân.
Thực ra, bọn tôi đã có một cuộc cãi vả gay gắt.
Tệ quá nhỉ.
Ừ, tệ lắm.
Tôi tin chắc dù nó là gì, bọn cô cũng sẽ giải quyết ổn thỏa.
Anh nghĩ thế à? Anh có nghĩ tôi nên cố dàn hòa?
Chậc, tôi không biết nữa... Có khi xa nhau lại hay.
Tôi không biết sự tình thế nào, nhưng thỉnh thoảng...
Mà không... Nó thậm chí... Nó đâu phải chuyện của tôi nhỉ.
- Hay anh đến đây đi, Paul. - Sao cơ?
- Hay anh đến đây đi. - Dĩ nhiên rồi. Bây giờ ư?
Ừ. Tại sao không?
Đến đâu?
Tôi ở số 28 phố Howard Street. Gần góc phố Crosby.
Ở khu SoHo.
- Tên trên chuông ấn là Franklin. - Không phải Bridges ư?
Bridges bị gạch rồi.
Cứ nhấn chuông là được.
Được. Tầm 45 phút nữa nhé?
- Tuyệt lắm. Gặp anh lát nữa nhé. - Được.
- Paul? - Ừ?
Tôi rất vui vì anh đã gọi.
Tôi cũng thế. Tôi cũng thế.
Thế nhé. Gặp cô lát nữa.
- Chào. - Chào.
- Tôi chỉ có tờ 20 đô. Anh thối được không? - Không thành vấn đề.
Không vội gì đâu.
Chết mẹ!
Xin lỗi, tôi vừa... Mẹ kiếp! Trời đất ơi!
Này anh ơi.
Tiền của tôi bay khỏi cửa sổ mất rồi.
Được rồi, 6.50 đô hết.
Nghe này, tiền của tôi vừa bay khỏi cửa sổ.
Tôi để nó trong cái ngăn kia...
...và anh phóng quá nhanh qua góc đường đó đến nỗi tôi không kịp...
Điều tôi đang nói là, tôi rỗng túi rồi. Tôi thành thực xin lỗi.
Này nhé, để tôi cho anh xem.
Thấy chứ... Tôi đã có 20 đô.
Và giờ tôi không còn xu nào nữa.
Thành thực xin lỗi.
Franklin. Franklin.
Franklin.
Franklin.
- Anh là Paul? - Vâng.
Nè, bắt lấy.
- Chào. - Chào.
- Chìa khóa của cô đây. - Cứ để nó lên bàn.
Tôi thích nó.
- Thật sao? - Phải. Rất thích.
Nó gợi nhớ tôi đến bức tranh của Edvard Munch.
Bức gì ấy nhỉ, Tiếng la ?
- Tiếng thét . - Tiếng thét . Đúng rồi.
Ừ.
Kiểu như một phiên bản 3D của bức tranh ấy vậy.
Marcy có đây không?
Cô ta phải đi ra hiệu thuốc.
- Cô ấy không sao chứ? - Trong tầm kiểm soát cả.
Chỗ này rộng thật.
Cô có chia chung với ai không?
Này, anh có muốn làm nó một lát không?
- Tôi có thể xả hơi tí. - Sao cơ?
Không khó đâu.
Cô nói gì vậy? Nó là của cô mà.
- Tôi làm sao biết cô muốn nó thế nào? - Nhìn này, dễ lắm.
Cứ cầm mấy tờ này đắp lên như vầy.
Được rồi, tôi đến đây.
Sao hả?
Dĩ nhiên anh ta ở đây. Bà mời anh ta mà.
Đó là việc của bà, Marcy. Tôi không nói với anh ta đâu.
Tôi không nói với anh ta đâu.
Tôi không nói lớn hơn được.
Được rồi, nhanh lên đấy.
- Thế nào rồi? - Rất tuyệt.
Tôi vừa đắp vai cho hắn.
Coi anh làm gì áo sơ mi của mình kìa.
Ồ, tốt thôi.
- Đưa cho tôi, tôi sẽ ném nó vào máy giặt. - Không sao đâu.
Chỉ mất hai mươi phút thôi.
Không sao đâu.
Đi mà.
Anh muốn trông bảnh tỏn cho buổi hẹn lớn chứ?
Thôi được.
20 phút đúng không?
- Trong khi chờ đợi mặc cái này vào. - Cảm ơn.
Làm chuyện này cả ngày vai anh sẽ buốt ra phết đấy.
Muốn mát xa chứ?
- Anh hiểu lòng tôi đấy. Anh sẽ làm chứ? - Dĩ nhiên.
Tôi không giỏi vụ này lắm đâu.
Chỉ biết vài nước căn bản thôi.
Đau một chút và các khớp của cô sẽ ổn.
Tôi chỉ biết chừng đó.
Rồi nhé.
- Cô có một thân hình rất tuyệt. - Ừ.
Không có nhiều sẹo.
Điều đó đúng.
Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện ấy.
Một số người đàn bà tôi biết sẹo sọ từ đầu đến chân.
Tôi thì không.
Sẹo ấy à?
Những vết sẹo xấu xí, kinh tởm.
Tôi chỉ nói vậy thôi.
Tôi không biết nữa.
Hồi tôi còn là một đứa trẻ...
...tôi phải đi cắt amiđan.
Và sau cuộc phẫu thuật...
...họ không có đủ phòng ở Khoa Nhi.
Thành thử họ cho tôi vào phòng bệnh nhân bỏng.
Nhưng trước khi đẩy tôi vào đó...
...một y tá đã đưa cho tôi...
...một tấm băng bịt mắt để đeo vào...
...và căn dặn tôi đừng bao giờ cởi ra.
Nếu tôi cởi ra...
...họ sẽ phải tiến hành lại toàn bộ cuộc phẫu thuật.
Tôi không hiểu amiđan thì liên quan gì đến mắt mình.
Nhưng dù sao...
...đêm hôm đó...
...ít nhất tôi nghĩ đó là ban đêm...
...tôi với tay lên...
...để cởi tấm băng bịt mắt...
No comments yet. Be the first to leave one.